Thiết Tâm Nguyên không vội trả lời mà hỏi tên tuổi của họ trước.
Tháp Lạp Qua chỉ Ngột Lập Mạnh:” Hắn là xạ điêu thủ cường đại nhất thảo nguyên, lang nha tiễn của hắn có thể bắn xuyên cổ đại nhạn, bắn thấu ngực gấu xám.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ tay:” Quả nhiên là dũng sĩ, nhưng không biết các vị định ở Cáp Mật bao lâu?
Ngột Lập Mạnh nhìn Tháp Lạp Qua gật đầu, giao quyền lên tiếng cho hắn.”
Tháp Lạp Qua vừa xé thịt dê vừa nói:” Đến khi bò dê béo tốt, đại vương yên tâm, bọn ta giúp ngài đánh đuổi tất cả kẻ địch, chỉ cần ngài cung cấp cho hai bộ bọn ta đủ lương thực và vũ khí thôi.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng, thế này còn đàm phán quái gì nữa, tên này hoàn toàn không có nhận thức tình cảnh bản thân, coi Cáp Mật là bộ tộc nhỏ.
Giao Mạnh Nguyên Trực nói chuyện tốt hơn.
Thiết Tâm Nguyên cùng Úy Trì Chước Chước ra ruộng rau của mẹ chăm sóc rau cỏ, mặc dù có người chuyên môn làm việc này thay y, song thi thoảng phải lấm tay một chút, mẹ về mới tiện vỗ ngực nhận công.
Một lúc sau Mạnh Nguyên Trực đi vào rửa tay máu me ở lạch nước nhỏ, nói:” Đại vương có thể tiếp tục rồi, tên Tháp Lạp Qua kia nói một năm cấp cho chúng ta một vạn bò dê, chúng ta chỉ cần cho họ một mục trường.”
Thiết Tâm Nguyên tức tới bật cười: “ Nói càn, hai bộ đó gộp lại chẳng đủ một vạn con bò dê, lấy đâu trả chúng ta?”
Mạnh Nguyên Trực cười hăng hắc:” Đó là lời hắn nói trước khi ngất xỉu, thần đàm phán chỉ có thế, phần tiếp theo là của đại vương rồi.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu quay lại đại sảnh, giá binh khí tan tành, mấy thứ vũ khí dài gãy làm hai, một cái rìu cắm vào cửa sâu hai tấc. Tháp Lạp Qua nằm vắt người trên bình phong, Ngột Lập Mạnh thì một chân bị bẻ ngoặt đi, hai tay buông thõng, hắn vẫn nhích từng chút về phía Tháp Lạp Qua, miệng gọi liên hồi, cho rằng bằng hữu của mình chết rồi.
Ngoài sân người Mông Ngột nằm ngổn ngang, bọn họ rất ngoan cường, cho dù chân tay không gãy thì cũng trật khớp, nhưng không ai kêu đau, mắt gườm gườm nhìn Mạnh Hổ và Cạc Cạc, như muốn nhớ kỹ dáng vẻ bọn họ.
Hai thị vệ cố sức kéo thân hình to lớn của Tháp Lạp Qua xuống, đưa hắn về chỗ ngồi, quán trưởng y quán Trương Phong Cốt bóp mạnh chân Ngột Lập Mạnh, chỉ nghe rắc một cái, chân bình thường trở lại, thị vệ xông tới kéo hắn đặt ngồi cùng Tháp Lạp Qua.
Thấy Thiết Tâm Nguyên đi vào Ngột Lập Mạnh nói một tràng dài, ánh mắt đầy khẩn thiết.
Úy Trì Văn chỉ huy thị vệ thu dọn khách đường, Úy Trì Chước Chước phiên dịch:” Hắn nói biết mình mạo phạm đại vương, đại vương giết hắn hay Tháp Cách Lạp đều được, nhưng tha cho số tộc nhân còn lại, bọn họ sẽ dâng lên một phần gia súc, sau đó lập tức rời Cáp Mật.”
Tháp Lạp Qua ho liên tục, miệng có máu chảy ra, nghe Ngột Lập Mạnh nói thế, cắn răng cúi đầu xuống, không dám để Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy sự tức giận của mình.
“ Đưa họ đi tắm.” Thiết Tâm Nguyên không giải thích, bảo Úy Trì Văn:” Tắm sạch sẽ rồi hẵng đưa tới gặp ta.”
Nói xong rời đi, y tin Úy Trì Văn hiểu ý mình.
Chập tối Úy Trì Văn quay lại.
Nhìn hắn dương dương đắc ý là biết xử lý không tệ.
“ Đại vương, Tháp Lạp Qua và Ngột Lập Mạnh tắm rửa xong khóc một trận liền đi ngủ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười đặt bát cơm xuống, nói với Úy Trì Chước Chước:” Quyền lực là thứ tốt, dù dã nhân cũng biết luyến tiếc.”
“ Ngột Lập Mạnh muốn vào quân đội.”
“ Hợp lý, hắn khác với Tháp Lạp Qua, chỉ là một viên mãnh tướng, nếu đảm bảo người trong tộc không chết, hắn theo ai cũng không sao, đó gọi là ở vị trí nào lo việc nấy. Có điều tên này chuyển biến nhanh như thế chứng tỏ là người thông minh, tướng soái cần thông minh, dũng sĩ lên trận chém giết thì ngu ngốc một chút vẫn hơn.” Thiết Tâm Nguyên nói những lời này với ngữ khí bình đạm, có vẻ không vì thu được một viên mãnh tướng mà quá vui mừng:” Giải trừ vũ trang hai bộ đó rồi chứ?”
“ Vâng A Đại tướng quân và hai vị tướng quân Lãnh Bình, Vương Trụ đã hợp vây làm rồi.”
“ Vậy để tộc trưởng hai bộ mang gia quyến vào thành cư trú, không được thất lễ.”
Úy Trì Văn cười lớn:” Thuộc hạ hiểu, đây là xương ngựa nghìn vàng của chúng ta, nhất định để bọn họ có cuộc sống sung sướng ở Thanh Hương thành.”
“ Đại vương, còn chuyện nữa, Địch Y Tư cầu kiến.”
Thiết Tâm Nguyên lấy làm lạ:” Không phải chuyện của bà ta xong rồi à?”
Úy Trì Văn gãi đầu:” Bà ta muốn có một trăm vạn tháp lan đặc thứ không phải là khắc lạp, đang cãi nhau với Đại tướng quân?”
“ Cái gì?” Thiết Tâm Nguyên không hiểu:
Úy Trì Chước Chước giải thích:” Là đơn vị đo trọng lượng của họ, một trăm vạn tháp lan đặc tương đương với sáu nghìn vạn cân lương thực.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Năm con voi với hai mỹ nhân đổi lấy sáu ngàn vạn cân lương thực, bà già này không thấy quá đáng à?”
Úy Trì Văn xấu hổ:” Vốn Địch Y Tư đồng ý một trăm vạn cân, về sau Đại tướng quân thấy lỗ, chỉ cho hai túi lương thực, thế là bà ta nổi điên.”
Hai túi lương thực? Thiết Tâm Nguyên rơi đũa:” Đại tướng quân nói sao?”
“ Nói nếu không phải Địch Y Tư là nữ nhân thì tát vỡ mồm rồi.”
Thiết Tâm Nguyên thấy bẽ mặt vô cùng, đường đường đại tướng quân nói lời nuốt lời, trở mặt như lưu manh, day trán nói:” Ta hiểu rồi, là lão bà của hắn đấy, Chước Chước đi bảo với Hầu thị, đây là quốc sách, không cho phép giở trò đanh đá, sẽ có bồi thường cho Mạnh gia.”
“ Vâng.” Úy Trì Chước Chước vui vẻ rời đi, nàng sao không hiểu Hầu thị chỉ muốn thông qua sự kiện này để Mạnh Nguyên Trực không thể đưa hai con hồ ly về nhà.
Trước kia quý phụ cấp bậc như Hầu thị chỉ có Vương Nhu Hoa và Triệu Uyển có thể nói được, giờ nàng được đi, là một loại biểu tượng thân phận.
Thiết Tâm Nguyên nhìn nàng mà lắc đầu, đấu tranh đâu đâu cũng có, may mà y mới có hai lão bà, sai người đi mời Mạnh Nguyên Trực tới Hang Sói uống rượu.
Trăng lên giữa trời, ngay dưới thiên tỉnh có một đống lửa than, Thiết Nhất mình trần xoay giá nướng, con dê đã bốc mùi thơm ngào ngạt.
Thiết Tâm Nguyên xẻo một miếng thịt gật gù:” Ồ, tay nghề ngày càng lên rồi.”
Thiết Nhị a a hai tiếng.
“ Không vui à? Vì số lương thực kia? Sợ lỗ? Không lỗ được đâu, riêng năm con voi huấn luyện một chút, đem tặng hoàng đế Đại Tống là đủ bù rồi, còn hai mỹ nhân kia, thay thế tỷ muội Thiết Bổng, thế nào cũng kiếm ra tiền.”
Hứa Đông Thăng ngồi bên cười hăng hắc:” Thiết Nhị nói, Lão Mạnh họa hại người ta rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ngớ ra:” Lão Mạnh làm bừa rồi sao?”
“ Không phải, hai nữ nhân đó nhân lúc Lão Mạnh tắm rửa lẻn vào, hai nữ nhân đó e không đơn giản.”
“ Lão Mạnh có biết không?”
“ Thần biết.” Mạnh Nguyên Trực đi tới ghé mũi hít hít thịt dê nói:
“ Biết là tốt, sợ huynh bị người ta làm mê muội đầu óc.” Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Bỏ đi, nếu đã biết rồi thì chúng ta uống rượu.”
(*) Lão Mạnh không làm ae thất vọng =))