"Nghe thì có vẻ giống như viện trưởng Tần bóc lột sức lao động trẻ em, nhưng chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn viện trưởng Tần được, chủ yếu là do tay nghề của mẹ ấy quá tệ. Hồi đó điều kiện không được như bây giờ, được ăn một bữa bánh bao thịt đã coi như là cải thiện bữa ăn rồi, để tiết kiệm tiền viện trưởng Tần toàn tự mình làm."
"Không phải tôi dìm hàng mẹ ấy đâu, nhưng với cái tay nghề đó thì thà ăn cơm thừa canh cặn còn hơn. Lúc đó tôi chính là niềm hy vọng của cả viện, mọi người đều trông chờ vào bánh bao của tôi, kể cả sau này tôi được bố mẹ nhận nuôi, mọi người vẫn trông cậy vào tôi để được ăn bánh bao."
"Dù sao thì dẫu có được nhận nuôi, tôi cũng chỉ chuyển sang sống ở ngay đối diện thôi mà."
"Mấy thằng nhóc mập mạp ở cô nhi viện đường số 3 của chúng tôi, đều là do từng cái bánh bao của tôi nuôi lớn cả đấy."
Trịnh Tư Nguyên nghe nãy giờ, cảm thấy hình như Tần Hoài đang học theo ông Vương ôn lại chuyện xưa, chẳng nghe được một câu trọng tâm nào.
"Vậy tóm lại tại sao chúng ta phải đến cô nhỉ viện làm điểm tâm?”
"Để tìm cảm giác chứ sao." Tần Hoài làm ra vẻ đứng đắn đáp, "Làm điểm tâm ở cô nhi viện, đối với tôi mà nói giống như được trở về ngôi trường cũ đã nuôi dưỡng mình vậy, đặc biệt gần gũi, đặc biệt có cảm giác."
"Gần đây tôi cảm thấy việc luyện hỏa hầu đang gặp nút thắt, không giống như trước kia ngày nào cũng có tiến bộ mới, ngày nào cũng có thu hoạch mới. Dạo này tuy chủ yếu là luyện thủ pháp, nhưng tôi cũng không hề lơ là luyện hỏa hầu, việc ninh nước dùng vẫn chưa từng dừng lại, chỉ có chiều qua là không ninh thôi, nhưng hôm qua lại xào nhân mà."
"Đã lâu như vậy mà không tiến bộ, tôi nghĩ là do mình chưa tìm được cảm giác, thế nên mới muốn nhân cơ hội giúp La tiên sinh kiểm tra sổ sách để đến cô nhi viện tìm lại cảm giác."
Trịnh Tư Nguyên im lặng.
Cậu rất muốn nói với Tần Hoài rằng, trước kia anh cảm thấy ngày nào cũng có tiến bộ, là bởi vì không gian tiến bộ của anh quá lớn, muốn không tiến bộ cũng khó.
Còn bây giờ anh cảm thấy gặp nút thắt thì có lẽ cũng chỉ là ảo giác thôi, bởi vì với trình độ hiện tại của Tần Hoài thì rất khó để gặp phải nút thắt.
Nhưng Trịnh Tư Nguyên không nói ra.
Cậu là người ủng hộ phương pháp giảng dạy mang tính khích lệ của Hoàng Thắng Lợi, trong đa số trường hợp sẽ không phê bình mà chỉ vạch ra vấn đề.
Trịnh Tư Nguyên bắt đầu vạch ra vấn đề: "Hôm qua sau khi về nhà tôi có gọi điện thoại nói chuyện với bố một lát. Bố tôi và bác Hoàng đều đã xem qua công thức đó rồi, bọn họ đều cho rằng Quả Nhi đòi hỏi hỏa hầu rất cao, đối với anh mà nói thì độ khó có lẽ hơi lớn."
"Độ khó của hỏa hầu không chỉ thể hiện ở việc xào nhân, mà độ khó của việc ninh nhừ có lẽ còn lớn hơn trong tưởng tượng của anh rất nhiều."
"Tôi biết." Tần Hoài gật đầu.
Tần Hoài đâu phải chưa từng xem video hướng dẫn, tay nghề của Giang Vệ Minh hắn đã nhìn rất rõ ràng. Xào nhân thuộc trường phái cao nhân phô diễn kỹ năng, còn ninh nhừ lại là trường phái cao thủ ẩn mình giữa đời thường, một bên phóng khoáng một bên nội liễm, nhưng điểm chung là đều cực kỳ trâu bò.
Trịnh Tư Nguyên với tư cách là một đầu bếp bạch án, trình độ hỏa hầu đã coi như khá tốt rồi, vậy mà dùng nhân do cậu xào ra để làm Quả Nhi cũng chỉ có thể đạt được cấp C.
Từ đó có thể thấy phần nhân do Giang Vệ Minh làm ra lợi hại đến mức nào.
"Tôi biết muốn làm ra loại nhân đúng như yêu cầu trong công thức thì trong thời gian ngắn chắc chắn tôi không thể làm được, một hai năm tới có lẽ cũng chưa xong. Nhưng mà vẫn phải luyện chứ, cảm giác chưa tới thì tìm cảm giác, kỹ thuật chưa đủ thì luyện kỹ thuật, hôm nay cứ đi tìm cảm giác trước đã.”
Trịnh Tư Nguyên nghe Tần Hoài nói vậy, xác nhận tâm lý của hắn quả thực rất vững vàng, lúc này mới yên tâm.
"Tối hôm qua tôi đã suy nghĩ rất lâu, định sửa đổi công thức một chút cho phù hợp với trình độ mà tôi có thể làm được. Lát nữa hai chúng ta cùng nhau xào nhân nhé, tôi muốn thử cách của mình xem có hiệu quả không."
"Không." Tần Hoài nghiêm khắc từ chối, "Chiều nay để tôi xào nhân, anh để ngày mai hẵng thử."
"Anh sắp thành anh cả của Lạc Lạc luôn rồi, tôi mới là anh hai đây này. Chiều nay nếu hai chúng ta cùng xào nhân, thế thì đám trẻ trong cô nhi viện chẳng phải sẽ gọi anh là anh Bao Bao, còn tôi biến thành anh hai Bao Bao sao, tuyệt đối không được!"
Cậu thật sự không thể hiểu nổi cái lòng háo thắng khó hiểu này của Tần Hoài, anh đi ganh đua mấy thứ khác có được không hả?
Với lại anh Bao Bao là cái xưng hô kỳ quái gì vậy?
Trên đường đi, Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài lại trò chuyện thêm một chút về những tâm đắc mà cậu đã rút ra được khi gọi điện bàn bạc với Trịnh Đạt vào tối qua. Nếu chiều nay Tần Hoài đã không cho cậu xào nhân để dạy trực tiếp tại hiện trường, thì cậu đành phải dạy bằng miệng vậy, truyền đạt cho Tần Hoài vài bí quyết nhỏ đã đúc kết được để chiều nay khỏi bị "lật xe".
Không thể làm hủy hoại thanh danh lẫy lừng một đời của "anh Bao Bao" được.
1 giờ 17 phút trưa, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đến cô nhi viện.
Ông bác bảo vệ gác cổng vẫn còn nhận ra Tần Hoài, chăng đợi hắn liên hệ với viện trưởng Khuất đã trực tiếp cho vào. Trong sân cô nhi viện có mấy đứa nhỏ đang tụ tập chơi đùa, thấy có người tới liền nhao nhao thò đầu ra nhìn, vừa thấy là Tần Hoài, đám trẻ liền bùng nổ tiếng reo hò.
"Anh Bao Bao!"
"Anh Bao Bao tới rồi!"
"Được ăn bánh bao rồi!"
LVQ8371