Đi được nửa đường, Nhất Phiến Vân dừng lại, vì ông ta thấy một con chó ngao đã chết, con chó này có nhúm lông trắng trên đầu, lưng nó trúng tên, thi thể cứng đờ, đã chết một ngày rồi.
Mũi tên là của người Đại Thực, chỉ cần nhìn một cái là Nhất Phiến Vân nhận ra ngay, lão tư liền nhớ tới cáo thị dán ở cổng thành Hồ Dương, nghe người ở đó kháo nhau mới biết Cáp Mật không bình an.
Lão ta không quan tâm Cáp Mật này làm sao, nhưng rất thích con chó này, lúc nào nó cũng ngốc nghếch chậm chạp, nhưng lại được lão ta thích nhất, mỗi khi ngồi tắm nắng là nó chạy tới nằm lên chân, giúp lão ta sưởi chân.
Giờ con chó ngốc nghếch đó nằm bẹp trên mặt đất, mồm đầy máu.
Con chó ngốc ngày bị tập kích, sau đó cố gắng chạy đi tìm chủ, báo ở nhà có chuyện.
Chòm râu bạc của Nhất Phiến Vân rung rung, ngọn lửa phẫn nộ muốn nổ tung lồng ngực, bế con chó lên, đặt nó trên lưng ngựa, quyết định dẫn nó đi tìm xem kẻ nào giết nó.
Còn về hai chữ nguy hiểm thì lão không sợ, lão ta sống với nó cả đời rồi.
Sơn tiêu sẽ không sao, nó khôn lắm, thành bảo rộng lớn, hang động thông với nhau, nó sẽ kiếm được chỗ trốn thôi.
Lối ra giếng thông bị sập từ lâu, nếu không phải người quen thuộc nơi này không tìm ra, nên Nhất Phiến Vân đứng ở đó quan sát tình hình sơn cốc.
Sơn cốc có rất nhiều chiến mã, lạc đà còn đàn dê mà lão ta nuôi chỉ còn mười mấy con, số còn lại phơi ở lối vào thành bảo làm thịt khô, giữa đống thịt dê còn có tấm da chó đen xì.
Vậy là bốn con chó đã chết hai.
Đám võ sĩ đen khốn kiếp kia phải bị lột da treo trên đá, lão thề.
Tòa thành này trước kia vốn được xây dựng làm chỗ ẩn thân cho mã tặc giải nghệ và gia quyến, cho nên thứ nhiều nhất là những đường hầm, Nhất Phiến Vân dẫn ngựa quay lại giếng thông, kiếm chỗ kín buộc lại, sau đó mò mẫn trên vách tường một hồi, cùng con sơn tiêu biến mất.
Mặt trời ở Tây Hải đa phần có màu trắng, dù lúc mới mọc cũng chẳng thấy mấy màu đỏ.
Mục Tân ngồi trên giường cực lớn, dù bên trong ấm áp, ông ta vẫn ôm ngực ho liên hồi.
Hoàn cảnh ác liệt ở Tây Hải là gánh nặng lớn với người già như ông ta, huống hồ lại bôn ba bao nhiêu ngày như thế, Mục Tân ho một tràng dài, cảm thấy ngực tưng tức, hai mắt hoa đi, đưa mắt nhìn vết máu đỏ cực kỳ bắt mắt trên khăn lụa, ông ta lặng lẽ nắm khăn lại dấu vào lòng.
Con sông ngầm kéo dài hơn trăm dặm không phải đường đi tốt, trước kia con sông này rất nhiều nước, dòng nước chảy mang theo không khí tươi mới đi vào hang ngầm, nếu như vào mùa đông mực nước thấp, đi dưới sông là sự hưởng thụ không tệ, không sợ lạnh, không sợ gió cát.
Giờ con sông đó không hiểu sao lại đổi dòng, chỉ còn lại những vũng nước đang cạn khô, cá mắc cạn thối rữa bốc mùi không kém khí độc là bao.
Chỉ đi được nửa đường Mục Tân đã hạ lệnh đám võ sĩ phá trần đi lên mặt đất, nếu cố mà đi tiếp thì mọi người sẽ chết hết ở bên trong, dù vậy võ sĩ ai nấy đều uể oải, xem chừng không nghỉ ngơi chục ngày khó mà khôi phục.
Sức khỏe ông ta vì thế cũng xuống dốc trông thấy.
Khi lên mặt đất, võ sĩ phái đi tìm đường tới nửa ngày trời không thấy về, một võ sĩ lên đỉnh núi cao nhất quan sát trở về báo, đây là mảnh đất cực kỳ hoang vu, không hề thấy bóng chim thú cũng như con người, chỉ có khe rãnh chằng chịt như mê cung.
Nghe võ sĩ miêu tả, Mục Tân biết mình đang ở đâu.
Tây Hải! Vùng đất bị thiên thần vứt bỏ.
Nhưng thiên thần chưa bỏ rơi ông ta, võ sĩ lạc đường phát hiện ra thành bảo cực lớn trong sơn cốc, nếu không có phát hiện này ông ta đã dẫn mọi người quay về theo lối cũ, lúc đó không biết thân thể mình còn chịu nổi không?
“ A Đạt Tây Nhi, tìm được người chăn dê chưa?”
Mục Tân không bao giờ thiếu người trung thành, A Lạp Đinh bỏ mình ở Lâu Lan thành thì ông ta có A Đạt Tây Nhi, đại hán áo đen trung niên khuôn mặt khắc khổ tròm râu hoa râm khom người đáp:” Trưởng lão, vẫn chưa thấy, nhưng dê của hắn còn ở đây, nhất định tìm được thôi.”
Mục Tân vừa ho vừa nói:” Truyền lệnh của ta, nếu tìm thấy không được giết, người đó là đôi mắt của chúng ta.”
A Đạt Tây Nhi nhìn thấy Mục Tân ho ra máu, vội vàng đi tới khẽ vỗ lưng cho ông ta:” Trưởng lão nên nghỉ ngơi đi, tạm thời không nên nghỉ tới Thiết Tâm Nguyên nữa, khi nào người khỏe lại, kẻ phản bội đó sẽ tiếp nhận sử thẩm phán khắc nghiệt nhất của thiên thần.”
“ A Đạt Tây Nhi, nếu chúng ta không giết được con độc long đó trong thời gian ngắn, cơ hội sẽ mất đi, không tới mười năm, vó sắt của y sẽ dẫm đạp lên quê hương của chúng ta.” Mục Tân lắc đầu:” Hài tử của ta, kẻ đó phải bị tiêu diệt bằng bất kỳ giá nào, sau này nếu ngươi thấy bất kỳ cơ hội nào có thể dùng mạng ta đổi lấy mạng y thì đừng bỏ lỡ, nhớ lời ta, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ.”
A Đạt Tây Nhi quỳ xuống:” Không thể nào, trưởng lão, không có chuyện đó đâu.”
Mục Tân cố nén cơn ho, thong thả nói:” A Đạt Tây Nhi, ngươi chưa đi tới quốc gia phương nam kia, chưa chứng kiến sự giàu có của bọn họ, cũng không hiểu lịch sử của họ. Đó là một tộc người có lòng tham vô hạn với đất đai, rất may người nơi đó tuy sống trong giấc mơ đẹp của họ chưa tỉnh lại.”
“ Nhưng ta phạm sai lầm, ngươi không tưởng tượng được đứa học trò kia của ta trước kia là đứa bé ngoan ngoãn thế nào, tới nay ta còn nhớ món ăn ngon lành do y kính dâng, chỉ là không ngờ ta đánh thức ác ma ngủ say bên trong đứa trẻ ấy.”
“ Lần này ta bất chấp tất cả cầm tù Bác Khắc Đồ, nắm lấy quân quyền, chẳng phải vì vương vị mà vì sửa chữa sai lầm của ta. A Đan, A Y Toa không hiểu ta, chúng cho rằng ta muốn kiếm lấy thật nhiều vinh diệu trước khi chết. Ta ở dưới thiên thần, còn cần gì vinh diệu, ta chỉ muốn ngăn chặn thảm họa trước khi nó ập tới quê hương của chúng ta.”
“ A Đạt Tây Nhi, phải giết y, nhân lúc y còn chưa hoàn toàn trưởng thành, phải giết y, bất chấp mọi giá.” Mục Tân nắm chặt tay A Đạt Tây Nhi, nói tới cuối miệng liên tục ho ra máu, ánh mắt vô cùng kiên định.