Mã Hi Mỗ đợi Mục Tân ở ngoài rất lâu, mấy năm trước hắn bị thương ở chân, sau đó Thiết Tâm Nguyên cắt mất, làm hắn đi lại có chút tập tễnh, trong quân có người gọi hắn là Mã Hi Mỗ Tập Tễnh.
Đó không phải là cách xưng hô ác ý mà đầy tôn kính, mấy năm qua Mã Hi Mỗ giúp đỡ không biết bao nhiêu quân sĩ chuyển tiền về nhà, vì chưa bao giờ để xảy ra sai sót, hắn còn được gọi là Mã Hi Mỗ Thành Thật.
Năm năm, từ một võ sĩ hết thời thành tiểu thương nhân, rồi thành thủ lĩnh thương đội lớn nhất Tây Vực, trong tay hắn có ba nghìn võ sĩ dũng mãnh, vì hắn phục vụ.
Vì thế Mã Hi Mỗ có cuộc sống mình luôn khao khát, hoàng kim, thuần tửu, mỹ nhân chưa bao giờ thiếu.
Chỉ có hai điều không hay, không cách nào tránh thoát được, đó là Mục Tân và Thiết Tâm Nguyên, hai người đó có thể tùy ý chặt đầu hắn mà chẳng lo có chút hậu họa nào.
Mỗi lần ở trước mặt hai người đó, Mã Hi Mỗ cảm giác mình cứ như là nô lệ vậy.
Hắn từng ảo tưởng được sống bình an hạnh phúc dưới vây cánh hai người đó, cả mảnh đất này hắn sẽ không phải sợ ai nữa, nhưng sau khi hai sư đồ họ thành kẻ địch, số phận hắn thành ác mộng.
Run run bước vào lều của Mục Tân, kế hoạch của trưởng lão thất bại rồi, hi vọng đừng trút giận lên mình.
“ Tìm được A Đan và A Y Toa chưa?” Giọng Mục Tân đầy sự mệt mỏi:
“ Trưởng lão trí tuệ, người hầu của ngài tìm được tung tích của họ ngoài Bái thành, sau đó không còn thấy nữa, họ cố ý trốn tránh chúng ta, nếu trưởng lão không hạ lệnh truy nã, không thể bắt được.” Mã Hi Mỗ quỳ dưới chân Mục Tân, cân nhắc từng câu chữ nói ra:
Mục Tân thầm suy tính hành trình của hai người trong đầu, tức thì đoán ra được mục đích của họ rồi, chỉ e Bác Khắc Đồ đã rơi vào tay họ.
“ Mã Hi Mỗ, Trát Tố và Cổ Nhĩ Đan đã bị A Đan giết rồi, truyền thần dụ của ta, từ giờ đi A Đan và A Y Toa là hai kẻ xúc phạm thần. Bất kỳ ai cũng có quyền xử tử chúng, bất kỳ ai mang đầu chúng tới chỗ ta, sẽ được ban mười vạn kim tệ.” Mục Tân nhìn Mã Hi Mỗ quỳ rạp dưới chân:” Bao gồm cả ngươi.”
“ Cảm tạ trưởng lão cho người hầu của ngài có cơ hội phục vụ cho thiên thần, người hầu của ngài sẽ lập tức truy lùng chúng.”
Rời khỏi lều của Mục Tân, Mã Hi Mỗ đứng thẳng lên, hắn cho rằng một học sinh phản bội lão sư là học sinh đó sai, nhưng cả hai đứa học sinh đều phản bội thì lão sư đó có vấn đề rồi.
Hắn không dám nghi ngờ tính chính xác của Mục Tân, nhưng không thích lần đông chinh này.
Nếu không có chiến tranh thì thương đội của mình đang hô phong hoán vũ trong địa bàn của tháp lợi ban, làm ăn tưng bừng, mình sẽ mua được những thứ hàng hóa tốt nhất ở Cáp Mật, sau đó mang tới Đại Thực, Ba Tư. Chỉ cần làm ăn đủ lớn, có thể khiến quý phụ ngả vào vòng tay.
Chứ không phải ở đây uống gió bắc.
Năm năm trước mười vạn kim tệ có thể khiến Mã Hi Mỗ bán đứng tổ tiên.
Ba năm trước có thể khiến Mã Hi Mỗ bán cả lão bà, còn bây giờ, mười vạn kim tệ tuy là con số lớn, không đủ khiến hắn liều mạng đi kiếm tiền.
Mã Hi Mỗ đứng trên cồn cát, nhìn vô số những tảng băng lớn liên tục ném vào thành Lâu Lan, hắn chợt nhận ra, cuộc chiến này bất kể là ai thắng đều chẳng có lợi cho hắn.
Tín ngưỡng có kiên định hay không, thường tỉ lệ nghịch với tài sản.
Người có tài sản càng cao, tín ngưỡng càng đạm bạc, vì họ cho rằng, cầu thần chẳng bằng cầu minh, họ biết gửi gắm hi vọng vào thần không thỏa đáng.
Mã Hi Mỗ khi còn là con quỷ nghèo, hắn sẵn lòng vì vinh quang của thần chiến đấu suốt đời, hắn hi vọng nhờ đó mình được thần linh chiếu cố, sau này thiếu đi chút tai nạn, thêm vào chút may mắn.
Còn bây giờ, Mã Hi Mỗ cho rằng vận may mình đủ rồi, không cần cầu thần linh nữa, nếu còn có tham vọng, hắn muốn dùng sức mình hoàn thành.
Cuộc chiến dưới Lâu Lan thành đã tới cao trào, số dân phu còn lại dưới sự ép buộc của quân đội, vác thang tấn công lên thành.
“ Kẻ lên thành đầu tiên thưởng một trăm kim tệ.”
“ Kẻ lên thành đầu tiên thưởng một trăm kim tệ.”
Võ sĩ đen trà trộn trong số dân phu không ngừng hô cao kích thích ý chí chiến đấu.
Rõ ràng trải qua đả kích kinh hoàng đêm qua, kim tiền không giúp được gì, dân phu chẳng những không tiến lên mà còn dồn thành cục.
Người phía trước nhìn thấy thảm cảnh dưới chân Lân Lan thành ra sức lùi về phía sau, người phía sau lại bị quân sĩ đốc chiến quất roi xua đuổi xông lên.
Đám võ sĩ đen tuốt đao xông lên chém giết không chút dung tình.
Dân phu không còn đường lui la hét tuyệt vọng cầm thang leo lên thảnh.
Thứ chất lỏng bốc mùi khỏ ngửi từ trên thành cao đổ xuống, dân phu không để ý, bọn họ chỉ biết leo lên thành, còn leo lên đó có kết quả gì, bọn họ không suy nghĩ tới.
Một loạt đuốc ném xuống, đuốc chưa rơi xuống đất, hơi dầu trong không khí đã bốc cháy, phừng một tiếng, con hỏa long lớn lan đi khắp thành.
Dân phu như những ngọn đuốc lớn gào thét thảm thiết rơi xuống, lảo đảo chạy khắp nơi.
Dưới thành biến thành biển lửa, đất đai đông cứng nhanh chóng tan ra, hơi nước bốc lên mù mịt.
Mạnh Nguyên Trực ngồi trên tiễn lâu quan sát chiến trận, lạnh lùng phát ra từng đạo mệnh lệnh, lính tuyền lệnh xông pha mưa tên đạn chạy đi đem mệnh lệnh đại tướng quân chuyền tới mỗi nơi.
Dầu hỏa cháy mạnh, tắt cũng nhanh.
Không biết cuộc chiến này còn kéo dài tới bao giờ, quân tốt bên trên không dám lãng phí, tính toán rất kỹ lượng dầu dùng, làm sao dùng ít dầu nhất vẫn giết được nhiều địch nhất.
Thế nên người chết cháy thực sự không nhiều, nhưng bị thương thì vô số, toàn thân cháy đen, chỉ cần chạm nhẹ một cái là da bong ra, lộ ra da thịt bốc khói, tay vươn dài khóc lóc:” Ngài võ sĩ, ngài võ sĩ, ta bị thương rồi.”
Dù là võ sĩ đen quen thấy sinh tử, nhìn thấy đám người như ma quỷ lảo đảo đi về phía mình cũng kinh hồn táng đởm.
Hoàng Nguyên Thọ nhắm mắt quay đầu đi, ông ta là quan văn, không có trái tim sắt đá như của Mạnh Nguyên Trực, cánh tay dưới áo bào rộng cũng run bần bật.
“ Phủ tôn nhiều ngày vất vả, ngay chiến sự đã lắng xuống, nghĩ ngơi tốt hơn.” Mạnh Nguyên Trực xua tay, để ông ta ở đây đúng là dày vò:
Hoàng Nguyên Thọ chắp tay một cái rồi vội vàng rời tiễn lâu, tới chân thành, đẩy Diệp thông phán muốn đỡ mình ra, chống tường thành nôn thốc nôn tháo.
Diệp thông phán và Lương ti nghiệp vốn chẳng khá hơn là bao, vừa thấy phủ tôn nôn ọe là ngực cũng nhộn nhạo, thế là cũng cúi đầu nôn tới ra cả mật xanh mật vàng.
Nôn một hồi tới mặt trắng bệch, Hoàng Nguyên Thọ lảo đảo chỉ lên trời, thều thảo ống lên:” Thiên địa bất nhân dĩ vạn vật vi sô cẩu!”
Diệp thông phán lảo đảo chùi mép, vừa thở vừa nói:” Phủ tôn, dù sao ... may mà chúng ta cũng thắng được một trận rồi.”
Hoàng Nguyên Thọ lắc đầu:” Đại quân tranh hùng, mạng người như cỏ rác, chúng ta tận tâm dân sự là được, không cần đi tranh công chặt đầu đó.”
Lương ti nghiệp nông tới chảy nước mặt gật gù:” Không tranh, không tranh.”
Vừa nói tới đó thì nghe tiếng va chạm lớn, tường thành rung chuyển, bảy tám quân tốt từ tường thành rơi xuống như bao tải, máu mồm máu mũi liên tục ộc ra, môi mấp máy nhìn phía họ cầu cứu.
Băng vụn bay rào rào như mưa đá, Diệp thông phán giơ ống tay áo lớn che chắn cho phủ tôn, cùng Lương ti nghiệp kéo Hoàng Nguyên Thọ vào tàng binh động.
Trong tàng binh động càng cảm thụ rõ hơn tiếng va chạm của băng đá vào tường thành, ba người họ không lo sợ, không ai hiểu pháp bảo thủ thành của Cáp Mật nhiều ra sao như những người cung ứng hậu cần bọn họ.
Những kẻ bên ngoài muốn vào, uổng công vô ích mà thôi.