Âu Dương phu nhân thấy đám nhi tử lui ra, trượng phu đóc chấm bạc mệt mỏi dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, có chút đau lòng, đi nấu một bát cháo, cho tào khô.
Nhìn trượng phu húp cháo một lúc, Âu Dương phu nhân mới nói:” Lão gia, Cáp Mật xa quá.”
Âu Dương Tu chẳng mở mắt ra:” Xa mới tốt, hôm nay ta đắc tội hết sạch văn võ trong triều rồi, ngay cả lão hữu ngày trước, khi ta lấy tấu chương từ quan ra, không ai nói một câu giữ lại. Đám Phát Nhi ở lại Đông Kinh, đừng nói sĩ đồ, sống yên lành là không tệ nói gì tới làm quan.”
“ Còn Cáp Mật cầu hiền tài như khát nước, Cáp Mật vương tuy chinh chiến bên ngoài máu lạnh tàn khốc, nhưng chưa bao giờ bạc đãi người mình, có thể nói là có tình có nghĩa.”
“ Phát Nhi tài học xuất chúng, lại là đứa tâm tư khoáng đạt không cổ hủ, Cáp Mật vương sẽ rất thích.”
Âu Dương phu nhân hỏi nhỏ:” Phu quân, nhi tử của Trưởng công chúa thực sự có cơ hội thành hoàng trữ à?”
“ Có, nhưng dù không thành hoàng trữ được cũng không ảnh hưởng gì, huống hồ Cáp Mật vương năm nay mới hai mươi tuổi, Phát Nhi dù không suy tính thành thần tử có công tòng long của thế tử Cáp Mật, cũng thành trọng thần Cáp Mật vương.”
“ Nếu tới Cáp Mật, hai khả năng này đều có thể xảy ra.”
Âu Dương phu nhân mắt sáng lên:” Nhãn quang phu quân xưa nay luôn chuẩn, thiếp thân thấy Phát Nhi tài hoa hơn người mà làm chức chủ bạ nhỏ xíu cũng thật là bực bội, không bằng để hài tử này tới Cáp Mật thử xem.”
Âu Dương Tu bật cười.
Khác với Âu Dương Tu tâm tình vừa chuyển biến tốt, Vương An Thạch tức bể phổi.
Lưu Phân ngồi trước mặt ông ta ung dung nhàn nhã, có vẻ thích thú với bộ dạng hiện tại của Vương An Thạch, lúc ông ta biết kế hoạch mua lương thực "thâm độc" của Đại Tống, uất hận tới rơi nước mắt, nếu Vương An Thạch không đau thấu tim làm sao ông ta chịu được.
Vương An Thạch run run đặt kế hoạch xuống:” Liệu có cách nào thay đổi được không?”
Lưu Phân lắc đầu:” Đã giao hàng rồi, Dương Hoài Ngọc nhận lương thực từ Đại Thạch thành, đồng thời khố tàng sứ của Cáp Mật ở Tây Kinh đã nhận tơ lụa, trà gốm cùng thuốc trị giá ba mươi vạn đảm lương.”
Vương An Thạch nghiến răng ken két:” Không thể giao dịch thêm lần nào như thế nữa.”
Lưu Phân thở dài:” Không có lần nào nữa, Cáp Mật vương suy nghĩ chu đáo hơn ông, đã dâng tấu gửi bệ hạ, cảm tạ sự quan tâm của bệ hạ với Cáp Mật ... Lão phu chỉ lo làm bệ hạ tức sinh bệnh.”
“ Đành vậy, đành vậy ...”
Vương An Thạch ngồi bịch xuống, ông ta biết đất đai hai bờ Cáp Mật hà mầu mỡ ra sao, lương thực chắc chắn ngày càng dư dả, Cáp Mật tất nhiên phải bán đi, Đại Tống không mua, chẳng lẽ để Cáp Mật bán cho Khiết Đan, Tây Hạ hay sao?
Bởi thế nên nhìn từ góc độ lâu dài, Đại Tống bỏ tiền ra lương thực của Cáp Mật không thiệt thòi, bỏ chút tiền lương thôi, Đại Tống trả được.
Chỉ là nghĩ tới Đại Tống mỗi năm phải nộp tuế tệ cho Tây Hạ, Khiết Đan, giờ lại nộp tiền cho Cáp Mật, ông ta không khỏi đau lòng, thái bình thịnh thế, rốt cuộc là lời nói dối mỹ lệ thôi.
Vương An Thạch đã không bận tâm chút được mất đó, Thiết Tâm Nguyên càng chẳng để ý.
Người được lợi thì luôn rộng lượng.
Dương Hoài Ngọc mất tích ở Thanh Hương thành năm ngày, ngày thứ sáu xuất hiện ở trước mặt Thiết Tâm Nguyên, người gầy dộc đi, chẳng có chút tinh khí thần nào cả.
Thủy Nhi đi cùng hắn sắc mặt khó coi, cắm mặt pha trà uống.
Thiết Tâm Nguyên nhìn Dương Hoài Ngọc một lượt:” Cuối cùng cũng nhớ ra công việc của mình rồi à, không sợ ta đối phó qua loa với huynh sao?”
Dương Hoài Ngọc dựa vào cửa sổ nhìn hoa viên phủ thành chủ:” Đại vương đã chịu thiệt thòi lớn rồi, để ngài trục lợi chút có sao?”
Thiết Tâm Nguyên phê hàng chữ lên văn thư, gác bút lông lên:” Làm tướng quân thì vẫn nên hiểu một chút về chính trị, không thể ai bảo sao biết thế, chẳng may người ta lừa huynh thì chết không có đất chôn.”
“ Vậy là sao?”
“ Nếu huynh không nói tới giá lương thực ở Kinh Triệu phủ, tiền huynh mang theo đủ mua gấp đôi số lương thực đó.”
Dương Hoài Ngọc cười to:” Đại vương giờ có nói thì ta vẫn nói là mình không biết thôi. Hết cách rồi phải ăn chênh lệnh tí giá, để cho huynh đệ kiếm được chút ít nữa, đại vương không lạ, làm lính ở Đại Tống nghèo thế nào, không mưu lợi cho huynh đệ lúc lên chiến trường chết rất nhanh, về nhà cũng không có mặt mũi nào.”
Thiết Tâm Nguyên có thể cảm thông, giơ ngón cái lên, rồi quay sang Thủy Nhi:” Này, ta còn chưa chết, vác cái mặt đưa đám cho ai xem?”
Thủy Nhi bực dọc chỉ Dương Hoài Ngọc:” Hỏi hắn ấy.”
Dương Hoài Ngọc mặt dày mày dạn nói:” Ta giao hết tiền cho phủ tướng quốc rồi, muốn tiêu diêu ở Thanh Hương thành mà lại không có tiền trong người, tất nhiên đi tìm hắn.”
Thiết Tâm Nguyên day huyệt thái dương:” Sao không ở dịch quán, hoặc không thì phủ thành chủ, chút chi phí đó ta gánh được.”
Dương Hoài Ngọc lắc đầu quầy quậy:” Khác nhau, dùng tiền của đại vương, nếu phải tiết kiệm thì chơi không thống khoái, tiêu nhiều thì quan viên của đại vương lại đàn hặc, dùng tiền của đám Thủy Nhi tốt hơn.”
Thủy Nhi đấm bàn:” Hắn chơi bời khoái hoạt rồi bảo với người ta là tính tiền lên ta.”
Thiết Tâm Nguyên không muốn xen vào chuyện nát bét của hai người họ, nói với Dương Hoài Ngọc:” Hàng hóa đã chuẩn bị xong cho huynh rồi, nhớ giúp ta trông coi Trác La Hòa nam quân ti phía Tây Hạ, đừng để hắn có cơ hội lên sinh sự với ta.”
“ Đừng lo, người Tây Hạ đang bận rộn lắm, Một Tàng Ngoa Bàng trở mặt với muội tử rồi, nay Hắc Sơn Uy Phúc quân ti đang trú ở Hạ Lan Sơn, uy hiếp hai châu Ngân Hạ, trong thời gian ngắn khó làm được việc khác. Nói thật, đây là lúc để đại vương đồ mưu hành lang Hà Tây đấy.”
“ Nếu như đại vương đoạt hành lang Hà Tây, tướng môn Đại Tống sẽ có đại lão thực sự tới tìm đại vương thương lượng chuyện thế tử thành hoàng trữ.” Dương Hoài Ngọc xúi:
Thiết Tâm Nguyên nhìn Dương Hoài Ngọc làm hắn sởn gai gốc toàn thân không dám nói nữa, khi Thiết Tâm Nguyên còn là đứa bé đã khiến hắn ngán ngại ba phần, giờ thành Cáp Mật vương, áp lực càng khủng khiếp, khiến hắn như đang đối diện với con sói.
“ Không rảnh, người Khiết Đan đang nhăm nhe Cáp Mật kìa, hơi đâu quan tâm tới chuyện khác.” Thiết Tâm Nguyên biết, tướng môn Đại Tống đang cần một cuộc đại chiến để thoát khỏi hiểm cảnh hiện nay, nhất là cha hắn và Địch Thanh đều đang gặp áp lực lớn từ quan văn:” Huynh chưa biết, ta phái sứ giả đi chúc thọ thái hậu Tây Hạ rồi, ta không muốn chuốc lấy quá nhiều kẻ địch.”
“ Nếu Địch Thanh tới Cáp Mật, ta sẽ giao toàn bộ quân đội cho ông ấy, chỉ cần lên chiến trường, ta đảm bảo không nói câu nào, chỉ ở hậu phương lặng lẽ cung cấp tất cả quân tư ông ấy cần, dù thắng hay bại trở về, ta vẫn mở tiệc khoản đãi.”
Thiết Tâm Nguyên dùng ánh cháy bỏng khi nói những lời đó còn Dương Hoài Ngọc mặt xám như tro tàn, lắc đầu:” Không có chút khả năng nào hết, Địch công thà chết ở Đại Tống còn hơn, cha ta cũng như thế.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Dương Hoài Ngọc:” Vậy thì sớm mang lương thực về đi, muốn thấy Cáp Mật và Tây Hạ đánh nhau thì đợi bọn ta đánh thắng Khiết Đan đã. Chiến tranh phải có lợi ích, ta sẽ không tham gia bất kỳ cuộc chiến nào không có lợi cho bách tính Cáp Mật.”
Dương Hoài Ngọc gật đầu cùng Thủy Nhi rời đi, hắn đã nói thẳng rồi, Thiết Tâm Nguyên cũng từ chối rất dứt khoát, không cho tướng môn Đại Tống bất kỳ hi vọng nào.
Một đám người sắp bị lịch sử đào thải, Cáp Mật lại chẳng phải sọt rát cái gì cũng có thể ném vào.
Địch Thanh mà tới Cáp Mật thì Thiết Tâm Nguyên cười chết thôi, ông ta ở Đại Tống, trong tay không binh không quyền, đám quan văn đó còn ngày đêm đề phòng hơn phòng trộm, làm gì có chuyện cho ông ta đặt một ngón chân khỏi Đại Tống, e rằng vừa bước chân khỏi Đại Tống thì đã mất mạng.