Triệu Uyển kiêu ngạo bế nhi tử rời Trường Xuân cung, nàng không chỉ nói miệng, lúc mới tới Cáp Mật nghe Vương Tiệm xúi bẩy kế hoạch này, nàng vô cùng phấn khích, thấy đó là tương lai tốt nhất cho nhi tử. Nhưng giờ đây tận mắt chứng sự thay da đổi thịt hàng ngày ở Cáp Mật, lại nghe tin đại thắng Lâu Lan, nàng tự tin vào tương lai tươi sáng của Cáp Mật.
Nên nàng có tư cách nói câu này, mang con vào cung giờ phần nhiều là an ủi phụ hoàng thôi.
Lần này Triệu Uyển rời cung không leo tường thành, mà bế nhi tử quang minh chính đại từ nam môn đi ra.
Ở nam môn có Đại Khánh điện, nơi cử hành các đại điển, cũng là nơi làm việc của các bộ trung xu, bắc Đại Khánh điện còn có Tử Thần điện, là nơi hoàng đế cử hành triều hội.
Nơi này quy củ rất nghiêm, mỗi người phải đi ở chỗ nào đều quy định rõ ràng, văn trái võ phải đi đài ngọc là một loại vinh diệu.
Còn ở giữa chính là ngự đạo, trải lớp đá trắng có khắc hình long phượng.
Triệu Uyển đi bằng ngự đạo.
Văn Ngạn Bác đang rời phòng làm việc, nhìn thấy Triệu Uyển bước trên ngự đạo, vừa đi vừa trêu chọc nhi tử liền lùi vè phòng. Bao Chứng nhíu mày, định nói gì đó cuối cùng mấp máy môi mấy lần không nói ra, phất tay áo bỏ đi.
Hàn Kỳ mặt âm trầm đứng cuối ngự đạo, đợi Triệu Uyển tới, chắp tay nói:” Đường này công chúa không đi được.”
“ Thế Cáp Mật vương có đi được không?” Triệu Uyển giơ nhi tử lên:
“ Cáp Mật vương là Thiết Tâm Nguyên, không phải Thiết Hỉ.”
Triệu Uyển bĩu môi:” Có gì khó, bản cung lập tức viết thư bảo y thoái vị, nhường ngôi cho Thiết Hỉ.”
Hàn Kỳ trừng mắt lên:” Đây không phải trò đùa.”
Triệu Uyển bật cười, nói một lời hai ý:” Chỉ các ngươi mới thấy cái vị coi cái ngai vị đó quan trọng như thế, phu quân ta chí ngoài ngàn dặm, có coi ra gì.”
Rồi tiếp tục theo ngự đạo đi tới Chính An Môn.
“ Ngang ngược, ngang ngược quá lắm ...” Hàn Kỳ bị người ta lờ đi thì giận run:
Đoan Minh điện học sĩ Tằng Công Lượng đi tới:” Tự có ngự sử đàn hặc, Nghi quốc công chớ phiền lòng.”
Hàn Kỳ đăm chiêu lắc đầu:” Trưởng công chúa từ nhỏ hiền thục, bao năm không lỗi lầm gì đáng kể, lần này ngang ngược như vậy cho lão phu xem thôi.”
“ Thái độ công chúa rõ ràng, muốn xẻo thịt từ Cáp Mật xem ra khó.” Văn Ngạn Bác chắp tay sau lưng nhìn theo phía Triệu Uyển đi:
Hàn Kỳ gằn giọng:” Không lo bọn chúng ở Tây Vực bốn bề là địch, trước sau gì cũng phải cần tới Đại Tống ta, tới lúc đó dù Cáp Mật là gà sắt thì lão phu cũng phải ngoạm một miếng thịt.”
Lời Hàn Kỳ không hoàn toàn đúng, ít nhất là không đúng với sự kiện đang diễn ra ở Cáp Mật.
“ Khách Lạt Hãn và Cáp Mật liền kề nhau, sông dựa sông núi kề núi, nay có cùng kẻ địch, nên bỏ qua hiềm khích cũ bắt tay nhau, ý đại vương thế nào?”
Địch Y Tư tới Hang Sói cận kiến Thiết Tâm Nguyên, khi nói những lời này ánh mặt trời ở thiên tỉnh chiếu xuống, thánh khiết không nói lên lời.
Ánh sáng chiếu lên mỹ nhân càng đẹp, còn chiếu lên người già chỉ càng hiện rõ tang thương năm tháng.
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ta rất tán đồng lời này, chỉ là không tưởng tượng ra được A Đan lại có thể quên thì thời gian ở Hang Sói, còn thiện chí với Cáp Mật.”
Địch Y Tư miệng móm mém nói:” A Đan không quên, nếu là anh hùng, ngài chính là con rồng A Đan muốn giết, nhưng giờ A Đan không còn là anh hùng cô độc, mà là vương muôn người nhìn vào, phải chiếu cố toàn bộ con dân, vì lợi ích con dân, không gì là không bỏ qua được.”
“ Nói hay lắm.” Thiết Tâm Nguyên vỗ tay, y thích những lời này, vì khi người nói những lời trái lòng tức là có điều cầu tới người khác, như thế rất dễ đối phó:
Còn cái loại trắng trợn nói ra yêu cầu vô lý của mình, Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn cho một gậy chết luôn, ví như tên Vương Giới Phủ đang tắm ở Ôn Tuyền quán.
“ Khách Lạt Hãn bị lão tặc Mục Tân bách hại không chỉ một lần, bản vương thành tâm hi vọng bách tính Khách Lạt Hãn dưới sự dẫn dắt của A Đan vương sống giàu có hòa bình, đồng thời nhờ sứ giả chuyển lời hỏi thăm của ta tới vương phi A Y Toa, chúc nàng luôn luôn xinh đẹp.”
“ Còn về phần chuyện hai nước thông thương, ta hết ức tán thành, thương đội Khách Lạt Hãn tới Cáp Mật sẽ được ưu dãi, ta đảm bảo họ không bị đạo phỉ tàn hại, cũng mong phía Khách Lạt Hãn làm thế với thương cổ Cáp Mật. Chỉ có đối xử công bằng với nhau thì thương lộ giữa hai nước mới trở nên phồn vinh, hai nước mới cùng hưởng lợi.”
Địch Y Tư mừng rỡ, không nghĩ Thiết Tâm Nguyên không những không cản trở, lại còn tích cực thúc đẩy chuyện thông thương như vậy:” Cảm tạ đại vương anh minh trí tuệ nhân từ, bách tính cả hai nước sẽ biết ơn sự nhân từ của ngài.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười tiếp nhận lễ nghi của Địch Y Tư:” Ta biết A Đan vương không phải là quốc vương cam chịu tầm thương, nhưng quốc gia vừa ổn định lại muốn đối phó với con cháu Mã Cáp Mậu Đức Tô Đan thì hơi khó khăn. (Thống trị phía bắc Ấn Độ).”
“ Mã Cáp Mậu Đức Tô Đan của Vương triều Già Sắc Ni đã chết hai mươi năm, sự cường đại của ông ấy cũng tiêu tan theo, năm con voi này vốn là của Khuếch Nhĩ Kha vương tặng cho A Đan vương, A Đan vương mong đại vương cho phép thương cổ Khách Lạt Hãn mua lương thực ở Cáp Mật.”
Lúa mạch trong ruộng giờ mới cao nửa thước, A Đan muốn mua lương thực lúc này không phải là thời điểm tốt, Thiết Tâm Nguyên gãi cằm:” Cáp Mật vẫn còn chưa thu hoạch kia mà.”
“ Đại vương nhân từ, chúng tôi cũng không có tiền.”
“ Ồ!” Nghe Địch Y Tư nói thế, Thiết Tâm Nguyên hứng trí ngay, đã không có tiền, A Đan lại chắc chắn không muốn cúi đầu trước mình vay lương thực, vậy có thứ thú vị để đổi rồi:” Để xem các ngươi có gì đã.”
Địch Y Tư vỗ tay, tức thì có bốn thị nữ cực kỳ xinh đẹp đi vào, cứ hai người bê một cãi bình đi vào. Bình rất to, làm bằng gốm đen, bề ngoài có chút sần sùi, hoa văn xấu xí.
Người và đồ đã vào Hang Sói là phải qua sự kiểm tra của Úy Trì Văn, Thiết Tâm Nguyên nhìn hắn, ý hỏi vì sao lại không báo trước.
Úy Trì Văn giang tay biểu thị chuyện không liên quan tới mình, ánh mắt hướng sang phía Úy Trì Chước Chước.