Ngồi trong đường hầm u ám, Nhất Phiến Vân giang tay ôm lấy sơn tiêu, cười tới nước mắt ròng ròng.
Lão ta rất muốn mở thạch môn đi ra ôm lấy Mục Tân khóc lớn, Mục Tân nói qua đúng rồi, Thiết Tâm Nguyên chính là con độc long.
Nghĩ tới bốn năm trời sống trong địa lao, Thiết Tâm Nguyên thấy cả cuộc đời của mình trước đó chỉ là trò cười, chuyện xảy ra ở nơi đó mới là địa ngục thật sự.
Đang nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Thiết Tâm Nguyên trong bóng tối, trước mắt Nhất Phiến Vân liền xuất hiện gương mặt anh tuấn thích cười của Thiết Tâm Nguyên làm lão ta giật mình lùi lại, lưng đập vào thạch môn.
A Đạt Tây Nhi nghe thấy ngay lập tức, tức thì đứng dậy cầm lấy vũ khí, ra hiệu cho hai võ sĩ khác bảo vệ Mục Tân, còn mình lặng lẽ đi tới vách tường vừa phát ra tiếng động kia, xác định đúng chỗ, dùng chiến chùy đập mạnh. Vách tường đổ xuống, một lão đầu tóc bạc trắng ôm con sơn tiêu đang run lẩy bẩy xuất hiện trước mắt.
“ Ngươi chính là người chăn dê kia phải không?”
Nhất Phiến Vân không thèm trả lời A Đạt Tây Nhi, vỗ về con sơn tiêu một lúc, hướng về phía Mục Tân, ngạo nghễ tuyên bố:” Ta là Nhất Phiến Vân.”
Lão tự tin Mục Tân biết mình là ai.
“ A Đạt Tây Nhi lùi ra, không được thất lễ.” Mục Tân hơi chút ngạc nhiên, không lạ gì cái tên này, nhìn con khỉ xấu xỉ mặt xanh lét gần như xác nhận được rồi.
A Đạt Tây Nhi chầm chậm lùi lại đứng bên cạnh Mục Tân, mắt dò xét nhìn lão mã tặc từ bên trong chui ra, là người sùng bái thiên thần, hắn không có thiện cảm với đám mã tặc vô thần.
Nhất Phiến Vân thong thả phủi bụi trên tóc, dắt con sơn tiêu đi ra, ung dung như chẳng có chuyện gì:” Trưởng lão trí tuệ, ngài định giết Thiết Tâm Nguyên thế nào?”
Mục Tân được A Đan kể chuyện Nhất Phiến Vân bị Thiết Tam Nguyên giam giữ bao năm, nếu nói ông ta chỉ đơn thuần muốn giết người thì lão già này nhất định hận không thể ăn thịt uống máu Thiết Tâm Nguyên:” Nếu như ta nói cần đầu ông mới tới gần Thiết Tâm Nguyên, ông có đồng ý không?”
Nhất Phiến Vân lắc đầu:” Vô ích, Thiết Tâm Nguyên tự đại thả ta đi rồi, trong mắt y, ta đã vô giá trị, trưởng lão trí tuệ, đầu ngài mới có giá trị.”
Mục Tân đưa tay ngăn A Đạt Tây Nhi đang tức giận muốn lên tiếng, cười lớn:” Ít nhất chúng ta cùng mục tiêu, Nhất Phiến Vân, ta lâu rồi không gặp đứa học sinh này, nên không nắm y quá rõ, ông nói đánh giá của ông xem sao.”
Nhất Phiến Vân nhắm mắt lại rất lâu, hình ảnh phồn hoa của Thanh Hương thành, nhà ngục tối tăm ở Hang Sói, cảnh tưởng cuộc sống tấp nập khắp Cáp Mật xẹt qua mắt, cuối cùng lắc đầu:” Y là người cực kỳ phức tạp, khó nắm bắt, ta chỉ chắc chắn một điều, bất kỳ ai coi thường y sẽ không chết tử tế đâu.”
Mục Tân gật đầu, đánh giá như vậy quả sát thực, từ lời Nhất Phiến Vân nói ra càng có sức nặng.
Xem ra đây quả thực là an bài của thiên thần.
Nếu con sông kia không đổi dòng, ông ta đã không phải lên mặt đất giữa đường như vậy, nếu không tới Tây Hải, càng không gặp được địa đầu xà Nhất Phiến Vân.
Từng cái cây ngọn cỏ nơi này với Nhất Phiến Vân mà nói không có bất kỳ bí mật gì, có người như vậy gia nhập làm Mục Tân lần nữa thấy lại hi vọng.
Nhất Phiến Vân bế sơn tiêu lên nhìn tấm da chó ngao căn bên ngoài, ánh mắt xẹt qua tia ác độc, hời hợt nói:” Trưởng lão, muốn dựa vào chừng này người làm loạn Cáp Mật khó lắm.”
“ Ta cũng biết là khó, ông đấu tranh với Thiết Tâm Nguyên bao lâu như thế có biện pháp gì không? Thuộc hạ của ông còn được bao nhiêu?”
Nhất Phiến Vân đấm tường:” Tinh nhuệ của ta toàn bộ chiến tử ở Thanh Hương thành, khi đó nó mới chỉ là dựng lên bằng tường gỗ, bên trong bất quá vài nghìn kẻ man mọi, bây giờ dù cho ta đội quân đông gấp mười cũng không thể làm gì được.”
Mục Tân trầm ngâm:” Ông biết thứ vũ khí nổ được trong tay y không?”
“ Biết, là thuốc nổ, chỉ không biết thứ đó vì sao lại mạnh hơn của người khác?”
“ Vậy mãnh hỏa thì sao?”
“ Mới chỉ nghe qua mà thôi, cần luyện lại dầu hỏa mới sinh ra tác dụng, luyện thế nào thì ta không biết.”
“ Ông chiến đấu với y bao lâu, sao biết ít như thế?”
“ Trưởng lão còn là lão sư của y, vì sao không biết gì?”
Mục Tân không cho lời ấy là ngỗ nghịch lại còn cười lớn, cả hai đều là kiêu hùng, đều bị Thiết Tâm Nguyên làm khốn đốn, trêu đùa nhau vài câu, rất có tác dụng an ủi.
An ủi thì an ủi, nhưng làm sao để đối phó với Thiết Tâm Nguyên, cả hai đều không có câu trả lời.
Cáp Mật đã quá cường đại.
Cuộc tỷ võ lớn ở Thanh Hương thành đã tiến hành mười ngày, kết quả làm Thiết Tâm Nguyên rất thất vọng.
Những người tham dự tỷ võ đều thân thủ không tệ, cái không tệ này chỉ là so với quân sĩ thôi.
Chỉ xem liền năm ngày Thiết Tâm Nguyên đã mất kiên nhẫn, nhưng đây là lần đầu Cáp Mật tỷ võ tuyền tài, không thể tùy tiện dừng lại, nói một tháng, thế nào cũng phải cầm cự đủ thời gian.
Võ sĩ đỉnh cấp và mỹ nữ tuyệt thế đều là tài nguyên hiếm có, đạo lý thì biết, nhưng mà Thiết Tâm Nguyên không cam lòng.
Mạnh Nguyên Trực chỉ truy kích tàn binh hai trăm dặm, vì Mục Tân vẫn quanh quẩn đâu đây, cho nên hắn không dám rời Lâu Lan thành quá xa.
Sai khi gặp A Đại, Lãnh Bình, Vương Trụ giao nhiệm vụ lại cho họ rồi về thành.
Cùng với đại thắng, sự bùng nổ thương nghiệp của Cáp Mật tới cùng với mùa xuân.
Hiện giờ toàn bộ Tây Vực, chỉ có Cáp Mật có thể cung cấp được vật tư phong phú với số lượng lớn, cũng chỉ có Cáp Mật mới có thể giao dịch an toàn công bằng, thương cổ các nơi đều đổ dồn về nơi này, thương đạo không ngày nào vắng bóng người.
Trước kia Cáp Mật vốn đã là nơi thương nghiệp phồn thịnh, Thiết Tâm Nguyên làm mã tặc đôi khi rình rập vài ngày mới có một thương đội. Giờ đây đội lạc đà nối đuôi nhau khắp ngày đêm làm số mã tặc sót lại qua những cuộc càn quét chỉ có thể nuốt nước bọt mà nhìn.
Quá đông, không cướp nổi.
Thương nghiệp đi vào quỹ đạo, tơ lụa, mã não, ngọc thạch, những thứ sáng tạo lợi ích lớn liên tục sụt giảm tỉ suất, vì so với lượng lương thực, đồ gốm, lông thú khổng lồ, lợi nhuận của nó mang lại không còn đáng kể nã.
Bò dê, ngựa, lạc đà, quặng đồng, vạc bạc trải qua lựa chọn ở Cáp Mật, sau đó cuồn cuộn đi qua Thanh Đường mang tới Đại Tống, ở đó có cái hố hút hàng không đáy đang đợi, chỉ trong một năm, thương đạo cổ xưa hoang phế bao năm khôi phục lại sức sống chưa từng có.
Mỗi ngày mặt trời đỏ rực từ sa mạc nổi lên, luôn nhìn thấy đội lạc đà chờ đầy hàng hóa từ phương xa đi theo bốn con đường tới Cáp Mật.
Mỗi đội lạc đà tới nơi lại có vô vàn thương cổ tới nghe ngóng các loại hàng hóa giá cả họ mang tới, không khí ồn ào đầy sức sống.
Tiếng chuông lạc đà du dương, nhạc sư trong đội kèo hồ cầm, hát bài tình ca sa mạc động lòng người.