Nhiệm vụ của Cạc Cạc không khó, sau khi đi theo đại đội nửa ngày thì chuyển đường, khống chế cao điểm một dải Dã Mã cốc, chu vi ba mươi dặm ngay trong tầm nhìn.
Lãnh Bình chỉ cấp cho Cạc Cạc năm trăm người tương đương với hai trung đội, trong đó đội trưởng một trung đội là lão binh gần bốn mươi tên Bành Lương, có lão binh này Lãnh Bình yên tâm chỗ Cạc Cạc không có vấn đề.
Đây là hoạt động săn bắn quy mô lớn.
Hành quân dưới cái nóng tháng bảy vô cùng vất vả, tướng sĩ cho dù chùm áo choàng trắng ngoài giáp đen, giáp sắt đen dễ hấp thụ nhiệt vẫn rất nóng, thân thể ở trong không khác gì ở lồng hấp.
Mồ hôi ướt đẫm áo trong, giày da dính nhớp khó chịu, Cạc Cạc nghĩ đợi khi tới được đích, ít nhất đổ được từ trong giày ra một ấm nước.
Nước trong bình nước chẳng ra ngọt cũng chẳng ra mặn, khó uống kinh người, dù thế vẫn phải tiết kiệm uống, bây giờ không rảnh đi khắp nơi tìm nước uống, đi thêm trăm dặm nữa là tới vùng đất nhiễm mặn trắng xóa, ở đó chỉ có cỏ bồng bồng chịu hạn tốt từng lùm từng lùm trang điểm hoang mạc.
Bành Lương thấy Cạc Cạc hành quân vất vả vẫn cắn răng chịu đựng, bất giác đánh giá cao tên hoàn khố này hơn một chút.
Thúc ngựa đi ngang với Cạc Cạc, Bành Lương lấy bình nước của mình ra cho Cạc Cạc, Cạc Cạc nghi hoặc nhận lấy uống một ngụm, không ngờ mát lạnh, bất giác uống thêm ngụm nữa mới trả lại.
Bành Lương cười:” Ngạc nhiên lắm phải không?”
Cạc Cạc gật đầu hỏi vội:” Làm sao nước của lão ca mát như thế?”
“ Nhìn mà học.” Bành Lương nói xong buông cương chiến mã, lấy ra một cái khăn vải bẩn thỉu bọc ngoài bình nước, ngậm một ngụm nước phun vào lòng bàn tay bôi từ trên xuống, sau đó lắc mạnh.
Trời rất nóng, chẳng mấy chốc khăn đã khô, Bành Lương đưa Cạc Cạc, ý bảo uống thử.
Cạc Cạc uống vào, quả nhiên mát mẻ dễ uống:” Vì sao thế?”
Bành Lương lắc đầu:” Không biết, dù sao trong quân mọi người đều làm thế, ai phát hiện ra thì chịu. Giáo úy, trời quá nóng, không thể hành quân thế này, dù các huynh đệ chịu được, chiến mã cũng không chịu được, mười dặm phía trước có một con suối, dừng lại đó cho ngựa nghỉ ngơi, đợi mặt trời xuống núi hẵng đi cũng không muộn.”
Cạc Cạc do dự:” Dã Mã cốc cách nơi này cả trăm dặm ...”
“ Giáo úy yên tâm, vẫn tới kịp, hôm nay trên đầu không có tí mây nào, các vị tướng quân cũng không thể đi hết tốc lực, dù quá thời hạn cũng không lỡ quân vụ.”
Cạc Cạc ngẫm nghĩ một lúc rồi đồng ý.
Bành Lương quát một câu với kỵ sĩ bên cạnh, người đó tức thì thúc ngựa đi lên trên cùng đội ngũ truyền lệnh, chẳng mấy chốc nghe thấy mọi người reo hò, tốc độ đội ngũ nhanh hơn nhiều.
Chẳng mấy chốc trước mắt xuất hiện vách núi cao, xung quanh sỏi đá trơ trọi, Cạc Cạc không thấy suối nước đâu, Bành Lương cười ha hả nhảy xuống ngựa, dùng chùy đập vách núi.
Chỉ nghe uỳnh một tiếng như gõ trống, trên vách núi liền có chi chít vòi nước phun ra, ướt hết mặt Cạc Cạc.
Những người khác sớm cởi khải giáp đứng trước vách núi đợi vọi nước phun vào mình.
“ Đừng hỏi vì sao, trước kia tuần tra tới đây thấy mục dân nơi này làm thế mới biết bí mật này.”
Cạc Cạc càng tò mò:” Nơi này không có cỏ, mục dân tới làm gì?”
“ Vì liếm muối dưới chân ngọn núi này, chu vi trăm quanh đây chỉ có muối chân núi này bò dê liếm vào không bị tiêu chảy thôi, nơi khác ăn vào có khi chết ngay. Giáo úy, hứng nước đi, nước không nhiều đâu, khi hết rồi phải đợi vài ngày.”
Cạc Cạc không cởi giáp, chỉ cởi mỗi giày, đi chân trần để vòi nước mát lạnh phun từ đầu tới chân, sung sướng muốn rên lên, giang tay ngửa mặt, thấy quân tốt đứng canh trên núi hâm mộ nhìn xuống, liền gọi họ xuống tắm, hắn đi giày vào leo lên núi cảnh giới thay.
Bành Lương ngồi trên tảng đá, vòi nước vừa vặn phun vào lưng hắn, có một quân tốt ở bên vừa kỳ lưng vừa nói:” Nghe nói vị giáo úy này rất được đại vương sủng ái, vì sao tới đây lại không mang hộ vệ?”
“ Hộ vệ làm gì? Chúng ta còn không phải là binh sĩ của đại vương, mang hộ vệ tới để đám khốn kiếp các ngươi coi khinh à? Tính ra hắn cũng không tệ, không có tính đỏng đảnh của đám hoàn khố.”
“ Nói ra đội trưởng mới là tư lịch cao nhất trong quân ta, không ai hơn được ngài.”
Nghe thủ hạ vỗ mông, Bành Lương khoan khoái lắm:” Đương nhiên, nhưng tư lịch của lão tử là ở Đại Tống, tới đây không tính rồi, giờ chỉ mong kiếm cho đứa con mới sinh chút gia sản, chứ thăng quan thì đám một chữ bẻ đôi không biết chẳng hi vọng gì. Tiểu tử, tinh mắt chút, sau này hầu hạ giáo úy mới có tiền đồ.”
Quân tốt bĩu môi:” Phải làm thuộc hạ phục rồi hẵng tính.”
Vách núi không cao, Cạc Cạc ở trên loáng thoáng nghe được tiếng nói chuyện phía dưới, tay cầm kính viễn vọng bất giác siết chặt hơn, tập trung chú ý vào hoang mạc mênh mông.
Mặt trời như lò lửa rốt cuộc cũng từ từ ngả về phía tây, Cạc Cạc ra lệnh một tiếng, binh sĩ đang ngủ say bật dậy, chỉnh đốn trang bị trên người, lên chiến mã, theo Bành Lương chạy về phía bắc.
Nghỉ ngơi ăn uống, dù người hay ngựa đều tinh thần hơn trăm lần, với tốc độ này có thể tới được Dã Mã cốc trước khi trời tối.
Cùng lúc đó cổng thành Thanh Hương dán công báo của đại vương.
Địch Y Tư tới xem công báo mà tái mặt, đám trưởng lão bộ lạc theo cùng thì kinh hoàng, còn tưởng liên hợp với Khách Lạt Hãn gây áp lực kiếm được ít lợi lộc, không ngờ Cáp Mật vương không nói một lời đã giơ đồ đao lên.
Giữa ban ngày, một đội quân tốt giáp đen kịt xông vào dịch quán, bất chấp người khác ngăn cản, bắt trưởng lão hai bộ Mạc Cách Xương Đạt đã nhũn người khóc lóc van xin.
Địch Y Tư mím môi nhìn cảnh tượng này, bà ta không ngăn cảnh, cũng không nói giúp, đem hết sự chú đặt lên người Vương An Thạch.
Dịch quán không quá rộng, Vương An Thạch nghe thấy ồn ào đi ra ngoài xem, Cáp Mật đã từ chối tối hậu thư của Khiết Đan thì thanh trừng nội bộ lập uy là bình thường, không có gì đáng xem.
“ Xin tiên sinh dừng bước.”
Vương An Thạch ngạc nhiên quay đầu, ở nơi này nghe thấy được tiếng Đại Tống chính tông như thế thật hiếm có.
Địch Y Tư tới trước mặt Vương An Thạch thi lễ:” Sớm nghe đại danh tiên sinh, Địch Y Tư xin có lễ.”
Vương An Thạch chắp tay đáp lễ:” Khách Lạt Hãn hùng cứ Tây Vực nhiều năm, lão phu cũng như nghe sấm bên tai.”
“ Tiếng tăm nhân từ của người Tống dù ở vùng Tây Vực cũng được nghe thấy. Tiên sinh lại là cao sĩ đạo đức của Đại Tống, vì sao nghe thấy chém giết mà mặt không đổi sắc?” Địch Y Tư giọng có phần chất vấn:
Vương An Thạch bất ngờ vì những lời này, nhưng ứng phó vẫn dễ dàng: “ Sứ giả quá lời rồi, lão phu nay chỉ là giới thân trắng, tới Cáp Mật để tăng trưởng kiến thức, không quyền không chức, sao dám bình luận chuyện Cáp Mật.”
Địch Y Tư không chịu bỏ qua cho Vương An Thạch, còn lấn tới:” Là tiên sinh không muốn thôi, lão phụ nhân bao năm qua đi khắp tây phương dù là Đại Thực cũng có liên quan, tiên sinh có hứng thú nghe lão bà này lải nhải không?”
“ Được nghe chuyện ở xứ Thiên Phương ( chỉ Ả Rập), Vương mỗ cầu mà không được, xin cho lão phu chuẩn bị tiệc rượu, mời phu nhân trò chuyện.”