Mùi thơm cực kỳ đễ chịu tỏa ra từ điểm tâm bột mì vừa hấp chín, trong mùi lúa mạch nồng đậm xen lẫn hương rượu thoang thoảng. Mùi rượu rất nhạt, nhưng khó mà lờ đi được. Giống như gấm thêu thêm hoa, trong một rừng hoa rực rỡ, nó vấn là đóa hoa chói lóa nhất.
Lúc này Hoàng Thắng Lợi thậm chí chẳng còn tâm trí đâu để suy nghĩ xem tại sao xào nhân lại phải dùng đến Đại Phiên Chước nữa, bởi vì mùi hương này ông quá đỗi quen thuộc.
Là mùi vị của Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Là hương vị mà sư phụ của ông - Tỉnh Ly Hương, bếp trưởng của nhà hàng quốc doanh hồi ông còn là học việc, ngày nào cũng hấp. Món bánh khiến mọi người tranh nhau mua, hàng người mua Bánh Bao xếp từ nhà hàng quốc doanh kéo dài tít tắp đến tận cuối phố. Bên cạnh hàng người toàn là đám trẻ con bưng bát cơm ăn kèm với mùi thơm của Bánh Bao, mua một cái là đủ sức làm đứa trẻ nhà hàng xóm thèm khóc thét - mùi thơm của Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Chính là mùi vị này!
Hoàng Thắng Lợi hít sâu một hơi, cảm giác như quay về mấy chục năm trước, cái thời ông mới mười mấy tuổi.
Ngày đó ông và Trịnh Đạt còn đang làm học việc ở nhà hàng quốc doanh, tiền lương rất ba cọc ba đồng chỉ miễn cưỡng đủ lo mồm miệng. Nhưng hồi đó ông và Trịnh Đạt ăn ở tại nhà sư phụ, chưa từng phải chịu đói, mỗi tháng còn dư chút tiền gửi về nhà.
Hoàng Thắng Lợi lại nhớ đến lúc phụ bán Bánh Bao, hàng xóm láng giềng cũng không phải kiểu tính toán chi li, nhưng Bánh Bao bột mì trắng thời đó đúng là đồ ăn đắt giá. Lúc ông gắp Bánh Bao, mắt ai nấy đều nhìn chằm chằm vào tay ông, chỉ sợ ông gắp trúng cái nhỏ thì mình bị thiệt.
Sư phụ luôn cực kỳ lợi hại, kích cỡ và trọng lượng của mỗi cái Bánh Bao đều xấp xỉ nhau, mắt thường khó mà phân biệt nổi.
Hoàng Thắng Lợi còn nhớ, lúc mười mấy tuổi ông rất hay thèm ăn, ngày nào vừa ăn no xong một lúc sau đã thấy đói. Lúc phụ bán Bánh Bao, ông cứ vừa bán vừa lén nuốt nước miếng.
Khi đó ông và Trịnh Đạt đều là học việc, đồ ăn giá ưu đãi của nhà hàng quốc doanh cũng chăng tới lượt bọn họ. Sư phụ luôn để phần Bánh Bao của mình lại cho hai người, bẻ đôi một cái Bánh Bao, một nửa cho ông, một nửa cho Trịnh Đạt.
Cứ mải miết nghĩ, Hoàng Thắng Lợi chợt thấy trước mắt mình hơi nhòe đi, cứ như được mùi Bánh Bao đưa về một miền quá khứ rất đỗi xa xăm.
"Sư phụ, thầy ở đây à, con vừa chạy một mạch từ nhà kho lên tầng hai tìm thầy đấy, thì ra thầy đứng ngay cửa bếp. Sư phụ con nói thầy nghe, Bánh Bao Tửu Nhưỡng Tần Hoài làm siêu ngon luôn, ngon hệt như Trịnh sư thúc làm vậy! Con lấy cho thầy hai cái đẹp nhất này, còn nóng hổi luôn, thầy mau nếm thử đi."
"Sư phụ nhất định phải nếm thử cái con lấy cho thầy nhé, con chọn đẹp hơn đại sư huynh chọn nhiều."
Đổng Sĩ bắn rap một tràng kéo tuột Hoàng Thắng Lợi từ cõi ký ức xa xôi về thực tại. Nhìn cậu đồ đệ út lắm mồm bưng cái đĩa, trên đĩa là hai cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng trắng trẻo mập mạp, Hoàng Thắng Lợi khẽ bình ổn lại tâm trạng.
Quả nhiên là có tuổi rồi, ngửi mùi Bánh Bao thôi mà cũng nhớ chuyện ngày xưa.
Hoàng Thắng Lợi khẽ thở dài, xem ra cũng đến lúc thực sự phải chuẩn bị nghỉ hưu rồi.
Hoàng Thắng Lợi mỉm cười cầm lấy một cái Bánh Bao, há to miệng cắn một miếng thật bự.
Đã rất nhiều năm rồi ông không ăn ngấu nghiến như thế này nữa.
Nhưng lần này, Hoàng Thắng Lợi muốn giống như ngày còn trẻ, vừa cầm Bánh Bao Tửu Nhưỡng lên là đã không kìm được há to miệng ngoạm một cái, bởi vì chỉ cần ăn chậm thôi, phần Bánh Bao còn lại trên tay sẽ bị Trịnh Đạt dòm ngó.
Cắn một miếng, Bánh Bao xốp mềm nhưng vẫn có độ dai, hương lúa mạch bung tỏa trọn vẹn. Càng nhai, vị ngọt dịu của bột bánh hòa quyện với vị ngọt của rượu nếp lan tỏa khắp khoang miệng.
Hương rượu nếp thoang thoảng quanh chóp mũi, nhưng ăn vào lại không có vị cồn.
Chính là hương vị này, đây mới đúng là hương vị mà Bánh Bao Tửu Nhưỡng nên có!
Hoàng Thắng Lợi lại nhớ đến câu nói mà sư phụ đã luôn lặp đi lặp lại lúc dạy Trịnh Đạt làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng mấy chục năm trước.
"Làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng quan trọng nhất là lấy cái hương rượu, cái ngọt của rượu nếp. Nếu Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà làm ra vị nồng của rượu, thì mẻ bánh đó coi như thất bại hoàn toàn."
Không còn nghỉ ngờ gì nữa, chiếc Bánh Bao trước mắt chính là một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng thành công mỹ mãn.
Thành công đến mức khiến Hoàng Thắng Lợi ngỡ như mình đã quay lại thời học việc. Bất luận thành quả học tập và làm việc cả ngày của ông tốt hay xấu, có tiến bộ hay không, có làm hỏng việc gì không, hễ cứ kết thúc một ngày làm việc, sư phụ đều sẽ giống như làm ảo thuật, móc ra một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng bẻ cho ông một nửa, bảo rằng hôm nay ông làm tốt lắm.
Hoàng Thắng Lợi lặng lẽ nhai, vô vàn ký ức không ngừng ùa về trong tâm trí.
Mấy năm nay không phải ông chưa từng ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Tuy Trịnh Đạt đã từ bỏ con đường trở thành một đầu bếp án trắng hàng đầu để lăn lộn kinh doanh thành một thương nhân giàu có, bao năm qua không còn khổ luyện kỹ năng nấu nướng nữa, nhưng bản lĩnh học được năm xưa thật ra vẫn chưa hề mai một.
Thỉnh thoảng sư huynh đệ bọn họ tụ tập, Trịnh Đạt cũng sẽ trổ tài làm vài món Điểm Tâm ngon lành, Bánh Bao Tửu Nhưỡng chính là một trong số đó.
Trịnh Đạt cũng quả thật đã nhận được chân truyền của sư phụ.
Nhưng...
Hoàng Thắng Lợi nhìn nửa cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng trên tay, dùng sức bóp chặt cho nó bẹp lại, nhăn nhúm đi, rồi thả tay ra, nhìn chiếc Bánh Bao từ từ phồng lại như cũ.
Đều không giống với hương vị của sư phụ bằng cái Bánh Bao này.
LVQ8371