Trên thế giới mỗi ngày đều diễn ra vô số câu chuyện vui vẻ, bi thương, cao quý, vô sỉ, thiện lương hoặc âm độc.
Bất kể thế nào thì mặt trời vẫn đúng hẹn mọc lên, Thiên Sơn vẫn đứng sừng sững, tuyết ngàn năm không tan trên đỉnh núi vẫn trắng, Cáp Mật quốc vận hành đều đặn chậm rãi như guồng nước.
Nông phu sau khi sương sớm xuống vác cuốc ra đồng, công tượng ăn bữa sáng thật no rồi đến xưởng, đám trẻ con phụng phịu đeo cặp sách tới học đường đối diện với gương mặt vạn năm không đổi của tiên sinh, người làm ăn thì tấp nập ra chợ dọn hàng.
Thiết Tâm Nguyên từ sáng sớm tới nghị sự sảnh, hôm nay lại có hội nghị dài lê thê.
Vương An Thạch mang tới yêu cầu mới của Đại Tống, sứ giả Khiết Đan mang tới thông điệp cuối cùng, Địch Y Tư hi vọng Cáp Mật mở cửa Thiên Sơn lộ, để con đường này thành thương đạo tự do của Tây Vực, không thể thu ngay khoản thuế đầu tiên ở đây, mà chỉ có thể thu thuế giao dịch trong thành.
Lần này Địch Y Tư tới Cáp Mật không chỉ đại biểu Khách Lạt Hãn, còn mang quyền lực thay mặt Đại Thực, Tắc Nhĩ Trụ, Tát Lạp Cáp Tây mới trỗi dậy và bảy sáu bộ tộc sa mạc.
Trạch Mã từ Tây Hạ mang về tin tức cũng không được tốt cho lắm, Một Tàng Thị đang xây Thừa Thiên tự nhưng hết tiền, mong Cáp Mật chi viện cho Phật quốc nghìn cân mã não, hoàng kim vạn lượng.
Nói đơn giản là Tây Hạ muốn thừa lúc cháy nhà hôi của.
Địch Y Tư sở dĩ giương lên tấm cờ lớn như thế, kéo bao nhiêu ngươi vào chi viện hành vi của mình cũng là để gây áp lực.
Nếu Khách Lạt Hãn muốn nhân cơ hội Khiết Đan đánh Cáp Mật để tấn công thì đã giữ im lặng tuyệt đối chứ không làm ra thanh thế rầm rộ thế này.
A Đan suất lĩnh sáu vạn quân viễn chinh bụng lép kẹp tới thành Bạch Sa Ngõa, lúc này dù thế nào hắn cũng không thể quay đầu đánh Cáp Mật được, Địch Y Tư chỉ muốn thừa cơ kiếm chút lợi lộc thôi.
Còn Khiết Đan đã tập hợp đại quân, lúc này phái thông điệp cuối cùng gì chỉ là hình thức, để kiếm danh nghĩa đàng hoàng thảo phạt Cáp Mật.
Đương nhiên Khiết Đan vẫn mang mộng tưởng có thể kiếm được lợi ích lớn ở Cáp Mật mà không tốn chút một binh một tốt nào.
Còn Đại Tống cho rằng vì mình giúp Cáp Mật uy hiếp Tây Hạ không thể động đậy, lại xây quan ải ở Nhạn Môn Quan khiến Khiết Đan không thể rút hết quân ở Tây Kinh, gián tiếp chi việt cực lớn cho Cáp Mật.
Bởi thế Cáp Mật phải chi trả lương thực và vũ khí cho Đại Tống, bù đắp cho tiêu hao quân sự cực lớn đó.
Toàn là một đám vô sỉ, giờ phải xem Cáp Mật lựa chọn thế nào rồi.
Yêu cầu của người Khiết Đan tất nhiên là nghiêm khắc từ chối, hai nước sắp khai chiến rồi, nói gì cũng muộn, trừ khi Cáp Mật đầu hàng, tất nhiên chuyện này không xảy ra.
Thế là Cạc Cạc dẫn thành vệ quân đuổi sứ giả Khiết Đan, đảm bảo chúng rời Cáp Mật không bị uy hiếp tới tính mạng, đồng thời mang theo câu trả lời của Cáp Mật vương :" Ngươi muốn đánh thì ta đánh!".
Yêu cầu của Địch Y Tư cũng bị Cáp Mật từ chối, chỉ được một lời hứa sẽ xuất khẩu lương thực với giá rẻ cho Khách Lạt Hãn.
Sứ giả Tây Hạ rất được tôn kính, Thiết Tâm Nguyên không chỉ đồng ý với yêu cầu của Một Tàng thị, còn chủ động phái thợ giỏi Cáp Mật tới Tây Hạ giúp làm tượng phật.
Khó chơi nhất chính là sứ giả Đại Tống, sứ tiết Vương An Thạch.
Ông ta không tán đồng với cách Cáp Mật đối xử với Tây Hạ, vì thế đứng ở nghị sự sảnh lớn tiếng quát tháo, chỉ trích chính sách nghiêng ngả của Cáp Mật, cho rằng Cáp Mật chỉ cần một minh hữu Đại Tống là đủ, không cần lôi kéo Tây Hạ.
Đây là lần đầu tiên Thiết Tâm Nguyên đối diện với Vương An Thạch, lần đầu tiên cảm thụ được thái độ hách dịch của sứ giả nước lớn với quân vương nước nhỏ.
May có Hoắc Hiền phía trước đỡ đạn thay, y không phải nhìn bộ răng vàng khè chướng mắt của Vương An Thạch.
Vương An Thạch chỉ biểu đạt lập trường của mình chứ không nhắc tới yêu cầu của Đại Tống, thứ yêu cầu này không tiện nói ra ở chỗ công khai, làm thế khiến người Cáp Mật phản cảm với Đại Tống, ông ta chưa ngu xuẩn tới vậy.
Đại triệu hội tiến hành suốt một ngày, khi kết thúc thống nhất được ý kiến, ai nấy đều mệt nhoài.
Ánh trăng đêm nay rất đẹp, Thiết Tâm Nguyên mời Vương An Thạch và Hoắc Hiền lên núi tản bộ.
Đây là ngọn núi đơn độc, không cao, đứng giữa Thanh Hương cốc, do Thiết Tâm Nguyên chuyên môn khai phát vì mẹ, đường núi lát đá xanh, hai bên treo đèn lồng, ánh sáng nhu hòa, tuyệt đối không lấn át vẻ đẹp của ánh trăng.
“ Giới Phủ tiên sinh tới Cáp Mật nửa năm rồi, không biết đánh giá thế nào về Cáp Mật?”
Vương An Thạch buổi sáng phóng túng là phương thức thể hiện uy thế lập trường thôi, lúc này tỏ thái độ ngông nghênh đó chỉ khiến người ta khinh:” Lời này nên hỏi ở đỉnh núi, chứ không phải ở chân núi.”
Hoắc Hiền phe phẩy quạt:” Đỉnh núi có thể thấy được thịnh thế của Cáp Mật, chân núi thì thấy căn cơ vững chắc của Cáp Mật, xem ra Giới Phủ huynh muốn ca ngợi hưng thịnh của Cáp Mật rồi.”
“ Tướng quốc nói thế là không đúng, Cáp Mật ta vừa mới cất bước, nói gì tới thịnh thế, chẳng qua chỉ là bước đầu của con đường vạn dặm mà thôi.” Thiết Tâm Nguyên xua tay:
Vương An Thạch không chịu nổi hai người họ tâng bốc nhau, chuyển đề tài:” Lão phu cũng rất muốn biết đánh giá của đại vương về Đại Tống.”
Thiết Tâm Nguyên cười nhẹ:” Con không nói lỗi cha.”
Vương An Thạch cảm thán:” Xét về đại nghĩa nhân luân, câu này của đại vương rất thỏa đáng, nhưng nay Đại Tống trải qua trăm năm sương gió, đã trở nên già yếu, như con trâu mệt không chở nặng được, không biết ngày nào sẽ dừng bước. Lúc này nói tới thân hiếu mới là bất hiếu lớn nhất.”
Thiết Tâm Nguyên hái chiếc lá thanh hương lên mũi ngửi:” Ta nghe nói cứ mười khoảnh đất ở Hà Bắc thì có hai khoảnh của Hàn gia?”
Vương An Thạch trầm mặc:” Đại Tống không cấm thôn tính đất đai.”
“ Ta không nói Hàn gia tham lam, mà nói họ vô dụng.” Thiết Tâm Nguyên tổ chức ngôn ngữ nói:” Ruộng đất là căn cơ cho bách tính bần nhược nuôi gia đình, Hàn gia vô liêm sỉ cướp đoạt đất đai bách tính, chẳng béo lên được bao nhiêu còn mang tiếng, đúng là ngu xuẩn.”