Bóng đêm hoàn toàn phủ xuống, Thiết Tâm Nguyên và Úy Trì Văn tới Hang Sói, khi từ chối Mạnh Nguyên Trực, y đã có nhân tuyển lĩnh quân rồi.
Địa lao đuốc cháy phừng phừng, thi thoảng bắn ra đóa hoa lửa, chiếu sáng như ban ngày.
Nhất Phiến Vân ngây người ôm chán song sắt, con sơn tiêu coi người lão ta là ngọn núi leo lên leo xuống.
Thiết Tâm Nguyên vừa tới gần, Nhất Phiến Vân rú lên rồi ra sức chui sâu vào trong phòng giam.
Đây là lần đầu tiên Thiết Tâm Nguyên gặp lại Nhất Phiến Vân sau khi thả lão đi, Tây Hải với người khác là địa ngục vậy mà trông lão ta có vẻ hồng hào một chút:” Này lão già, sao vẫn suốt ngày nghĩ cách giết ta thế, yên ổn sống ở Tây Hải chăn dê cho hết quãng đời còn lại có tốt không?”
Nhất Phiến Vân làm ra vẻ già yếu tội nghiệp, ôm ngực ho khù khụ vài cái:” Không phải, đại vương, là Mục Tân uy hiếp ta.”
Thiết Tân Nguyên xua tay cắt ngang lời dối trá của lão ta:” Thôi đi, ta tới đây không phải để truy hỏi chuyện này, ta biết ông chỉ cần có bất kỳ cơ hội nào để giết ta đều nắm lấy ngay. Ta không thèm chấp.”
“ Chậc chậc, lão già, ở Tây Vực này người sống trên năm mươi tuổi hiếm như sừng lân lông phượng. Lão già chết tiệt ông trải qua bốn năm trong nhà lao, thế mà bây giờ vẫn khỏe phây phây, đúng là hiếm có.”
“ Ta biết, sức khỏe khôi phục đánh thức phần nào dã tâm của ông đúng không, nhưng ông lại sợ ta, nên mấy lần ám sát đều trốn xa. Nếu ông nhớ ngày tháng giết người cướp phá trước kia, ta cho ông một cơ hội phát tiết.”
Nhất Phiến Vân mắt đảo loạn xạ, cẩn thận tới gần chấn song:” Đại vương ngài muốn gì?”
“ Ở Tổ Phổ đại vương phủ đối diện có một đống lương thảo quân nhu chất cao như núi, ta muốn ông đi đốt.”
Nghe thấy Thiết Tâm Nguyên có việc cần tới mình, Nhất Phiến Vân lập tức cười như phát rồ, thái độ thay đổi hoàn toàn:” Hô hô hô, xem ra người Khiết Đan muốn tới Cáp Mật thu hoạch rồi. Tiểu mã tặc, ngươi sợ rồi chứ gì? Muốn ta giúp à, đừng hòng, tiểu mã tặc, người ta muốn giết nhất trên đời này chính là ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên quen sự tráo trở vô thường của lão già này rồi, không giận còn híp mắt cười:” Muốn giết ta thì phải có bộ hạ, có vũ khí, có địa bàn của mình đúng không? Bằng vào lão với con khỉ ốm đói kia thì làm được gì?”
Nhất Phiến Vân bám lấy chấn song như muốn giứt tung nó, nhìn Thiết Tâm Nguyên chằm chằm:” Ngươi cho ta những gì?”
“ Năm trăm tử sĩ, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, sau đó ta không quan tâm ông mang đi bao nhiêu.”
“ Ta muốn đạn thuốc nổ.”
“ Mỗi người có mười quả, giáp trụ, cung nỏ, mãnh hỏa, trang bị tiêu chuẩn nhất của quân chính quy Cáp Mật.”
“ Ta phải thử nghiệm đã, ngoài ra ta còn cần một số nhân thủ đặc thù.”
Thiết Tâm Nguyên rất dễ tính:” Ông thoải mái chiêu mộ.”
Nhất Phiến Vân giơ hai cái tay bị còng lên, Thiết Tâm Nguyên lệnh ngục tốt mở còng chân còng tay cho lão, đá chấn song một cái:” Lão già thật lắm trò, lại sắp phá được chấn song rồi.”
Úy Trì Văn cười hì hì:” Thuộc hạ định đợi thêm hai ngày nữa thay phòng giam cho lão có việc giải khuây ấy mà.”
Nhất Phiến Vân cười gằn nhìn Úy Trì Văn:” Ta ở đây gần năm năm rồi, không ai hiểu nơi này hơn ta, chỉ cần các ngươi không giết ta, sớm muộn ta sẽ thoát được, tiểu tặc ngươi cứ đắc ý đi.”
Úy Trì Văn nghe những lời dọa dẫm tới nhàm rồi, đưa cho lão ta một cái túi:” Năm trăm lượng vàng, kiếm kẻ nào kha khá vào, đừng làm hỏng việc của đại vương.”
Nhất Phiến Vân chỉ Ngọc Tổ Phổ:” Người đầu tiên ta muốn là hắn.”
Thấy Thiết Tâm Nguyên gật đầu, lão ta tiếp tục chỉ mấy buồng giam nữa:” Còn cả bọn chúng.”
Đó đều là thuộc hạ của Mục Tân, tâm trí vô cùng kiên định, Úy Trì Văn dùng mọi thủ đoạn không moi được điều gì:” Ông chỉ huy được bọn họ không?”
“ Chỉ cần các ngươi giao cho ta, ta sẽ làm việc giúp ngươi.”
“ Chỉ cần hoàn thành việc ta giao, sau này ông đi đâu làm gì ta chẳng hỏi, quay lại giết ta cũng được, nhưng không được việc thì chớ trách.” Thiết Tâm Nguyên rời đi trong ánh mắt khao khát của Nhất Phiến Vân:
Úy Trì Văn ném chìa khóa cho Nhất Phiến Vân rồi bảo ngục tốt:” Chuẩn bị cho họ một bữa ăn, thịnh soạn chút.”
Nhất Phiến Vân nhanh chóng mở cửa phòng giam, cười cuồng dại, con sơn tiêu càng vui mừng chạy vòng quanh.
Ngọc Tổ Phổ nãy giờ nghe hết cuộc đối thoại của họ, sóng vẫn muốn giữ tôn nghiêm của tổng đốc, ngồi trên mặt đất nói:” Nếu ông giúp ta về Đại Thực, ta sẽ trà ông số vàng bằng trọng lượng của ta.”
Nhất Phiến Vân đi tới lắc chùm chìa khóa:” Mặc dù đa phần tài sản của ta bị tên tiểu mã tặc lấy mất, song ta vấn đủ vàng lấp đầy phòng giam của ngươi. Ngọc Tổ Phổ, muốn sống phải thần phục ta.”
Ngọc Tổ Phổ lắc đầu:” Gia tộc Sa Lý Hãn không thần phục ai hết.”
“ Ha ha ha, Ngọc Tổ Phổ, ngươi cho rằng mình cao quý hơn ta nên lên mặt chứ gì, tưởng ta mù à? Ta đã nhìn thấy ngươi quỳ xin Thiết Tâm Nguyên tha mạng như một con chó.”
Ngọc Tổ Phổ vừa định phản biện, một bóng roi xuyên qua khe chấn song, quất thẳng vào mặt.
Úy Trì Văn theo sau Thiết Tâm Nguyên tản bộ dưới ánh trăng, nghĩ mãi không ra vì sao đại vương tùy tiện giao tử sĩ cho lão già tráo trở như vậy, là người trực tiếp trông coi lão già này hơn bốn năm, hắn cực hiểu lão già này gian xảo thủ đoạn ra sao, lão ta không bao giờ chịu khuất phục, đó là lão già cực kỳ quật cường.
“ Vẫn không nghĩ ra à?”
“ Đại vương, thuộc hạ biết lão già gian trá ấy là nhân tuyển có khả năng hoàn thành nhiệm vụ còn cao hơn Mạnh thúc, nhưng lão ta không đáng tin.”
Thiết Tâm Nguyên dừng lại dưới cây lớn:” Nhầm rồi, lão ra rất đáng tin.”
“ Vì nhi tử Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ của lão sao?”
“ Không, người Tây Vực tình thân đạm bạc, nhất là loại kiêu hùng như Nhất Phiến Vân, lão ta không để ý tới con cháu đời sau đâu. Khát vọng duy nhất của lão ta là quyền lực, Mục Tân có thể cho lão ta thì lão ta theo Mục Tân, ta cho lão ta hi vọng, lão ta sẽ nghe lời ta.”
“ Tiểu Văn, lão ta làm mã tặc cả đời rồi, giết chóc và cướp phá sẽ thành nghiện đấy, ngươi giam lão ta lâu như vậy, không phát hiện ra lão ta phát cuồng rất có quy luật à?”
Úy Trì Văn gãi đầu:” Đại vương nói có lý, nhưng chỉ cần thả ra là lão ta sẽ chạy ngay.”
Thiết Tâm Nguyên phì cười:” Lão ta tất nhiên sẽ chạy, không chạy mới là ngốc, đó là việc của lão ta, còn chúng ta nghĩ thủ đoạn để lão không thể không làm việc cho chúng ta.”
(*) Lão già lại thoát rồi.