"Thiên tài mà? Cũng phải có vài phần kiêu ngạo của thiên tài, tận hưởng đãi ngộ của thiên tài chứ. Nếu cứ luôn để hắn cảm thấy bản thân chỉ là một người bình thường không có gì nổi bật, vậy thì sao gọi là thiên tài được nữa?”
"Hồi nhỏ chẳng phải cháu cũng được bác, bố cháu, cùng với đám đệ tử của bác tâng bốc lên tận mây xanh đó sao?"
Buổi tối hôm đó, Hoàng Thắng Lợi đã cho Tần Hoài trải nghiệm cảm giác đãi ngộ mà một thiên tài nên có.
Cả một buổi chiều, Tần Hoài làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và Trần Bì Trà. Đám người trong bếp sau nhiệt tình xúm lại vây xem, vừa xem vừa ăn, vừa ăn vừa điên cuồng khen ngợi.
Đợi đến giờ mở cửa bán hàng buổi tối, tình thế liền biến thành Tần Hoài và Hoàng Thắng Lợi ngồi uống trà với nhau, còn mọi người trong bếp thì bắt đầu tất bật làm việc.
Ngay cả Trịnh Tư Nguyên ngồi uống trà cả buổi chiều cũng phải xắn tay vào làm.
Đừng hiểu lầm, không phải là tiếp tục làm án trắng thay cho phần việc của Tần Hoài, mà là giành việc của đầu bếp đứng lò, xào vài món đơn giản tiện thể múa chảo một chút.
Trình độ nấu bếp món mặn của Trịnh Tư Nguyên không tệ, tuy không nấu được mấy món lớn, nhưng làm vài món gia đình đơn giản, hất chảo sương sương thì vẫn dư sức. Thực khách chắc chắn sẽ không ăn ra vấn đề gì, cũng sẽ không phàn nàn.
Tần Hoài và Hoàng Thắng Lợi ngồi cạnh nhau, trên tay mỗi người bưng một bát Trần Bì Trà. Tần Hoài đã làm Điểm Tâm cả buổi chiều rồi, giờ là lúc tự thưởng cho mình một bát Trần Bì Trà ấm lòng, tận hưởng khoảng thời gian sung sướng khi mọi người làm việc còn mình thì nghỉ ngơi.
Hoàng Thắng Lợi thì đơn thuần cảm thấy Trần Bì Trà uống rất ngon, uống vào ấm áp dễ chịu, nên đã uống thêm mấy bát.
"Tiểu Tần, Trần Bì Trà này cháu cũng học từ cuốn Điểm Tâm Đại Toàn gì đó sao?" Hoàng Thắng Lợi hỏi: "Nhìn thì có vẻ bình thường không có gì đặc sắc, chỉ là trà... ngân nhĩ trần bì thông thường, nhưng uống vào đúng là có hương vị rất riêng."
"Đây là công thức mà một vị lão tiên sinh ở khu chung cư của cháu đưa cho, chính là vị lão tiên sinh đã cho cháu công thức Quả Nhi ấy. Hồi trẻ ông ấy quen biết vài vị đầu bếp nổi tiếng, nên đã mua lại mấy công thức mà mình thích từ tay họ." Tần Hoài giải thích.
Hoàng Thắng Lợi cảm thấy cuối cùng mình cũng nghe được một câu trả lời tương đối bình thường. Ông mỉm cười gật đầu, uống một hơi cạn sạch chút nước còn lại trong bát, khẽ nấc một cái, trong lòng thầm than hôm nay mình thật tham ăn, lớn tuổi thế này rồi mà còn không quản được cái miệng.
Hết Bánh Bao Tửu Nhưỡng lại đến Trần Bì Trà, ăn uống cả buổi chiều no căng cả bụng, giờ là lúc trổ tài làm một bàn tiệc tẩy trần thịnh soạn cho Tần Hoài, sẵn tiện vận động để tiêu hóa bớt mớ thức ăn trong dạ dày.
Hoàng Thắng Lợi đứng dậy, ra vẻ bâng quơ hỏi: "Tiểu Tần, bình thường cháu ăn uống có kiêng khem gì không?"
Tần Hoài sửng sốt, đáp: "Cháu không kiêng gì cả, cái gì cũng ăn được, chỉ là ít ăn cay thôi ạ."
"Vậy là tốt rồi, cháu không bị dị ứng nguyên liệu nào chứ?"
"Dạ không ạ."
Hoàng Thắng Lợi bắt đầu khởi động cổ tay, định vặn eo nhưng không dám, đành vẫy vẫy tay, cảm giác như tìm lại được chút phong độ thời trai trẻ.
Bắt tay vào việc thôi.
Hoàng Thắng Lợi hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng tiến về phía bếp lò, gây ra một trận nhốn nháo. Hoàng Gia thấy sư phụ đột nhiên xông vào bếp, còn tưởng có món nào bị khách phàn nàn, cau mày điên cuồng lục tìm tờ order vừa rồi, lại thấy Hoàng Thắng Lợi cầm muôi xào lên.
"Sư phụ, thầy định làm gì vậy?!"
"Tao thì làm được gì? Hôm nay là ngày đầu tiên Tiểu Tần tới, đương nhiên là xào hai món sở trường để tẩy trần đón gió cho cậu ấy rồi!"
Hoàng Thắng Lợi đã lên sẵn thực đơn từ sớm, thậm chí còn ngầm bàn bạc với Đổng Sĩ để chuẩn bị sẵn nguyên liệu, trực tiếp đánh úp khiến Hoàng Gia trở tay không kịp.
"Sư phụ, cái eo này của thầy không tiện xuống bếp đâu, hay là để thư thư hai ngày nữa đi, ngày mai thầy đến bệnh viện khám xem bác sĩ nói thế nào đã." Hoàng Gia khổ tâm khuyên can.
"Cái eo của tao thì làm sao, có phải làm tiệc tùng øì lớn đâu, xào hai món thôi không thành vấn đề." Hoàng Thắng Lợi quyết tâm phải làm bằng được.
"Sư phụ, con chuẩn bị nguyên liệu xong hết rồi, thầy xem con cá này đi, khía hoa đẹp chưa kìa!" Đổng Sĩ mèo khen mèo dài đuôi.
"Đổng Sĩ, sư phụ muốn xuống bếp sao mày không nói trước cho anh biết!" Hoàng Gia trừng mắt lườm.
"Đại sư huynh, sư phụ bảo thầy ấy chỉ xào hai món thôi mà. Anh cứ để sư phụ xào đi, lần trước bác sĩ chẳng bảo rồi sao? Thỉnh thoảng xuống bếp nấu nướng một chút cũng không sao." Đổng Sĩ nói đỡ cho Hoàng Thắng Lợi.
"Tình hình bây giờ có thể giống trước đây sao? Hai hôm nay eo sư phụ đang không khỏe, nếu eo sư phụ bình thường, anh cấm có nói nửa lời." Hoàng Gia kiên quyết không nhượng bộ.
Hoàng Thắng Lợi thừa dịp Đổng Sĩ và Hoàng Gia đang cãi nhau, đã phi hành mỡ, đổ thức ăn vào chảo đầu nóng xèo xèo.
Hoàng Gia: ...
Hoàng Gia đành chọn cách cầm cái sạn đứng canh chừng Hoàng Thắng Lợi, đề phòng thầy ấy hứng chí lên lại xào thêm vài món nữa, rồi ngày mai eo đau đến mức không đi nổi.
Tần Hoài bưng bát Trần Bì Trà, đứng ở cửa bếp xem màn kịch hay này mà trố mắt há mồm. Mọi người trong bếp thì đã quen từ lâu nên chẳng buồn để ý, ai làm việc nấy. Ngay cả con trai ruột của Hoàng Thắng Lợi là Hoàng An Nghiêu cũng không tham gia can ngăn, lùi hẳn sang một bên hóng hớt.
LVQ8371