Gân xanh trên trán nổi chằng chịt như những con rắn nhỏ, Lôi lão đại túm cổ áo Tôn bà tử xách từ sau bàn lên, chửi:” Con mụ già này, dám bánh bao nhân thịt người, không sợ sét đánh à?”
Nói xong ném xuống đất, đá một phát vào bụng, Tôn bà tử rù lên cong người lại.
Lôi lão đại hùng hổ xông vào nhà Tôn bà tử, chỉ thấy ở trên giá sát tường bắng treo lủng lẳng một hàng thi thể không đầu.
Ngày hôm đó những tiếng nôn ọe vang vọng khắp ngõ ngách Lâu Lan.
Tôn bà tử bị Hoàng Nguyên Thọ nổi giận đánh gậy tại chỗ, chuyện này khiến ông ta thấy bao công sức giáo hóa bách tính của mình đổ sông đổ biển hết rồi.
Lưu Lão Thử nhìn Tôn bà tử bị nha dịch đánh cho máu thịt tung tóe, kêu không ra tiếng, có hơi hối hận, đáng lẽ không nên vứt thi thể linh tinh như thế.
Đầu gian tế đem ghép với thi thể, khớp rồi, tuy có hai bộ xương bị lóc hết thịt, Hoàng Nguyên Thọ vẫn khẳng định được, gian tế trong thành chết hết rồi.
Dù sao cũng thở phào.
Trong thành dần yên tĩnh, ở tường thành trở ra, cuộc chiến vẫn tiếp diễn suốt ngày đêm, Mục Tân lợi dụng ưu thế quân lực, tất công không ngơi nghỉ.
Chiến tranh là chuyện hai bên đều tổn thất, dầu hỏa và thuốc nổ của quân Cáp Mật khiến người Đại Thực trả giá đắt, tương tự máy ném đá của người Đại Thực cũng khiến quân Cáp Mật tổn thất lớn.
Tảng băng lớn ném lên tường thành gây tổn hại rất nhỏ, nhưng băng vụn bắn tứ tung đâm xuyên bất kỳ phần da thịt nào lộ ra ngoài, đạn băng còn hất tung tháp thuẫn, xô quân tốt xuống tường thành.
Cung tên người Đại Thực lớn, do kỵ binh bắn ra, xuyên thấu khải giáp, làm quân tốt Cáp Mật kêu khổ không thôi, đâu phải ai cũng có được khải giáp tốt nhất để chống lại, huống hồ lần trước Thiết Tam dẫn quân cảm tử phá băng thành đã mất hết giáp tốt rồi.
Máy ném đá của người Đại Thực gây tổn thất quá lớn, Thiết Tam xuất chiến tiêu diệt nó, đáng tiếc lần này người Đại Thực đã có đề phòng, kỵ binh dùng mưa tên áp chế, khiến họ rời thành chưa được trăm bước đã phải quay về.
Đám võ sĩ đen càng gây áp lực cực lớn với thủ quân, chúng cứ nhân đêm tối kéo tới, đôi khi có mấy trăm tên lên được tường thành, chiến đấu cận thân khiến quân Cáp Mật kinh nghiệm non kém tổn thất vô cùng lớn.
Quân tiếp viện mười ngày trước tới, nhưng bị kỵ binh Đại Thực đánh bại dễ dàng phải lui về thành Sa Thạch phòng hờ địch. A Đại còn sống, hắn gom góp tàn binh, nhưng chỉ có hơn tám nghìn người còn sức chiến đấu nên án binh bất động trên núi, Lãnh Bình dẫn lính đánh thuê lượn lờ bên ngoài không có cơ hội nào.
Trong tình thế không thể trông chờ vào bên ngoài, Mạnh Nguyên Trực quyết định không bị động phòng thủ thêm nữa, thủ đoạn đối phương không đếm xuể, mà đó là sở đoản của hắn.
Mạnh Hổ rất muốn cùng cha ra ngoài giết địch, bị trừng mắt một cái, ngoan ngoãn về tàng binh động.
Hai tay Trương Thông run run, không phải vì sợ, mà là phấn khích, đây là lần đầu tiên kỵ binh Cáp Mật lấy cứng chọi cứng với kỵ binh Đại Thực, không biết kết quả sẽ thế nào.
Thiết Tam lên tường thành thay thế quyền trì huy.
“ Mở cửa!” Mạnh Nguyên Trực rống lớn, cổng thành cao lớn mở ra, hãn huyến mã lao đi như ngọn lửa đỏ, bên ngoài toàn là thi thể khiến nó hưng phấn hí vang, hai vó trước dựng lên đạp liên hồi.
Năm nghìn kỵ binh dùng tốc độ nhanh nhất ồ ạt đổ ra.
Phản ứng của người Đại Thực cực nhanh, vừa mới ra khỏi thành liền bị quân địch chặn đứng, người Cáp Mật cuối cùng cũng rời thành xuất chiến rồi, không đợi chủ soái hạ lệnh, bọn họ tự tạo thành các tiểu đội xông lên nghênh chiến.
Nỏ tiễn sau lưng Mạnh Nguyên Trực phóng ra ào ào, hai quân chưa giáp chiến, người Đại Thực đã trúng tên kêu thảm ngã liên hồi, nỏ của họ cải tiến từ thần tí nỏ Tây Hạ, tầm bắn rất xa.
Trường thương trong tay Mạnh Nguyên Trực nhẹ nhàng khéo léo như kim châm, mỗi lần nhẹ nhàng đâm ra rụt vào là có cái lỗ máu xuất hiện ở nơi yếu hại của địch, toàn là một chiêu lấy mạng, không có động tác chút dư thừa nào.
Đâm, gạt, bổ, khoan, rút, toàn là động tác cơ bản nhất tổ hợp với nhau, kỵ sĩ địch bỏ mạng ngã xuống, chỉ còn lại chiến mã vô chủ hoang mang không biết làm sao.
Mục Tân đứng ở chỗ cao, nhìn Mạnh Nguyên Trực một mình một ngựa xông vào đại quân như chỗ không người, quay sang bảo A Lạp Đinh:” Giết hắn đi.”
A Lạp Đinh không nói không rằng dẫn theo một đội kỵ binh giáp trắng tuấn mỹ như thiên sứ chặn đường Mạnh Nguyên Trực.
Thiết Tam kinh hồn bạt vía, hắn nhận ra sự xuất hiện của Mã Mộc Lưu Khắc, đám người này trẻ hơn, dũng mãnh hơn, đang từ cánh vòng qua chém giết kỵ binh Cáp Mật như vào chỗ không người, hướng về phía Mạnh Nguyên Trực.
Truyền lệnh binh học ngôn ngữ ký hiệu ở bên cạnh Thiết Tam vừa phất cờ vừa hô:” Nỏ tám trâu chính diện, nhắm vào võ sĩ khải giáp trắng, bắn toàn lực.”
Mệnh truyền đi không lâu, tường thành xuất hiện chút náo động, toàn bộ nỏ tám trâu điều chỉnh phương hướng, sau đó liên tục tiếng gió rít kinh khủng phát ra.
Chiến mã A Lạp Đinh bị nỏ tiễn xuyên qua, thấy sắp ngã xuống đất, một cánh tay vươn ra tóm lấy cổ áo, ném lên một con ngựa không chủ, kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc kia không dừng lại một khắc, tiếp tục thúc ngựa lao tới.
Đâm xuyên trận địa địch, Mạnh Nguyên Trực xoay người lại, kỵ binh theo bên cạnh đã ít đi gần một nửa, ở phía cánh phải, lác đác có tiếng nổ phát ra, hẳn là tiếng gầm cuối cùng của đám huynh đệ khi bị bao vây không lối thoát.
Máy ném đá chỉ còn cách hai trăm bước, Mạnh Nguyên Trực đợi thêm người tụ tập bên cạnh, chỉ cần phá trận địa trước mắt là số máy ném đá kia không thoát khỏi kiếp nạn.
Cheng!
Một bóng trắng lao tới như cơn gió, Mạnh Nguyên Trực vội vàng giơ trường thương đỡ, kinh ngạc nhận ra tay mình chùng xuống.
Trương Thông không may mắn như thế, chỉ chậm tích tắc thôi tai trái không còn nữa, máu tuôn ra xối xả, vung đao chém trả, nhưng ngay cả cái bóng của kỵ sĩ trắng kia cũng không chạm vào được, hét lên:” Kết trận, kết trận, là Mã Mộc Lưu Khắc!”
Lại thêm một cái bóng trắng nữa lướt qua, Mạnh Nguyên Trực lần này có đề phòng rồi, điều khiển ngựa lách qua bên, trường thương xoay tròn đập mạnh vào lưng tên kỵ sĩ đó.
Tên kỵ sĩ không ngã xuống, nhưng người không thẳng lên được nữa, không ngừng gục xuống ngựa nôn ọe, tới khi nôn ra cả nội tạng vỡ nát.