Trong Thanh Hương thành kiến trúc cao nhất, xa hoa nhất là Khai Phong lâu, nhưng chiếm diện tích lớn nhất là Hiệu bánh canh Thất ca nằm đối diện quảng trưởng trước phủ thành chủ.
Tới hiệu bánh canh, Cạc Cạc gọi một gian nhã phòng, ba người cho thị tòng lui, vào phòng.
“ Lục thẩm, cho một chậu xương, ba bát bánh canh, ba vò rượu, à trong đó một vò phải là thứ rượu chua chua ngọt ngọt mà nữ nhân uống.” Cạc Cạc ngồi xuống gọi món rất có phong cách đầu lĩnh mã tặc, thức ăn chưa lên đã cầm cả vò rượu tu ừng ực, chùi mép nói:” Tiểu Văn, giúp ta một việc được không?”
“ Chuyện gì, nói ra nghe xem nào.” Úy Trì Văn không hứa trước:
Mạnh Hổ bất mãn nói:” Cái gì, ngươi còn muốn cân nhắc à, trả lời thống khoái xem, có giúp không?”
“ Nhỡ các ngươi muốn quấy rối người Y Tái Đặc trong cung thì ta cũng phải giúp à?”
“ Nữ nhân tốt bên ngoài có cả đống, xinh đẹp hơn người Y Tái Đặc không phải không có, lão tử cần quái gì phải làm thế?”
Cạc Cạc ấn vai Mạnh Hổ xuống:” Tiểu Văn, dù ta cưỡng bức cung nữ Y Tái Đặc thì sao, cùng lắm đại vương chỉ bắt ta cưới nữ nhân đó về nhà, chuyện nhỏ thôi. Ta muốn biết kết quả hội nghị hôm nay, có phải chúng ta sẽ đánh nhau với dã nhân tóc đỏ ở Ba Lý Khôn hồ không?”
Úy Trì Văn lắc đầu:” Ta cũng không biết, hôm nay ta ra ngoài làm việc vừa về, phẩm cấp của ta không đủ, không biết kết quả hội nghị, các ngươi hỏi chuyện đó làm gì?”
“ Đi hỏi tỷ tỷ ngươi đi, tỷ tỷ ngươi làm thư ký của đại vương sẽ biết, mau lên.”
“ Không đi.”
“ Được rồi, trả lại cho ta thanh đao Anh Cát Sa.”
Úy Trì Văn chớp chớp mắt, lại còn dùng trò trẻ con này, coi như có nhận thức mới về tuổi tâm lý của Cạc Cạc, cởi ngay tiểu đao cực kỳ đẹp đẽ đặt lên bàn.
Cạc Cạc không lấy, như con lừa đi vòng vòng quanh bàn, cuối cùng đấm mạnh lòng bàn tay, cố nặn ra nụ cười nhũn nhặn rợn cả người:” Văn ca, giúp ta đi, sau này ta sẽ nghe ngươi.”
Úy Trì Văn tiếp tục uống thứ rượu gạo "chua chua ngọt ngọt của nữ nhân", nhạt nhẽo nói:” Điều nên biết thì đại vương sẽ cho ngươi biết, đây là quy củ.”
Cạc Cạc bực mình:” Có quy củ gì dùng với hai huynh đệ ta chứ? Đừng nói chút cơ mật này, dù xưởng thuốc nổ thì ta cũng muốn vào là vào, chưa bao giờ có ai ngăn ta.”
“ Quy củ luôn luôn tồn tại, xưởng thuốc nổ là cơ mật tối cao của Cáp Mật, ta và ngươi có thể ra vào tự do là vì đi theo đại vương từ nhỏ được người tín nhiệm, nhưng dù đi vào đó phải thay ảo vải đi giày gai, đó chính là quy củ, ngươi mà mặc giáp vào xưởng, không bị Hỏa Nhi thúc thúc đánh cho mới là lạ.”
“ Cũng như chúng ta không coi tên Lưu Đại Hộ kia là gì, nhưng không thể không tôn trọng quy củ mà hắn đại biểu.” Úy Trì Văn nghiêm túc nói:” Cạc Cạc, chúng ta luôn phải tuân thủ quy củ, chẳng qua ngươi ngốc nên không nhận ra thôi.”
Bị Úy Trì Văn cho một tràng lý lẽ vào mặt, Cạc Cạc mặt đỏ au, tóm lấy cổ hắn nhấc lên, rống:” Lão tử nói chuyện tình nghĩa huynh đệ, ngươi lại lôi quy củ ra làm cái gì chứ?”
Nói xong ném xuống ghế hầm hầm bỏ đi.
Mạnh Hổ cũng đá ghế bỏ đi, không thèm nhìn lại một cái.
Hậu quả đã đoán trước nên Úy Trì Văn không giận, từ nhỏ tới lớn Cạc Cạc cứ đuối lý là giở trò này, gọi với theo:” Này, trả tiền đã chứ.”
Làm sao không biết hai tên đầu óc đơn giản này chỉ một lòng muốn lên chiến trường, đại vương cũng hứa cho hai tên đó lần này tới Hồ Dương thành quan chiến, không ngờ chúng lại không hứng thú, muốn gia nhập vào cuộc chiến quyết liệt nhất.
Theo đại vương bao lâu, Úy Trì Văn học được một đạo lý, đó là tính mạng của mình cực kỳ quý giá, dù liều với ai cũng lỗ.
Vì thế hắn rất tôn kính những liệt sĩ chôn mình ở Thất Lý pha, cảm kích người dám liều mạng bảo vệ quốc gia, thấy tôn vinh bọn họ thế nào cũng không phải quá đáng.
Cáp Mật quốc đãi ngộ gia quyến tướng sĩ chiến tử cực hậu, bọn họ có thể vào thảo nguyên hậu sơn không bị hạn chế.
Thảo nguyên hậu sơn thực tế là hậu hoa viên của hoàng cung Cáp Mật, bách tính bình thường chỉ có thể tới vào những ngày lễ lớn của Đại Lôi Âm tự, thông qua kiểm tra nghiêm ngặt.
Gia quyến tướng sĩ trận vong thì được vào tự do, đó là ân điển của đại vương, để thần linh giúp họ an ủi tâm hồn.
Những người này khác biệt với người thường là nam nữ đều được cấp một băng màu đỏ. Hôm nay không biết là ngày gì mà một đám đông đầu đeo băng đỏ xách giỏ dẫn con cái đi về phía Hang Sói.
Úy Trì Văn đang chống cằm nhìn cảnh phố phường thì cái đầu cực to của Cạc Cạc từ dưới cửa sổ thò lên, không ngờ tên này còn chưa đi.
Cạc Cạc nhìn thẳng vào mặt Úy Trì Văn hỏi:” Ngươi thực sự không muốn giúp ta à?”
Úy Trì Văn có cảm giác không lành, một chân chống xuống đẫn sẵn sàng ứng phó với biến cố bất ngờ:” Giúp thế nào? Ngươi muốn làm gì?”
Cạc Cạc cho tay vào mồm huýt sáo một cái, bên cạnh hắn tức thì thêm mấy chục cái đầu nữa, toàn là một đám thiếu niên choai choai ăn mặc cực kỳ giống nhau.
Úy Trì Văn thong thả gặm sạch miếng xương trong tay, lau sạch miệng, đột nhiên đóng sầm cửa sổ lại, sau đó lao qua một nhã phòng khác, thoát ra ngoài bằng lối cửa sổ.
Con bà nó Hùng Bi quân là đám thiếu niên lỡ cỡ do Cạc Cạc tổ kiến lên, không chọc vào nổi, một lũ ngốc lúc nào cũng muốn lên trận đánh nhau, trong quân bao nhiêu quân tốt không dùng, bày ra trò trẻ con đó, ai mà yên tâm được. Đại vương không cho hắn lên chiến trường là đúng, tên này không có tí tính kỷ luật nào.
Thở hồng hộc chạy tới phủ thành chủ, vừa vặn gặp Thiết Tâm Nguyên.
Nhìn Úy Trì Văn mồ hôi đầm đìa dựa vào cột thở, Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Làm sao thế?”
“ Thuộc hạ bị Hùng Bi quân đuổi.”
“ Cạc Cạc lại quấn lấy ngươi đòi vũ trang cho đội quân trẻ con của hắn à?” Thiết Tâm Nguyên chỉ coi Cạc Cạc nghịch ngợm thôi, không phải là trái quy củ:
Nói cho cùng vẫn là huynh đệ lớn lên bên nhau từ nhỏ, Úy Trì Văn nói nhỏ:” Đại vương, thuộc hạ chưa bao giờ thấy Cạc Cạc để tâm vào việc gì như thế, lần này còn cúi đầu gọi thuộc hạ là Văn ca.”