Từ khi Thiết Hỉ vào kinh, tâm tình Triệu Trinh tốt lên rất nhiều, không còn suốt ngày âm trầm khiến người ta e sợ như trước kia nữa.
Chính vì thế rất nhiều người thay đổi suy nghĩ, không còn né tránh Thiết Hỉ như trước, lúc nào cũng có người lảng vảng ngoài tiểu viện tử Thiết gia, mong "tình cờ" gặp đứa bé tương lai quý không gì sánh bằng này, cũng khiến người hoàng tộc cực độ bất an.
Từ góc độ hoàng tộc, chất tử tất nhiên thân thiết hơn ngoại tôn, từ góc độ hoàng đế, ngoại tôn tất nhiên thân hơn đám chất tử chẳng nhớ nổi tên.
Còn đám đại thần cân nhắc thiệt hơn ... Hoàng vị với họ mà nói là món hàng.
Vương Nhu Hoa nghe Triệu Uyển trở về kể lại thì rất vui, nếu hoàng đã không còn bài xích quan viên Cáp Mật, còn muốn dùng họ vào cơ cấu yếu hại, đây là thái độ rất rõ ràng, nàng thấy mình có thể tới Tam Hòe Đường một chuyến.
Thế nhưng Vương Nhu Hoa tới Vương gia trong khấp khởi hi vọng, rốt cuộc trở về trong thất vọng.
Cha và thúc bá của nàng cực kỳ vui mừng đón nàng trở về, nhưng đám hậu bối trẻ thì tỏ ra vô cùng lãnh đạm, một số thậm chí còn né tránh hoặc ác cảm ra mặt.
Biết rõ nguyên nhân, bởi thế Vương Nhu Hoa không nhắc tới chuyện mời con cháu Vương gia tới Cáp Mật nữa, lần trước bọn chúng bỏ về giữa đường đã trành trò cười ở Đông Kinh.
Để biện giải cho hành vi hèn nhát của bản thân, đám người này không ngờ ra sức bôi nhọ Cáp Mật, đi đâu gặp ai cũng ra sức miêu tả nơi đó cực kỳ tệ hại, thực sự là chốn dã nhân hoành hành, man di mọi rợ, không phải đích tới của bậc quân tử có học.
Bọn họ là thân tộc của Vương Nhu Hoa, những lời này nói ra có tác động rất lớn, ngay cả thân tộc còn không muốn giúp, khiến cho không ai tin lời Âu Dương Tu, Tô Thức.
Ba cây hòe trước Tam Hòe đường vẫn còn tươi tốt, nhưng người thì khiến người ta cảm khái cảnh còn người mất.
Vương Ung già rồi, càng thêm cảm tính, nắm tay Vương Nhu Hoa khóc suốt, luôn mồm nói cháu mình số khổ, tuổi đã bốn mươi rồi mà còn phải ăn gió cát ở chốn man di, yêu cầu nàng mang mấy đứa con của Thiết gia về Đông Kinh, có Vương gia làm chỗ dựa, làm phú ông tốt hơn thổ vương chốn man di.
Vương Nhu Hoa không muốn làm vị đại bá hiền từ này thương tâm, chỉ đành nói nước đôi đối phó.
Phụ thân Vương Xung đã làm quan tới tán thiện đại phu, quan chức thanh quý nhưng không hiểu thời cuộc, vì chiến sự Cáp Mật và Khiết Đan mà ngày ngày lo lắng cho nữ nhi và ngoại tôn, sức khỏe ngày càng đi xuống, nói mạng không còn bao lâu, muốn gặp mặt trọng tôn.
Chỉ có trước mặt Tam thúc Vương Tố, Vương Nhu Hoa mới kể hết chuyện tệ hại của tộc nhân.
Vương Tố thân là tộc trưởng, làm quan tới công bộ thượng thư, ông ta xưa nay tinh minh, khác với đại ca hiền hòa, nhị ca mọt sách, làm sao không hiểu Vương gia bây giờ thế nào, so với lời kể lể của đám con cháu không ra gì, ông ta càng tin tưởng nhân phẩm Âu Dương Tu.
“ Nói vậy không phải là Cáp Mật không có cơ hội thắng nào?”
“ Cháu tin vào Nguyên ca nhi.”
Vương Tổ thở dài:” Nếu con khỉ đó mà ở Đông Kinh đã phong hầu bái tướng rồi.”
“ Nguyên ca nhi giờ là vương.”
“ Vương vùng man hoang thì làm gì?”
“ Tam thúc sao gọi nơi đó là man hoang? Hương hỏa tổ miếu ngày đêm không tắt, ruộng đồng trăm vạn mẫu, buồm trắng rợp bóng sông, tiếng chuông lạc đà chưa bao giờ dứt mà còn là vùng man hoang? Đại Tống có mấy nơi được như thế?”
“ Được rồi, được rồi nha đầu, lúc nhỏ đã mồm mép, giờ sắp già rồi vẫn còn như thế.” Vương Tố ngồi thẳng người nghiêm giọng nói:” Nào nói cho tam thúc biết, chiến binh kiêu dũng như thân vệ cháu có được bao nhiêu?”
Triệu Uyển ghét nhất người khác coi thường Cáp Mật, không biết bao lần phái Bao Tử và Lạp Hách Mạn đi những kẻ mạnh mồm nói xấu Cáp Mật, chỉ hai người họ đối phương dù cả chục người cũng không đấu lại.
Nhất là sau khi nghe tin Khiết Đan ra tối hậu thư với Cáp Mật, nàng nổi giận sai hai người họ đi giết một đội võ sĩ Khiết Đan hai chục người, băm xác ném trả.
Vương Nhu Hoa nghe Tam thúc hỏi thế thì có chút bất mãn, rõ ràng chỉ coi Cáp Mật là man nhân chỉ có sức lực:” Bao Tử là một gia đinh của Thiết phủ, chẳng có cả quân chức, Lạp Hách Mạn là thợ săn chết đói được Nguyên Nhi tiếp nạp.”
“ Quân đội Cáp Mật cường giả như mây, chưa nói Mạnh Nguyên Trực từng là Đái ngự khí giới, nghĩa tử Lý Xảo của cháu cũng là mãnh tướng Thanh Đường, từng đại phá quân Tây Hạ ở Lan Châu.”
“ Nguyên ca nhi còn thu phục sáu vị kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc của Đại Thực, bọn họ vì chuyên tâm võ nghiệp, tự cung cắt lưỡi, cả đời sống trên chiến trường, không có chiến trận không vui.”
“ Có những mãnh tướng đó nên Bao Tử, Lạp Hách Mạn chỉ có thể đi làm hộ vệ thôi.”
“ Đáng lẽ Tam thúc không cần phải hỏi cháu mới đúng, Âu Dương tiên sinh làm tướng quốc Cáp Mật ba năm, có chuyện gì ông ấy không biết, vậy mà vị quân tử thuần hậu giờ bị đám người ngu ngốc ở Đông Kinh nói thành lừa gạt mồm miệng dối trá.”
Vương Tố ho khù khụ, đám ngu ngốc mà chất nữ nói chắc chắn có một vị trì của ông ta.
Vương Nhu Hoa quyết định nói hết một lần cho hả:” Nguyên ca nhi năm xưa một thân một mình ở Cáp Mật, trải qua vô số sinh tử mới lập nên một mảnh giang sơn, vốn nghĩ rằng có thân tộc giúp đỡ, cũng là để thân tộc có tương lai không tệ. Ai ngờ chính thân tộc không giúp đã đành, còn đi khắp nơi tung tin đồn, nói xấu Cáp Mật, cháu về phải ăn nói với Nguyên nhi thế nào đây?”
“ Tam thúc, chẳng lẽ Âu Dương tiên sinh, Lưu Phân, Hoắc Hiền đều là kẻ ngốc, nếu Cáp Mật là hố lửa, vì sao họ đẩy con cái mày vào hố lửa.”
Vương Tố mở to mắt:” Ý cháu là bọn họ chuẩn bị đưa con mình tới Cáp Mật?”
“ Trưởng tử Âu Dương Phát của Âu Dương tiên sinh đã từ chức ở hộ bộ, chất tử của Lưu Phân đang trên đường tới Cáp Mật, Hoắc Hiền là tướng quốc, phái người đón gia quyến tới Thanh Hương thành sinh sống.”
“ Thúc xem, Cáp Mật vốn không lớn, chỉ có sáu châu, làm gì có nhiều vị trí để sắp đặt? Cơ hội tốt như thế, vậy mà chúng ngại đường xa cực khổ mà vứt bỏ, ngu xuẩn vô cùng.”
“ Giờ hay rồi, dù có đi Nguyên ca nhi cũng không dùng những kẻ tâm ý không kiên định, đứng núi này trông núi nọ.”
Vương Tố nhắm mắt đau khổ vô cùng:” Vương gia hết rồi, ta làm ở vị trí công bộ thượng thư này thêm hoa cuối cùng cho gấm Vương gia, thôi thì cứ để ngọn lửa này tắt dần, biết mẹ con cháu ở Tây Vực sống tốt là đủ.”