Triệu Trinh đợi một lát, thấy quần thần im lặng quá mức, cười sang sảng:” Đây là tin tức tốt, các khanh vì sao không nói.”
Bao Chửng rẽ đám đông đi ra, chắp tay nói:” Bệ hạ, Cáp Mật giàu có với Đại Tống mà nói trong thời gian ngắn là chuyện tốt, nhưng lương thực Hà Hoàng không thể dựa cả vào Cáp Mật.”
“ Thiết Tâm Nguyên hùng tài đại lược, có lẽ y không quá ham mê quyền lực, nhưng lại thích chinh phục, thần lo Cáp Mật sau khi vô địch ở Tây Vực sẽ nhòm ngó Đại Tống, vì thế biên ải chỉ có thể mua lương thực Cáp Mật tích trữ, chứ không thể để Cáp Mật khống chế vận mệnh.”
Những lời này Triệu Trinh không quá để tâm, Bao Chửng quá lo xa rồi, Cáp Mật bị Tây Hạ, Khiết Đan bao vây, dù qua được cuộc chiến sắp tơi cũng sứt đầu mẻ trán, mất vài năm mới khôi phục được, nói gì tới vô địch Tây Vực.
Vỗ về xong đám đại thần, Triệu Trinh rời đi, tiếp đó tới thời gian đám Văn Ngạn Bác tự kiểm điểm rồi.
Có mình ở đây, đám thần tử kiêu ngạo bất kể thế nào cũng không nói ra những lời tự trách, dù là nói cũng không thật lòng.
Hoàng đế vừa đi, hoa viên tức thì ồn ào, cho dù ít nhiều có chút áp ức, vẫn tranh luận không ngừng về tin tức liên quan tới Cáp Mật, song nực cười là người có thể nói là hiểu Cáp Mật nhất thì không ai tới hỏi.
Bản chất sĩ đại phu là thế, nếu như Âu Dương Tu sai, thậm chí thời gian qua những lời ông ta nói về Cáp Mật đều là bịa đặt, họ sẽ lấy tư thái cao vời tỏ ra thông cảm với ông ta, thậm chí sẽ an ủi. Nhưng bây giờ Âu Dương Tu mới là người đúng, bọn họ sai, Âu Dương Tu biến thành kẻ có mưu đồ, loại tiểu nhân như vậy phải tránh xa.
Lý lẽ rất đường hoàng.
Bao Chửng thấy xung quanh xì xầm bàn tán, chỉ có Âu Dương Tu cô độc ngồi đó uống trà, đi tới hỏi:” Vĩnh Thức có gì chưa nói hết không?”
Âu Dương Tu lắc đầu lấy ra một phong tấu chương giao Bao Chửng:” Đây là tấu từ quan về cố hương an hưởng tuổi già của ta, mong Hi Nhân huynh trình lên thay, tiểu đệ cảm kích vô cùng.”
Bao Chửng thở dài:” Hà tất như thế?”
Âu Dương Tu mỉm cười khẽ hất đầu về đám người với ánh mắt bất thiện xung quanh, không nhiều lời nữa, uống cạn cốc trà rồi đứng dậy, vuốt thẳng quan phục, chắp tay:” Hi Nhân huynh bảo trọng, ta đi trước.”
Không một ai lên tiếng giữ lại, cho dù là lời khách khí.
Về tới nhà, Âu Dương phu nhân ở cổng thấp thỏm chờ đợi, bà đã được phó nhân về đưa ti, vội vã đi lên đón, sợ hãi nói:” Chúng ta phải về quê thật sao?”
Âu Dương Tu không nói vội, đi vào sảnh đường mới nói:” Không làm quan được nữa, chỉ có thể về quê thôi.”
Âu Dương phu nhân nghe thế, tức thì nước mắt tuôn rơi, nghẹn ngào nói:” Thiếp thân theo lão gia về quê cũng tốt, sống cho thanh nhàn, nhưng Phát Nhi và Dịch Nhi đang làm quan ở Đông Kinh thì phải làm sao? Còn cả Biện Nhi, Phỉ Nhi đang đọc sách ở Quốc Tử giám, chẳng phải tiền đồ hủy hết rồi à?”
Âu Dương Tu nhíu mày:” Không làm quan thì làm nông, chỉ cần tu thân giữ mình, quan hay nông cũng thế.”
Âu Dương phu nhân khóc càng to:” Phát Nhi từ nhỏ đã hạ quyết tâm thành danh thần một đời, nay vừa bước chân vào làm chủ bạ bộ hộ, sĩ đồ vừa cất bước đã hủy mất, làm sao nó cam tâm?”
“ Dịch Nhi ba năm vất vả mới thành bác sĩ, đang đợi bổ nhiệm, bảo nó về quê làm nông phu, lão gia đành lòng sao?”
Âu Dương Tu chán nản ngồi xuống ghế, quát về phía bình phong lớn ở phòng khách:” Đều ở đây cả thì ra nói trước mặt đi, đứa nào cũng trưởng thành rồi, vẫn còn cần mẫu thân các ngươi phải nói hộ à?”
Sau bình phong xột xoạt, bốn người trẻ tuổi đi ra, Âu Dương Phát lớn tuổi nhất khom người nói:” Phụ thân thứ tội.”
Âu Dương Tu rót nước pha trà:” Phát Nhi, con là huynh trưởng, nói suy nghĩ của mình đi.”
“ Lời phụ thân nói đều là sự thực, hài nhi từ khi đi học chưa bao giờ nghe nói thật là sai.”
Âu Dương Tu gật gù hài lòng:” Làm thật, nói thật, đó là tổ huấn của Âu Dương gia, con không quên điều này, vi phụ an ủi lắm, nếu đã thế vì sao còn cần mẫu thân con chuyển lời thay. Phát Nhi, chỉ một chức chủ bạ hộ bộ mà khiến con luyến tiếc như vậy à?”
Âu Dương Phát mặt xám ngoét, mãi lâu sau mới trả lời được:” Xin nghe lời phụ thân.”
Âu Dương Tu nhìn bốn nhi tử đang cúi đầu im lặng, thở dài:” Toàn là chim sẻ trong rừng, mất đi lá che chắn là hoảng hốt không biết làm sao, chẳng thành tài được, hổ phụ khuyển tử đến thế này là cùng.”
Bốn huynh đệ Âu Dương Phát bị so sánh với chim sẻ tuy không phục, nhưng không dám cãi lại.
“ Phát Nhi, con từ nhỏ thông tuệ, đọc sách lại càng nhìn một lượt là nhớ, năm xưa con mười tám tuổi, bỏ thân phận giám sinh Quốc Tử giám, dùng thân trắng tham dự khoa khảo, đỗ tiến sĩ hạng mười bảy , dương danh Đông Hoa Môn.”
“ Ai cũng chúc mừng nhưng con coi đó là sỉ nhục, hai năm sau tiếp tục dùng thân trắng lần nữa tham gia khoa khảo, lần này đỗ Thám Hoa lại lần nữa dương danh thiên hạ, tới cả bệ hạ đọc văn chương của con đều cảm khái nói, nếu con không phải nhi tử của ta, cần tị hiềm đã là Trạng Nguyên rồi.”
“ Vậy mà bây giờ có cái chức nho nhỏ mà khuất mình tới mức này, còn đâu khí khái năm xưa, xem ra Đông Kinh phồn hoa đã hủy nhi tử của lão phu.”
Âu Dương Phát muốn biện giải, thấy phụ thân mặt đầy luyến tiếc thì không biết phải nói từ đâu.
Âu Dương Biện nhỏ nhất, rất được phụ mẫu sủng ái, không phục:” Phụ thân, đại ca vất vả bao năm, hoài bảo không còn đường thi triển, tất nhiên là thất vọng.”
Âu Dương Tu cười lớn:” Ai nói không, thiên hạ bao la, đất dụng võ rất nhiều, con ta dám tới Tây Vực tranh phong với quần hùng không?”
“ Làm sao không dám ạ?” Âu Dương Phỉ thích ganh đua nói ngay, bắt gặp ánh mắt mẫu thân lại nói:” Chỉ là sao nỡ xa mẫu thân.”
Âu Dương Phát hỏi:” Chẳng lẽ phụ thân muốn huynh đệ bọn con tới Cáp Mật sao?”
Âu Dương Tu nghiêm mặt:” Nếu muốn danh truyền thiên cổ thì Cáp Mật là lựa chọn hàng đầu, còn không thì theo cha về quê, nghiên cứu học vấn, cũng không phải không thể.”
Âu Dương Phát nhìn đám huynh đệ:” Xin cho hài nhi cân nhắc.”
“ Đi đi, chớ vì chút cơ nghiệp ở Đông Kinh mà luyến tiếc, Âu Dương gia dù sau này cầy cấy truyền đời còn hơn là uổng phí năm tháng ở Đông Kinh.”
Ba nhi tử còn lại đều không muốn, không tán đồng hành vi quy ẩn của phụ thân, song không dám cãi lời.