“ Ngừng!”
Hai kỵ sĩ khác đồng loạn hô lên, vung lang nha bổng bổ xuống, vẫn bị dư lực của phi luân xô xuống ngựa, tới lúc này phi luân mới chịu rơi xuống đất.
Bên đường liên tục có đá lớn mang theo bụi mù lăn xuống khiến đội ngũ phải lùi lại, đám người la hét cầm đủ thứ binh khí la hét lao xuống xung phong.
“ Tránh ra.”
Nhân Đà La nhìn thấy lại có một phi luân nữa được ném tới, quát kỵ sĩ khác tránh đường, tay cầm chày kim cương đập phi luân, chặn đứng thứ hung khí chuyên hành thích đó, nhưng chiến mã của ông ta không chịu nổi phản chấn khụy xuống.
Năm vị lạt ma khác đồng loạt xông tới vây Thiết Tâm Nguyên vào giữa.
Phi luân đánh tan trận địa phòng ngự của kỵ binh chỉ được một lúc, chẳng mấy chốc những kỵ binh kinh nghiệm chiến trận khôi phục trận hình, bắt đầu phân ra giết địch.
Thiết Tâm Nguyên trấn tĩnh vỗ đầu kiềm chế mã vương đang kích động, nghe thấy tiếng tù và ở Thanh Hương thành phát ra, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào, đám người này xuất hiện thì chỉ có kết cục duy nhất thôi.
“ Cáp Tư Nhĩ, tới lượt ngươi.”
Một đại hán đang vất vả chống đỡ kỵ binh tấn công, thấy quân thủ vệ Thanh Hương thanh đã từ hai bên bao vây, liên tục hét lên, nhưng chẳng thấy có động tĩnh gì, nghiến răng dồn sức đập ngã kỵ binh chắn đường phía trước, chạy đi giải cứu huynh đệ bị vây khốn.
Sức lực của hắn cực lớn, dùng trường đao chặn lang nha bổng của kỵ binh, lấy vai húc đổ cả ngựa.
Chỉ là thời đại vũ dũng cá nhân đã qua lâu lắm rồi, Thiết Tâm Nguyên thậm chí chẳng hứng thú ở lại xem chiến đấu, được lạt ma cùng hai mươi thân vệ do Thiết Thập Tam chỉ huy rời đi, để lại Hứa Đông Thăng ở lại thu dọn tàn cục.
Kỳ thực chẳng có gì để thu thập, thích khách xuất hiện đã được biết trước, thậm chí còn biết tên của thích khách, điều duy nhất không ngờ là đám người này lại có phi luân, thứ vũ khí khủng bố chưa từng xuất hiện ở Cáp Mật.
Hứa Đông Thăng đá phi luân ở gần, thứ này được chế tác vô cùng tinh xảo, trừ lưỡi dao ở ngoài, toàn bộ được khắc hoa văn, trông cổ kính mà hoa lệ.
Khi hắn đang nghiên cứu phi luân, phía Thiết Tâm Nguyên rời đi đột nhiên vang lên tiếng chém giết, vội vàng nhảy lên ngựa đuổi theo.
Một mũi tên rung rinh cắm tên vai Nhân Đà La, kỳ thực mục tiêu của mũi tên là Thiết Tâm Nguyên, nếu không có vị lạt ma này liều mình dùng người che chắn thì y đã trúng tên rồi.
Những kẻ tập kích có sáu người, hai tên bắn vào hộ vệ gây hỗn loạn, ba tên bắn lạt ma bảo vệ sát bên Thiết Tâm Nguyên, vừa cơ sơ hở lộ ra, tên thần xạ thủ liền ra tay.
Phân chia thời gian trước sau rõ ràng, là kế hoạch được tính toán chi tiết không thể là do những dã nhân lưu lãng kia nghĩ ra được..
Thiết Tâm Nguyên hét lên với Nhân Đà La cuồng nộ:” Bắt sống bọn chúng.”
Nhân Đà La nhổ ngay tên trên vai, thúc ngựa xông lên, đám thích khách vì tiện ẩn nấp nên không có chiến mã, có lẽ biết không có khả năng sống sót nên vẫn tiếp tục nhắm vào Thiết Tâm Nguyên xạ kích.
Nhưng mất đi tính bất ngờ hoàn toàn không hiệu quả.
Kỵ binh tới gần, sáu tên xạ thủ vứt cung rút rút đao ra, dựa lưng vào nhau định tử chiến tới cùng, bất ngờ bốn xung quanh vô số thòng lọng ném tới tròng vào cổ chúng kéo đi.
Khi bọn chúng cho rằng mình sẽ bị kéo tới chết thì đầu bị đánh mạnh, lần lượt ngất xỉu.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, từ lúc bắt đầu tới khi kết thúc chỉ nửa tuần trà, lúc Hứa Đông Thăng tới nơi thì có năm trăm kỵ binh trọng giáp vây quanh Thiết Tâm Nguyên tới một giọt nước cũng không qua nổi.
Nhất Phiến Vân đứng trong đám đông ồn ào bàn tán, nhìn Thiết Tâm Nguyên được bảo vệ chặt chẽ quay về Hang Sói, thở phào vì sự cơ cảnh của mình.
Lần ám sát này đã thất bại.
Thế nhưng hai cuộc ám sát đơn giản mang tính thăm dò cũng có thể suýt thành công, chứng tỏ công tác cảnh vệ quanh Thiết Tâm Nguyên đã thất bại.
A Đạt Tây Nhi kể lại quá trình ám sát cho Mục Tân, giọng điệu cực kỳ tiếc nuối, hắn cho rằng nếu lần này dốc toàn lực thì đã thành công rồi:” Phi luân cách Thiết Tâm Nguyên chỉ ba thước, tên đã bắn trúng người cuối cùng có thể bảo vệ y, nếu phi luân nhiều theo gấp mười, tên nhiều thêm gấp mười thì y chết rồi.”
Mục Tân không hề thấy tiếc, biểu hiện vô cùng bình đạm:” Nếu phi luân gấp trăm lần, tên gấp trăm lần mà rốt cuộc vẫn chỉ suýt thành công thôi thì sao?”
A Đạt Tây Nhi tròn mắt:” Trưởng lão, làm sao có chuyện đó được?”
“ A Đạt Tây Nhi, nếu như ngươi gặp phải ám sát thứ nhất, liệu có sai người thăm dò đoạn đường còn lại không? “ Mục Tân mỉm cười nói tiếp:” Khi Thiết Tâm Nguyên về thành ta cũng nhìn thấy rồi, nhưng chỉ thấy bộ khải giáp màu đen mang tiêu chí của y thôi, ngươi có chắc người trong khải giáp là Thiết Tâm Nguyên không?”
“ Ngoài ra con chiến mã y cưỡi có vẻ rất nóng nảy, ta thấy nó liên tục hất đầu hí lên, nếu không có những con ngựa khác kẹp xung quanh nó đã chạy đi rồi, không hề thích hợp làm thú cưỡi của một vị vương.”
“ A Đạt Tây Nhi, quên hai vụ ám sát này đi, đây là lần thăm dò của chúng ta cũng như Thiết Tâm Nguyên, có thể nói chúng ta thành công rồi, vì biết y có thế thân, có chuẩn bị, thế là đủ.”
“ Chỉ tiếc Nhất Phiến Vân không tham dự vào để y khỏi nghi thần nghi quỷ.”
A Đạt Tây Nhi nghe Mục Tân phân tích mới nhận ra thực sự có nhiều điểm đáng ngờ, tức giận:” Lão già đó nhát gan như chuột, Thiết Tâm Nguyên vừa rời thành, chưa bắt đầu hành động mà lão ta đã chạy mất rồi.”
“ Ngươi xem, Nhất Phiến Vân cũng đã nhìn ra vụ ám sát này không thành công được, lão ta từng là mã tặc vương, nhận ra cũng không có gì lạ.”
A Đạt Tây Nhi cuối cùng cũng chịu rồi, hỏi:” Trưởng lão, giờ chúng ta phải làm sao?”
Mục Tân rút cái bút lông trên bàn, cầm cái kéo nhỏ tỉa lông cho thắng:” Sống bình thường, phải nói rằng Thanh Hương thành là thành thị rất thích hợp để sống!”
A Đạt Tây Nhi ngớ người:” Sống bình thường?”
“ Đúng, hãy hòa nhập vào sinh hoạt của Thanh Hương thành, đợi khi chúng ta hoàn toàn mất đi khi tức dị tộc, không ai đề phòng nữa hãy hành động, một chiêu trúng đích. Bảo Nhất Phiến Vân không được vào thành, tiếp tục mua chuộc võ sĩ lưu lãng, càng nhiều càng tốt ...”