Giọng bình luận viên trên đài truyền hình vang lên, trong từng câu chữ đều ẩn chứa một niềm tự hào khôn xiết. Đó là cảm xúc phát xuất từ tận đáy lòng. Anh vốn là một bình luận viên bóng đá kỳ cựu, đồng thời cũng là một người hâm mộ cuồng nhiệt của túc cầu giáo Trung Quốc. Chứng kiến đội tuyển Olympic nước nhà hiên ngang tiến vào trận chung kết, trong lòng anh không khỏi dâng trào một nỗi niềm kiêu hãnh.
Những người hâm mộ bình thường cũng chẳng khác là bao. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, xác nhận đội tuyển Trung Quốc chính thức ghi tên mình vào trận chung kết, mỗi một cổ động viên đều cảm nhận được một niềm kiêu hãnh thuần khiết. Họ đã đánh bại Argentina – một kỳ tích thực thụ, một chiến tích khiến cả thế giới phải kinh ngạc và thán phục. Đây chính là thắng lợi vẻ vang của bóng đá Trung Quốc.
Sau những giây phút vỡ òa vì chiến thắng, người hâm mộ bắt đầu không ngừng bàn tán về ngôi sao sáng nhất trận đấu – Chân Thiếu Long. Chân Thiếu Long chính là tâm điểm duy nhất của mọi câu chuyện. Trong suốt hai hiệp đấu, anh đã năm lần sút tung lưới đối phương, dùng sức một mình đưa đội tuyển Trung Quốc vượt qua Argentina. Mọi mỹ từ như "hoàn hảo" dường như vẫn còn quá khiêm tốn để miêu tả màn trình diễn ấy.
Mọi chủ đề sau trận đấu đều không thể tách rời cái tên Chân Thiếu Long:
"Năm bàn thắng đấy!"
"Đối đầu với Argentina mà có thể ghi tới năm bàn!"
"Những cú sút của Chân Thiếu Long đều quá mỹ lệ, không cần đến những pha phối hợp rườm rà, tất cả đều dựa vào năng lực cá nhân siêu phàm!"
"Ta dám khẳng định cậu ấy là ngôi sao bóng đá lợi hại nhất thế giới!"
"Lợi hại nhất trong lịch sử!"
"Đệ nhất siêu sao của bóng đá thế giới!"
"Chân Thiếu Long đã ghi tổng cộng mười bảy bàn rồi! Có lẽ với sự hiện diện của cậu ấy, chúng ta hoàn toàn có thể chạm tay vào ngôi vô địch..."
---❊ ❖ ❊---
Giữa những lời tán dương của người hâm mộ, trên sân cỏ, đội tuyển Trung Quốc cũng đang đắm chìm trong men say chiến thắng. Cách ăn mừng của họ rất đỗi giản đơn, chỉ là những cái đập tay và những cái ôm thật chặt. Chân Thiếu Long lần lượt đáp lại sự tán thưởng của đồng đội, những người không ngớt lời ca tụng: "Chân ca, anh quả thực là thần!"
"Chân ca mãi mãi là Chân ca!"
"Năm bàn thắng, thật sự quá khủng khiếp!"
"Tôi không thể tìm ra từ ngữ nào để xứng đáng với những bàn thắng của anh nữa!"
Chân Thiếu Long chỉ mỉm cười đáp lại. Khi cùng đồng đội chia sẻ niềm vui, anh cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Không chỉ vì chiến thắng của đội nhà, mà còn vì đã hoàn thành nhiệm vụ một cách mỹ mãn. Dẫu vậy, khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, trong lòng anh vẫn không khỏi dâng trào cảm xúc. Đây chính là bán kết Olympic, đánh bại Argentina đồng nghĩa với việc bước vào trận chung kết. Đó là thành công, là vinh dự cao quý.
Ngồi nghỉ trên mặt đất một lúc, tâm trí Chân Thiếu Long dần bình ổn. Dưới sự gia trì của kỹ năng hệ thống cùng thực lực cá nhân, việc giành chiến thắng đối với anh cũng là lẽ đương nhiên. Điều quan trọng nhất chính là đội tuyển Trung Quốc đã thắng. Những điều phía sau mới là cốt lõi, còn cảm xúc cá nhân vốn chẳng đáng bận tâm.
"Ta quả nhiên thật vĩ đại!"
"Tâm cảnh đã đạt đến cảnh giới mới, vì tổ quốc mà không màng đến vinh nhục cá nhân!"
Chân Thiếu Long cảm thấy linh hồn như được thăng hoa. Chính vì vậy, vẻ ngoài của anh vẫn giữ được sự tĩnh lặng, như thể chỉ vừa trải qua một trận đấu vòng tròn bình thường, thay vì một màn trình diễn chấn động giúp quốc gia tiến vào chung kết. Thái độ này khiến người khác càng thêm kính trọng.
"Chân ca đúng là một siêu sao đỉnh cấp, thắng một trận đấu lớn như vậy mà vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đến lạ thường!"
"Nếu là tôi, chắc đã hưng phấn đến phát run rồi!"
"Đúng vậy!"
"Ngay cả khi không được ra sân, tôi cũng đã thấy vô cùng phấn khích rồi!"
"Thế nên cậu mới mãi chẳng được ra sân đấy..."
"Đâm trúng tim đen rồi, huynh đệ!"
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng thay đồ của đội tuyển Trung Quốc, dù các cầu thủ đều cần nghỉ ngơi nhưng ai nấy vẫn giữ tinh thần phấn chấn, không ngừng bàn luận về trận đấu. Huấn luyện viên Đỗ Milošević cũng đã trở lại. Gương mặt ông không giấu nổi vẻ hưng phấn, sau khi liên tục tán dương màn trình diễn của Chân Thiếu Long suốt hai phút, ông mới sực nhớ ra cần phải khích lệ những người khác: "Dĩ nhiên, những cầu thủ còn lại cũng thể hiện không tệ."
Sau đó, không còn gì nữa. Đỗ Milošević lập tức chuyển đề tài, dặn dò mọi người không được vì lọt vào chung kết mà lơ là cảnh giác. Ông nhấn mạnh rằng vẫn còn một trận đấu cuối cùng, yêu cầu tất cả phải tập trung khôi phục thể trạng từ ngày mai, không nên đắm chìm trong vinh quang tạm thời.
Mọi người đều nghiêm túc gật đầu. Qua đó có thể thấy sự chuyển biến trong tâm tính của đội tuyển Trung Quốc. Trước trận đấu với Argentina, đa số đều không dám kỳ vọng quá nhiều, chỉ nghĩ rằng lọt vào Tứ kết đã là một kỳ tích. Nhưng giờ đây, họ đã có lòng tin để hướng tới tấm huy chương vàng Olympic. Đánh bại Argentina không chỉ là một thắng lợi, mà còn gieo vào lòng toàn đội niềm tin mãnh liệt rằng họ có thể đánh bại bất kỳ đối thủ nào.
Cùng lúc đó, truyền thông quốc tế cũng bắt đầu đưa tin rầm rộ. Khi Thế vận hội dần đi đến hồi kết, bóng đá nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Khắp nơi đều là những lời tán dương và chờ đợi. Sau khi trận đấu giữa Trung Quốc và Argentina khép lại, Brazil cũng dễ dàng đánh bại Nigeria với tỷ số 3-0 để giành tấm vé còn lại vào chung kết. Họ sẽ là đối thủ cuối cùng của Trung Quốc trong cuộc tranh đoạt ngôi vương vào ngày hôm sau.
Trận chung kết bóng rổ nam Olympic thu hút sự chú ý của toàn thế giới. Đội hình "Mộng 8" của nước Mỹ hội tụ những ngôi sao lừng lẫy, được truyền thông xứ sở cờ hoa xưng tụng là "Đội ngũ cứu rỗi", gánh vác sứ mệnh phục hưng vị thế bá chủ đã đánh mất suốt sáu năm ròng rã trên đấu trường quốc tế.
Nhìn lại những năm tháng thăng trầm, từ màn trình diễn chật vật tại Olympic 2000, cho đến nỗi đau hạng sáu tại giải Vô địch thế giới 2002, rồi thất bại ở bán kết Olympic 2004 và sự dừng bước đầy tiếc nuối trước Hy Lạp tại giải Vô địch thế giới 2006... "Mộng 8 đội" mang theo bóng ma của sáu năm xám xịt, bước vào giải đấu với mục tiêu duy nhất: Ngôi vương.
Được đánh giá là đội hình mạnh mẽ nhất trong hơn một thập kỷ, "Mộng 8" hội tụ tinh hoa của NBA. Ngoại trừ Duncan và Garnett – những huyền thoại nội tuyến từ chối tham gia vì muốn tập trung cho vinh quang câu lạc bộ – thì đây chính là tập hợp những siêu sao xuất chúng nhất, sánh ngang với "Dream Team" huyền thoại của Jordan mười sáu năm về trước. Ngay từ trước khi giải đấu bắt đầu, Tổng quản lý bóng rổ Mỹ, Jerry Colangelo, đã khẳng định: "Chúng ta muốn dùng ngôi quán quân để nói với thế giới rằng, tại nơi khởi nguồn của môn thể thao này, bóng rổ vẫn luôn tồn tại ở đỉnh cao. Chúng ta phải chứng minh, nước Mỹ là bất khả chiến bại."
---❊ ❖ ❊---
"Mộng 8 đội" đã thành công. Họ càn quét mọi đối thủ châu Âu với chuỗi thắng tuyệt đối, tiến thẳng vào trận chung kết để đối đầu với Tây Ban Nha. Dù trận đấu diễn ra đầy kịch tính, nhưng cuối cùng, "Mộng 8" đã đánh bại nhà đương kim vô địch thế giới với tỷ số 118-107, sau tám năm chờ đợi mới lại đứng trên đỉnh vinh quang.
Đoạt giải quán quân, là mỹ hảo! Là hoan hỉ! Là vinh quang!
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, toàn đội nhận huy chương, rồi quây quần bên nhau để lưu lại khoảnh khắc huy hoàng cùng tấm kim bài. Bất chợt, một thân ảnh cao lớn tiến lại gần. Nếu là nhân viên công tác bình thường, khó lòng quấy rầy được những siêu sao này, nhưng người này lại sở hữu vóc dáng không thể nhầm lẫn.
"Kobe! Huy chương!"
"Carmelo... còn có Dwyane nữa..."
Đó chính là Diêu Minh. Anh mang trên vai trọng trách "đòi huy chương", sau khi đã tận tình cổ vũ trên khán đài, liền tìm cách tiến vào sân để hoàn thành nhiệm vụ. Sắc mặt Kobe lập tức tối sầm lại. Carmelo và Wade cũng chẳng khá hơn, họ vừa cầm huy chương chưa đầy hai phút, "chủ nợ" đã xuất hiện ngay trước mắt.
Kobe im lặng. Carmelo nắm chặt tấm huy chương trong tay như thể bị xúc phạm, rồi gượng cười lấy lòng: "Có thể chờ một chút được không? Chúng tôi muốn chụp một tấm ảnh trước đã."
"Đúng vậy! Chụp ảnh trước đã!"
"Chụp xong sẽ đưa cho anh ngay!"
"Được."
Diêu Minh rất hào sảng đồng ý, đứng sang một bên chờ đợi. Kobe thậm chí đã nghĩ đến việc gọi nhân viên an ninh đuổi người, nhưng ngặt nỗi anh không rành tiếng Trung, lại hiểu rằng tại đất nước này, phần thắng chắc chắn thuộc về Diêu Minh. Đối mặt với "chủ nợ" kiên trì, ba người họ đành thỏa hiệp. Sau khi chụp ảnh xong, họ lưu luyến trao lại tấm huy chương còn vương hơi ấm cho Diêu Minh.
---❊ ❖ ❊---
Rất nhanh, những tấm huy chương đã nằm trong tay Chân Thiếu Long. Diêu Minh đưa từng chiếc một, chỉ vào khối kim loại ở giữa: "Đây là của Kobe."
Chân Thiếu Long gật đầu. Diêu Minh nhìn hai chiếc còn lại, do dự hồi lâu rồi áy náy nói: "Thật xin lỗi, hai chiếc này, ta không nhớ rõ cụ thể là của ai."
Chân Thiếu Long cũng chẳng để tâm, bởi huy chương nào trông cũng giống nhau, đối với người ngoài thì chẳng có gì khác biệt. Dĩ nhiên, huy chương của Kobe là quan trọng nhất, bởi anh là siêu sao danh tiếng bậc nhất, mang ý nghĩa kỷ niệm sâu sắc. Còn lại... không quan trọng.
Chân Thiếu Long cùng Diêu Minh chụp ảnh chung, bày ba tấm huy chương ra phía trước. Một tấm được đánh dấu "Kim bài của Kobe", một tấm ghi "Có lẽ là của Carmelo?", và tấm còn lại là "Không quan trọng là ai".
Đêm đó, sau khi thưởng thức chiến lợi phẩm, Chân Thiếu Long đăng bức ảnh lên mạng xã hội, kèm theo dòng trạng thái: "Ta cùng Diêu ca! Thân cao tự ti! Huy chương là chiến lợi phẩm, oa ha ha!"