"Mẹ không cho tôi tiền." An Du Du thành thật đáp: "Ở quê tôi nếu thành tích học tập không tốt, tốt nghiệp cấp hai xong là phải đi làm rồi. Thành tích của tôi không tốt, tốt nghiệp cấp hai xong liền về phụ giúp tiệm ăn sáng của gia đình, mỗi ngày hơn một giờ sáng đã phải dậy, làm đến 11 giờ trưa mới xong việc, 30 Tết và mùng Một cũng không được nghi. Vì làm việc ở nhà nên mỗi tháng mẹ chỉ cho tôi 200 tệ tiền tiêu vặt."
"Tôi quá cần tiền, nên vừa đủ tuổi vị thành niên là tôi trốn ra ngoài đi làm ngay. Trước khi đến quán ăn, tôi đã rải hồ sơ xin việc khắp nơi, chỗ thì không có lương cứng, chỗ thì lương lại quá bèo. Dù bên quán ăn 6 giờ sáng phải vào làm, tôi lại ở xa, đi lại mất hơn một tiếng nên hơn 4 giờ đã phải dậy, nhưng được cái nhiều tiền nha!"
"Hơn nữa hơn 4 giờ mới phải dậy, muộn hơn ở nhà nhiều, tôi ưng lắm!"
Trịnh Tư Nguyên đứng cạnh nghe lén chẳng hiểu gì, nhưng hắn vô cùng chấn động, thậm chí còn có chút may mắn vì nhà mình không mở tiệm ăn sáng.
"Ông chủ, kỹ thuật của anh tốt quá." An Du Du ngay cả "Tiểu Tần sư phụ" cũng chẳng buồn gọi nữa, trực tiếp gọi "Ông chủ": "Theo anh học mấy năm là tôi không cần làm tạp vụ nữa rồi. Sáng nay tôi lén hỏi lương của Trần sư phụ, cao hơn tôi tận 4 nghìn tệ lận! Tôi cực kỳ muốn làm sư phụ làm bữa sáng!"
Tần Hoài nhìn ra rồi, An Du Du đúng là rất mê tiền.
Khát vọng kiếm tiền của đứa trẻ này sắp tràn cả ra khỏi ánh mắt rồi.
"Về lý thuyết thì tạp vụ và thợ học việc chắc chắn không thể kiêm nhiệm được." Tần Hoài nói, vội bổ sung trước khi An Du Du lộ vẻ thất vọng: "Nhưng nếu cô chịu khó dậy sớm hơn một chút, cô có thể chuyển sang làm phụ bếp."
Tần Hoài bày tỏ, tạp vụ lương 5 nghìn tệ một tháng có thể tuyển lại, nhưng phụ bếp chịu thức dậy lúc 1 giờ sáng thì quả thực rất khó tìm.
Vân Trung Thực Đường quá cần những nhân tài như vậy.
"Nhưng nếu làm phụ bếp, cô có thể sẽ phải đậy sớm hơn một chút, đương nhiên tương ứng với đó là sẽ được tan làm sớm hơn. Làm phụ bếp cũng có thể học kỹ thuật, lương cũng sẽ cao hơn, quan trọng nhất là có hoa hồng."
Mắt An Du Du sáng rực lên: "Tôi có thể làm phụ bếp sao?"
"Cô có thể đến quán ăn lúc 3 giờ không?"
"Đương nhiên là được!"
"Thử việc ba ngày, nếu không có vấn đề gì, lát nữa tôi sẽ bảo Hoàng Tịch soạn lại cho cô một bản hợp đồng chuyển vị trí."
"Cảm ơn ông chủ”
"Đừng gọi tôi là ông chủ, cứ gọi tôi là Tiểu Tần sư phụ."
"Cảm ơn Tiểu Tần sư phụ!"
Tần Hoài nhắn tin cho Hoàng Tịch đang đi làm việc bên ngoài, báo cho cô biết đã tuyển được một phụ bếp mới, nhưng đáng tiếc là lại mất đi một nhân viên tạp vụ xuất sắc, bảo cô mau chóng tuyển gấp người thay thế.
Tần Hoài tiếp tục hầm nước dùng, tiện thể báo luôn tin tốt là hắn đã tìm được một phụ bếp cho Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên tỏ vẻ không cần cất công tìm phụ bếp riêng làm gì, vì 3 giờ sáng hắn căn bản không dậy nổi.
"Mấy người bán đồ ăn sáng đều phải dậy sớm thế à?" Sau khi Tần Hoài hớt bọt nước dùng trong nồi thêm một lần nữa, Trịnh Tư Nguyên dè dặt hỏi.
Nếu bán đồ ăn sáng mà ngày nào cũng phải dậy từ 1 giờ sáng, thì hắn lại khá hiểu tại sao bây giờ Tần Hoài vẫn sẵn sàng dậy lúc 4 giờ sáng mỗi ngày.
"Sớm lắm." Tần Hoài gật đầu, "Nhưng tôi không dậy nổi, hồi trước toàn là bố mẹ tôi dậy sớm nặn mẻ nào bán mẻ đó, tôi 5 giờ mới lết khỏi giường để bán mẻ thứ hai."
"Cư dân quanh khu chung cư đường số Ba chỗ chúng tôi cơ bản là toàn đợi mẻ thứ hai, đầy học sinh cấp ba vì đợi mua bánh bao mà đi học muộn."
"Haizz." Nói đoạn, Tần Hoài còn thở dài một hơi: "Nếu không phải bây giờ buôn bán đắt hàng quá thì tôi cũng chẳng thèm dậy lúc 4 giờ đâu, chuỗi ngày 5 giờ thức giấc đúng là một đi không trở lại mà."
Tần Hoài tiếp tục nặn Doraemon.
Tần Hoài coi như là ăn thua đủ với Doraemon rồi.
Càng nặn xấu lại càng muốn nặn tiếp.
"Đúng rồi, chiều mai tôi phải đưa La tiên sinh đến bệnh viện làm vật lý trị liệu, Tư Nguyên anh cũng nghỉ ngơi một buổi chiều đi. Tin tôi đi, chỉ cần buổi trưa anh chạy trốn đủ nhanh, anh sẽ không phải nhìn thấy ánh mắt hụt hẫng của mấy người Tào đại gia, Đinh nãi nãi với Hứa đại gia đâu." Tần Hoài cực kỳ chân thành truyền thụ kinh nghiệm cho Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài sợ mấy ông bà trong khu chưng cư diễn sâu quá, làm sư phụ làm bánh cấp SSR ngẫu nhiên rớt xuống Vân Trung Thực Đường sợ chạy mất đép.
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy Tần Hoài nói rất có lý, gật gù bảo ngày mai phải thử chuồn sớm xem sao.
Ăn trưa ngày hôm sau xong, Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài thi nhau tẩu thoát.
Hiện tại Tần Hoài đã là khách quen của bệnh viện rồi.
Bác sĩ và y tá thường đi lại ở tầng một khoa Phục hồi chức năng đều nhẵn mặt Tần Hoài, thấy Tần Hoài tới còn có y tá chủ động chào hỏi, hỏi hắn đưa La tiên sinh tới làm vật lý trị liệu sao không báo trước với bác sĩ Khuất một tiếng, bác sĩ Khuất đang không có ở khoa.
Ánh mắt sắc lẹm của La Quân lập tức lia thắng về phía Tần Hoài, như muốn băm vằm hắn thành trăm mảnh.
"Cháu bảo hôm qua cháu cứ mải nghĩ đến chuyện tuyển người nên quên mất, ông tin không?" Tần Hoài yếu ớt lên tiếng.
La Quân cười khẩy: "Sao hả, cậu cũng mắc chứng hay quên giống hệt Vương Căn Sinh à?"
Xem ra La Quân cũng hóng hớt được kha khá chuyện phiếm rồi.
"Cháu gọi điện thoại ngay đây!" Tần Hoài rút điện thoại ra.
Điện thoại không gọi được.
"Ông đợi ở khoa Phục hồi chức năng một lát nhé, cháu đi tìm cô ấy ngay!" Tần Hoài lao thẳng ra thang máy.
La Quân lẳng lặng đi về phía phòng khám.
LVQ8371