Trời xanh lam, sa mạc hoàng kim, tuyết sơn trắng muốt, tất cả dệt lên cảnh tượng đẹp tới say lòng người.
Thế nhưng cát vàng và máu đỏ luôn đi liên với nhau.
Tái Nghĩa Đức xúc cát vàng vui lấp bộ xương trắng tránh người chết phải phơi ngoài sương gió, chỉ tiếc gió mạnh thổi qua, xương trắng xuất hiện, dọc đường hắn không nhớ đã chôn bao nhiêu cỗ thi thể nữa.
Cầu nguyện xong, Tái Nghĩa Đức cùng đồng bạn ngồi ăn cơm, bánh khô nướng phải dùng nước bọt thấm mềm mới có thể gặm từng chút một, bời thế ăn uống là quá trình mất thời gian.
Đây là đội lạc đà nhỏ chỉ có sáu mươi lăm con lạc đà, mười một người tạo thành, bọn họ từ Đát La Tư tới, chuẩn bị dùng những tấm thảm lông cừu tinh xảo đổi lấy tơ lụa ở Cáp Mật, nghe nói ở đó còn có thứ gọi là lụa sa, mặc lên người thiếu nữ, ngay cả thiên thần cũng phải phát ra tiếng tán thưởng.
Nếu giao dịch thành công, những thiếu nữ mỹ lệ của Tắc Nhĩ Trụ có phúc rồi.
Cả đoàn người ngồi quây quanh đống lửa, nhìn thương đạo thi thoảng lại có đội lạc đà dài di qua, thảo luận chuyện mai vào Cáp Mật, ai nấy đều hưng phấn.
Khách Lạt Hãn bây giờ rất yên bình, vương tử A Đan đã khống chế Bát Lạt Sa Cổn, dưới sự giúp đỡ của thánh nữ A Y Toa bình định những kẻ bất thần, đợi họ về, hẳn sẽ lại là quốc gia giàu có mỹ lệ.
“ Bát Mã, hiện giờ là lúc đi đường tốt nhất, không có bão cát, không có mã tặc, chúng ta tới Thanh Hương thành, ngàn vạn lần đừng bị sự phồn hoa nơi đó che mờ mắt, mau chóng giao dịch, ta muốn tranh thủ thời tiết tốt đi thêm chuyến nữa.” Tái Nghĩa Đức phát hiện ra người dẫn đường Bát Mã có vẻ không ổn, cứ nhấp nhổm nhìn xung quanh:” Ngươi làm sao vậy Bát Mã? Bị bệnh à?”
Bát Mã bực dọc ném bánh nướng xuống:” Tái Nghĩa Đức, ta thấy bất an, thân thể ta nói với ta, phải chạy thôi, nhưng ta lại không phát hiện ra bất kỳ nguy hiểm nào.”
Tái Nghĩa Đức cười:” Bát Mã, đó là vì ngươi sống quá buông thả rồi, ngươi nên cầu nguyện thiên thần để được an lòng, chúng ta …”
Một mũi tên xuyên qua đầu làm người hắn đổ ập xuống đống lửa phía trước, không kịp nói hết lời.
Bát Mã kệ bị máu phun vào mặt, nhanh như chớp nằm úp xuống cát lăn người đi, tên bắn vút qua đầu, hắn lăn vội xuống hố cát bên cạnh, bên tai liên tục vang lên tiếng kêu đau đớn của đồng bạn.
Chiến đấu kết thúc một cách chóng vánh, thi thể bị cát vùi lấp, có người ngồi xuống bên đống lửa, cho thêm củi, cầm bánh lên ăn, như hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra, lát sau có đội lạc đà đi qua, còn giơ tay vẫy vẫy cất tiếng chào hỏi, hết sức tự nhiên.
Có hai ông già tóc bạc râu trắng mà chỉ trong những câu truyện cổ tích mới có ngồi nấu trà bên bếp lửa, không ai có thể nghi ngờ gì.
“ Đây là đội lạc đà thứ năm rồi, hẳn là đủ, trưởng lão định đi cùng đội nào?”
Mục Tân không trả lời Nhất Phiến Vân mà chỉ đống cát nói với võ sĩ bên cạnh:” A Đạt Tây Nhi, sót một tên kìa, hỏi cho kỹ, mai chúng ta còn lên đường.”
Bát Mã trốn dưới cát nghe rõ ràng, tưởng đá thoát không ngờ vẫn bị phát hiện, thất kinh nhảy dựng dậy mang theo đống cát lớn, chạy thục mạng.
Mục Tân giơ ống tay áo che cát bị gió thổi tới:” Còn ông định thế nào?”
Nhất Phiến Vân mặc trường bào màu trắng, râu tóc được tỉa tót vô cùng cẩn thận, giống vị trưởng giả hiền từ Đại Thực, chẳng ai liên tưởng tới lão mã tặc hung bạo, khiến người ta không khỏi cảm thán y phục làm nên con người:” Ta định tới thẳng Thanh Hương thành, để xem có cơ hội kiếm chút thuốc nổ hoặc mãnh hỏa hay không, sau đó mới lên kế hoạch được.”
“ Không nên đâu, hai thứ đó đều là trọng khí của Cáp Mật, nếu làm như thế mất đi tính bất ngờ, khiến Thiết Tâm Nguyên đề phòng, lúc này tính bất ngờ quan trọng hơn cả vũ khí.”
“ Ta khác ông, dù ta quang minh chính đại đi giữa Thanh Hương thành cũng không có quan binh tới tra hỏi.”
Mục Tân mỉm cười:” Ta cũng như thế.”
“ Xem ra ông không định trở về nữa rồi, nhưng cho dù ông có nhiều võ sĩ bên cạnh vẫn không thể vào Hang Sói đâu.”
“ Không có gì là không thể.”
Mục Tân rõ ràng không định tiết lộ tính toán của mình, Nhất Phiến Vân cũng không truy hỏi, cùng lúc đó Bát Mã bị ném tới trước mặt họ, cái chân lớn dẫm lên người, làm hắn vùng vẫy thế nào cũng vô ích.
Nhất Phiến Vân cầm chén trà lên nhấp một ngụm, hoàn toàn không bận tâm chuyện xảy ra, uống nốt chén trà trong tay, cảm giác rất vô vị:” Trưởng lão, đây là đòn cuối cùng của ta, sống được hay không ta không bận tâm, hi vọng ngài có thể khiến ta nghe thấy tiếng gào thét trong tuyệt vọng của Thiết Tâm Nguyên giống kẻ kia.”
“ Phải rồi, trưởng lão cũng nên uống chút rượu, thứ đó mỹ diệu lắm, trên đời này tỉnh táo đôi khi lại là thống khổ.”
Mục Tân xua tay:” Tỉnh táo đối diện với cái chết với ta mà nói là ân điển thiên thần ban cho, cũng là theo đuổi cả cuộc đời của ta, ta muốn tỉnh táo tới lúc cuối cùng để nhìn rõ thiên thần mà ta thờ phụng huy hoàng tới mức nào.”
Lời nói của hai lão nhân nhanh chóng bị gió thổi tan.
A Đạt Tây Nhi dùng cái đĩa đưa tới bàn văn thư thông quan cùng lệnh bài sắt, Nhất Phiến Vân cho vào lòng, vẫy tay nói:” Ta đi uống rượu đây, hi vọng mai tỉnh lại, thế giới sẽ thay đổi.”
Mục Tân cũng vẫy tay, coi như lời tạm biệt, mai họ sẽ chia đôi lực lượng, dùng thân phận khác nhau vào Cáp Mật.
Thiết Tâm Nguyên đã chuyển vào Hang Sói sống, phê duyệt công văn rất khuya, Úy Trì Chước Chước mấy lần đi vào giúp y thay nến rồi.
“ Năm nay lương thực sẽ có thu hoạch lớn, Chước Chước, ta chuẩn bị bỏ lệnh cấm ủ rượu, nhưng sẽ chỉ phát ra số tửu dẫn hạn chế thôi, Úy Trì tộc của nàng cũng có thể tham gia đấy.”
Úy Trì Chước Chước lắc đầu:” Ban thưởng của ngài, thiếp không dám nhận, thiếp hi vọng ban thưởng này do vương hậu công bố.”
“ Cần phiền phức vậy sao?”
“ Vì đại vương cho thiếp càng nhiều, vương hậu càng thương tâm, vương hậu mới là nữ chủ nhân Thiết gia, thiếp là con chim non nương tựa dưới cánh thôi.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ biết lắc đầu, y chính là ngại thứ phiền phức này nên mãi không dám đụng vào Úy Trì Chước Chước, giờ đụng vào rồi đành phải nuốt trái đắng:” Tùy nàng vậy, giúp ta gọi Lão Hứa, ta có việc muốn bàn.”
“ Trời tối lắm rồi, để mai không được à?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Tỷ võ xảy ra trò cười lớn, ta phải hỏi mới được.”
Úy Trì Chước Chước che miệng cười, mười người chiến thắng lên lôi đài đều chẳng thắng được một mình Cạc Cạc, giờ thì người chiến thắng gãy tay gãy chân, không tiện lên trao thưởng, đúng là trò cười.
“ Đi đi mau lên, cười cái gì.”