Lương thực và vật tư ở sa mạc là từ tượng trưng cho sinh mệnh, Da Luật Thịnh Đường lấy lý do trở về bảo vệ không ai có thể bắt bẻ gì được.
Phó tướng Cáp Lợi Tắc bị Da Luật Thịnh Đường bức ép phải ở lại ngăn cản quân Cáp Mật, tránh gia đình không thành nô lệ, hắn quyết định tử chiến.
Dưới loại tình huống đó, dù quân Cáp Mật lần nữa đào hào tới nơi, đặt thuốc nổ thành công, phá hủy cả úng thành, Cáp Lợi Tắc vẫn tử chiến không lui, chiến tử cùng hắn là chiến sĩ Khiết Đan, không ai muốn bộ tộc bị dã nhân nô dịch, như thế chẳng bằng chiến tử tại đây.
Thiết Tam Bách nhìn đội chính quỳ dưới đất, không biết phải nói gì, theo lý, đội chính này tự ý rời khỏi chiến trường, phải chặt đầu, trường đao trong tay không sao chém xuống được.
Đội chính nhắm mắt, khuôn mặt không còn nhìn ra bộ dạng ban đầu, máu che kín ngũ quan, mũi mồm vẫn liên tục chảy máu, dù vậy hắn không cầu xin cho mình, xin tướng quân cho đội của hắn giữ lại chút hương hỏa.
Bọn họ là những người đầu tiên xông lên phá thành, cả đội nghìn người vậy mà lúc lui về chưa tới một trăm người, tất cả đều mang thương tích, không biết sẽ còn bao nhiêu người vì thương tích quá nặn mà bỏ mình, cuộc chiến bất quá diễn ra một canh giờ thôi.
Hắn không sợ chết, chỉ sợ nếu tất cả chết ở đây rồi sẽ không ai nhớ tới bọn họ, không ai biết chiến tích bọn họ, tưởng niệm huynh đệ đã mất, vì thế cắn răng dẫn số huynh đệ còn lại bỏ về.
Thiết Tam Bách nhìn chiến trường vẫn sôi sục, lạnh lùng nói:” Được, vậy cứ giữ đi, xem bản tướng mở đường cho các ngươi.”
Nói xong lên ngựa, vứt áo choàng, hai tay cầm đao, dùng chân điều khiển ngựa xông thẳng tới úng thành.
Đội chính tuyệt vọng đứng dậy, gian nan nói với thuộc hạ:” Chiến tử cả đi.”
Không có áo choàng, Thiết Tam Bách không khác gì chiến sĩ bình thường, chiến mã nhẹ nhàng lướt trên chiến trường, tên như châu chấu tựa hồ vòng qua người hắn, dù hai ba mũi tên bay tới cũng bị hắn dùng tí thuẫn đỡ được.
Dưới tường thành lổm ngổm đá, chiến mã không thể nào đi được, Thiết Tam Bách nhảy xuống hò hét thân vệ xông vào lỗ hổng ở tường thành.
Hai thanh chiến đao được Thiết Tam Bách múa thành quả cầu ánh sáng, đi tới đâu máu tóe lên tới đó.
"Choang!" Một chiếc chùy nặng nề chặn đao của Thiết Tam Bách, khuôn mặt Cáp Lợi Tắc vặn vẹo cực điểm xuất hiện, đúng lúc hắn chuẩn bị bước tới truy đuổi, đột nhiên lùi lại, tay trái ném chiến đao, tóm lấy tên đội chính đang một lòng muốn chiến tử.
Uỳnh!
Quả cầu lửa lớn bùng lên ở chỗ Thiết Tam Bách vừa đứng, chu vi một dặm biến thành biển lửa, ngăn cản đường tiền, Thiết Tam Bách rút ngay quả đạn thuốc nổ ném vào đó, tiếng nổ dập tắt biển lửa. Thân vệ giơ nỏ tiễn bắn loạt tên, sau đó theo tướng quân dẫm trên mặt đất nóng rực đánh vào úng thành.
Thiết Tam Bách đứng ở lỗ hổng, nhìn thuộc hạ nối nhau xông vào, tóm cổ tên đội chính:” Tiếp tục tiến lên, chiếm lấy úng thành, nói không chừng ta quên chuyện ngươi lâm trận bỏ chạy.”
Đội chính rất muốn giải thích, hắn thực sự không phải lâm trận bỏ chạy, nhưng nhìn ánh mắt tướng quân, không nói gì cả, theo quân xung phong.
Chiến tranh như con quạ đen bay vòng trên không, dù không nhìn thấy chiến hỏa, mọi người vẫn cảm thụ được áp lực nó mang tới.
Phác Cốt Triết nhìn khói đen bốc lên ở chân trời:” Chiến sự bên kia đã bắt đầu, chỗ chúng ta vẫn còn do dự, Nhất Phiến Vân, ông định làm gì?”
“ Đi quân thành là chết.” Nhất Phiến Vân nghiến răng nói từng chữ một:
“ Bọn ta vốn là tử sĩ, nếu chết sau người khác mới là trò cười, nói một câu thôi, có đi không?”
Nhất Phiến Vân nhìn người Hồi Hột lặng lẽ dàn thành hình cánh cung trước mặt:” Được, ta đi cùng các ngươi một chuyến, nói trước, trong đội ngũ này, lời ta là mệnh lệnh.”
“ Chỉ cần ông dẫn bọn ta hủy quân thành là được.”
Phác Cốt Triết biết vì sao Nhất Phiến Vân đổi ý.
Rạng sáng tiếng nổ phát ra ở rìa sa mạc, đến gần trưa tiếng nổ đã lan tới hẻm Long Sơn hiểm trở, bây giờ quan ải gần Tổ Phổ đại vương phủ cũng đã có khói bốc lên.
Quân đội Cáp Mật trong một ngày liên tục đoạt ba thành quân của Khiết Đan, Nhất Phiến Vân không thể không cân nhắc lại tình thế.
Tất cả mọi người theo Nhất Phiến Vân tiến về phía quân thành.
Lão mã tặc này tựa hồ biết hết những con đường nhỏ bí mật, biết khi nào quân đội Khiết Đan xuất hiện và rời đi, đoạn đường năm dặm tuy nguy hiểm, nhưng mọi người bình an vô sự tới dưới quân thành.
Trời đã tối, trên quân thành vẫn sáng rực, hai cổng thành đều mở rộng, vô số xe ngựa như kiến xếp thành hai hàng dài, tựa hồ muốn vận chuyển lương thực và quân nhu ngay trong đêm.
Nhất Phiến Vân miệng ngậm cọng cỏ, đánh miệng nói:” Cơ hội cuối cùng rồi, chưa tới trời sáng người Khiết Đan sẽ chuyển hết đồ nơi này đi.”
Phác Cốt Triết gật đầu, lấy ra cuộn tranh đưa Nhất Phiến Vân:” Đây là thứ đại vương nhờ ta đưa cho ông, đại vương nói chúc ông từ nay trở đi tiền đồ vạn dặm, tài phú huy hoàng.”
Nhất Phiến Vân nghi hoặc sai Ngọc Tổ Phổ mở quyền trục ra, vừa nhìn một cái, như có sét đánh trúng đầu, hai mắt đờ đẫn, tích tắc lão như bị kéo vào địa ngục vô tận, cảnh tượng hành hạ lão thời gian qua hiện lên rõ mồn một, lão muốn trốn tránh, muốn chạy, nhưng lúc nào cũng có đôi mắt rất sáng chiếu đằng sau ...
“ Ta không phải là chó.” Nhất Phiến Vân hét lên, máu mũi phun ra, lão ta đoạt lấy bức tranh xé tan nát, bức tranh như dính rất nhiều bụi, tức thì bao phủ lấy lão:
Đợi khi lão ta thở đều trở lại, hai mắt đã đỏ như máu đang tỏa sáng trong đêm, tựa hồ quên chuyện vừa rồi muốn Phác Cốt Triết xung phong, loạng choạng xác trường đao lên, chỉ về phía cổng quân thành bận rộn:” Giết, giết sạch!”
Người Khiết Đan vừa mới lên đường, còn chưa hiểu chuyện gì đã bị cơm mưa tạc đàn làm choáng váng.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!