Bành Lễ thở dài:” Thiên Trúc xưa nay có danh là mảnh đất hoàng kim, nhưng người nơi đó không giỏi chiến đấu, từ khi Mã Cáp Mậu Đức chết đi, dã nhân Tắc Nhĩ Trụ và Thổ Khố Mạn tự lập, vương triều này càng đi xuống. A Đan và Khuếch Nhĩ Kha nhắm vào họ là chuyện đương nhiên, thần chỉ lo chúng thôn tính Già Khả Ni xong sẽ trở nên cường đại.”
“ Dù sao thù hận giữa Khách Lạt Hãn và chúng ta không cách nào xóa bỏ.”
Hoắc Hiền cười:” Không lo, số lương thực này dù miễn phí cũng phải cấp, nhưng trong thương mại tiếp sau này, chúng ta cần diệt đi cái họa ngầm phía tây.”
“ Nông nghiệp của Khách Lạt Hãn và Khuếch Nhĩ Kha vẫn ở giai đoạn đốt rẫy gieo hạt, không thể nào địch với Cáp Mật ta, ưu tiên bán lương thực cho chúng, chèn ép nền nông nghiệp mong manh của chúng, khiến chúng quen mua hoặc đổi lương thực từ chúng ta.”
Lưu Phân gật gù:” Nhưng như thế rất tốn thời gian, dù sao người hai nơi đó đa phần ăn thịt và chế phẩm sữa, không phải ngũ cốc.”
“ Vậy thì khống chế trà, ngoài ra tích cực dạy chúng cách làm món ăn từ ngũ cốc ...”
Nhìn đám trọng thần xuất thân quan viên Đại Tống tính toán hại người, Thiết Tâm Nguyên không biết nên vui hay nên lo nữa, một khi cán cân lợi ích Cáp Mật và Đại Tống mất cân bằng, người Cáp Mật đơn thuần chưa kháng cự lại được cách thức cướp đoạn cao cấp này.
Đợi khi mọi người đi cả rồi, Thiết Tâm Nguyên nằm trên ghế đu vừa cảm khái vừa hưởng thụ những tỉa năng cuối cùng trong ngày.
Úy Trì Văn trước khi đi còn hét lên với tỷ tỷ vài tiếng bất mãn, kết quả nhận lấy hậu quả càng nghiêm trọng hơn, không biết hai tỷ đệ đuổi đánh nhau đi đâu.
Với hai mỹ nhân không xương đó Thiết Tâm Nguyên tuy có chút ý nghĩ không nên, nhưng vuột khỏi tay cũng chẳng thấy tiếc cho lắm.
Một lúc sau Úy Trì Chước Chước ngượng ngùng tới gần, vừa rồi đuổi đánh đệ đệ chỉ đề che dấu bối rối, nàng là nữ quan, hành vi vừa nãy là vượt quyền.
Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn nàng:” Nàng phản ứng hơi quá rồi, ta đâu kém cỏi như vậy, nếu như A Đan chịu đưa A Y Toa tới có khi ta còn động lòng, còn hai người họ chỉ thỏa mãn mắt một chút thôi.”
Úy Trì Chước Chước thấy Thiết Tâm Nguyên không có ý trách mình thì thở phào, nhún người thi lễ:” Thiếp hôm nay không nên tự ý quyết định như vậy.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi dậy nắm tay nàng:” Đừng thấy Cáp Mật bây giờ vẫn là gia thiên hạ của chúng ta, nhưng quy củ sẽ càng ngày càng nghiêm ngặt. Mếu ta không lập nên Cáp Mật, chỉ là nhà đại phú, nàng là một trong nữ chủ nhân trong nhà, ta kệ nàng làm gì thì làm, dù sao là ta nhận nàng rồi, chịu tội cũng đáng đời.”
“ Nhưng đây là quốc gia do ta lập nên, ta không thích mấy cái trò ở hoàng cung Đại Tống, vị vậy dùng pháp luật ước thúc hành vi của bản thân là tốt nhất.”
Úy Trì Chước Chước cúi đầu lí nhí:” Thiếp biết rồi.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ trán:” Ta nói không trách nàng mà, sau này chú ý là được, nàng thay đổi rồi, lúc ân ái cũng chiều ý ta, rõ ràng là khi ta không đủ sức nữa, vẫn kêu ầm ĩ .. Ái ...”
Úy Trì Chước Chước mặt đỏ tía tai, nhéo Thiết Tâm Nguyên một cái, lại ôn nhu ngả vào lòng y:” Dù ngài không phải Cáp Mật vương, thiếp tất nhiên vẫn chiều ý phu quân mình.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ đét mông Úy Trì Chước Chước, làm bộ mặt hung dữ:” Quả nhiên nàng ứng phó với ta, được rồi hôm nay lão tử thể hiện hùng uy, cho nàng chết đi sống lại thì thôi ...”
Úy Trì Chước Chước cười khúc khích, giữ tay Thiết Tâm Nguyên lại:” Thiếp chưa nói xong, hôm nay có hai bộ tộc tới tìm thiếp, bọn họ từ phía Ô Cổ Địch Liệt quân ti chạy tới, một tên là Bạch Mã bộ , một là Khất Nhan bộ, họ cùng đường rồi, hi vọng được vào Cáp Mật sinh sống.”
Thiết Tâm Nguyên giật mình bế Úy Trì Chước Chước ngồi thẳng dậy:” Phương bắc có chuyện rồi à?”
“ Sứ giả phái tới hát nói bên Bắc Hải sắp không còn người nữa, một năm chỉ có bốn tháng cỏ xanh, gia súc không cách nào sống nổi, bọn họ không đánh nổi man tộc đang kéo xuống phía nam, không thể vào địa bàn của Khiết Đan, nếu không bị cướp hết bò dê, nữ nhân và trẻ con, nên chạy tới Thiên Sơn.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Sao họ đi tìm nàng?”
“ Họ nghe nói thiếp là sủng phi của ngài, nên không tìm quan phủ mà tìm thiếp.”
Thiết Tâm Nguyên đứng lên đi đi lại lại ở thiên tỉnh một hồi, đấm vào lòng bàn tay phải:” Lệnh cho toàn bộ thám tử ở Khiết Đan thu thập động thái của Ô Cổ Địch Liệt quân ti, đồng thời đưa sứ giả hai tộc kia tới gặp ta.”
“ Vâng, thiếp sẽ đi váo Hứa Đông Thăng.”
Úy Trì Chước Chước đi rồi, Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống ghế, ánh mặt trời không còn, xung quanh chìm vào bóng tối.
Mấy năm trước trên đường tới Khiết Đan có gặp được ca sĩ lưu lãng lạc quan người Mông Ngột. Hắn muốn đàn cho Liêu hoàng một khúc, kể cảnh ngộ bi thảm của người Mông Ngột, mong dùng tiếng ca ưu mỹ khiến Liêu hoàng cho người Mông Ngột tới Khiết Đan sinh sống, vì phương bắc ngày càng lạnh, người Mông Ngột sắp chết rồi.
Nhưng chưa kịp gặp Liêu hoang thì bị thị vệ giết chết, đến khi chết vẫn mang nụ cười.
Nhún nhường tới cực điểm sẽ biến thành phản kháng bất đắc dĩ, xung đột leo thang sẽ thành ngươi sống thì ta chết.
Người Khiết Đan có dục vọng chiếm hữu mục trường tới mức biến thái, theo lời bọn họ, toàn bộ đất đai trên đời là thuộc sở hữu của con cháu trâu xanh ngựa trắng, tương tự câu "khắp thiên hạ không đâu không phải đất của vua" phía Đại Tống.
Ít nhất ở Đại Tống sau câu nói kia còn thêm vào " người thiên hạ ai cũng là thần tử", tức là cho phép người khác thần phục xong tiếp tục sống ở quốc thổ.
Người Khiết Đan thì không cho ai vào lãnh địa của mình, dù quốc thổ có hoang vu vạn dặm.
Người Mông Ngột ở phía bắc, cách Cáp Mật rất xa, y chưa bao giờ nghe thấy tên hai bộ lạc mà Úy Trì Chước Chước nói, bọn họ nguyện hiến chiến mã gia súc ra để được vào Cáp Mật sống, chứng tỏ tình cảnh ở Ô Cổ Địch Liệt quân ti đã tệ lắm rồi.
Người Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ tặng lông thú quý giá, trân châu cực lớn, hải đông thanh mạnh mẽ, nhân sâm hàng trăm năm.
Nhưng mà người tặng thì quá bẩn.
Bẩn tới mức Thiết Tâm Nguyên không chấp nhận nổi, nhưng con vật bò lổm ngổn trên người họ, y không muốn gọi tên ra.
Thanh Hương thành vào tháng năm rất ấm áp, Thiết Tâm Nguyên đã thay áo đơn, hai tên này khoác nguyên da thú trên người, mùi trên người khó ngửi hơn xác chết.
Vừa nhìn thấy một cái, Thiết Tâm Nguyên lệnh Úy Trì Văn ném họ vào thùng nước vôi ở cổng thành, không ngâm một đêm không cho ra.
(*) Sự kiện hết nhà Kim rồi tới Mông Cổ xuống phía nam được lịch sử Trung Quốc ghi nhận đó là thời tiểu băng hà, phương bắc không sống được tràn xuống phương nam.