Thiết Tâm Nguyên ném cho Vương An Thạch nan đề rồi dùng tốc độ nhanh nhất chuẩn bị thỏa đáng toàn bộ yêu cầu vật tư của Đại Tống, bao gồm cả dùng giá lương thực ở Cáp Mật bán cho Đại Tống bảy mươi vạn đảm lương.
Ngoài ra còn có một vạn bốn ngàn con trâu, năm ngàn chiến mã, sáu ngàn ngựa thồ, đây là giao dịch cực lớn, thậm chí có thể nói là vụ giao dịch lớn nhất từ khi Đại Tống lập quốc tới nay.
Đội ngũ tham gia giao dịch cũng cực kỳ khổng lồ, Lý Xảo phụ trách đưa những thứ này bình an tới Thanh Đường thanh, sau đó do Dương Hoài Ngọc tiếp nhận, đem lương thực vận chuyển tới Mạc Xuyên thành, còn thứ khác tiếp tục tới Kinh Triệu phủ.
Thiết Tâm Nguyên rất chu đáo đem hết thành công của vụ giao dịch này quy vào Vương An Thạch.
“ Rõ ràng là Cáp Mật kiếm tiền, vì sao còn nói là bồi thường Đại Tống đóng cửa hòa thị với Khiết Đan và Tây Hạ, nếu là bồi thường, sao còn lấy đi lượng lớn tiền bạc và vật tư của Đại Tống?” Vương An Thạch bực bội chất vấn Lưu Phân phụ trách bàn giao vật tư:
Lưu Phân vuốt râu cười khà khà:” Chiến mã chỉ bằng một phần ba giá cả ở Tây Hạ, Khiết Đan, trâu thảo nguyên tuy không thuần phục như trâu cày Đại Tống, nhưng nông phủ biết điều khiển thỏa đáng, kéo xe không thành vấn đề, Đại Tống được lợi lớn, Giới Phủ sao lại nói như mỗi Cáp Mật được lợi.”
“ Không ngờ ngay cả Lưu huynh cũng ...”
“ Lão phu làm sao nào?” Lưu Phân chẳng đợi Vương An Thạch nói hết, phất tay một cái, điệu bộ hùng hổ:” Tương lai kết quả tệ nhất là người ngồi ở bảo tọa hoàng cung Đông Kinh là chất tử của bệ hạ, ngồi ở bảo tọa Thanh Hương thành là ngoại tôn của bệ hạ, hương hỏa ở tổ miếu đều như nhau.”
“ Lão phu không uốn gối với dị tộc, càng không bán đứng lợi ích Đại Tống lấy mũ quan, luận đạo đức đại nghĩa, lão phu đều không có thiếu sót gì. Lão Vương ngươi cùng lắm nói lão phu chính kiến khác nhau mà thôi, có thể nói được gì ta?”
“ Giới Phủ, quan hệ giữa Cáp Mật và Đại Tống vô cùng nhạy cảm phức tạp, không ai nhìn ra được rõ ràng, nhưng có Cáp Mật tồn tại, mang lại lợi ích cực lớn cho Đại Tống. Không ai có thể nói Cáp Mật là dị tộc, vì thế đám đại lão ở Đông Kinh nên nhìn cho kỹ, đừng đẩy Cáp Mật về phía dị tộc.”
“Ngoài ra cũng bỏ ý nghĩ sáp nhập hay thôn tính Cáp Mật đi, ít nhất chừng nào Thiết Tâm Nguyên chưa chết, các ngươi đừng hòng thực hiện được điều này.”
“ Còn nữa, biến Cáp Mật thành một phần của Đại Tống cũng có ý nghĩa gì không? Cáp Mật mà không phải là Cáp Mật, nơi này đã phức tạp, lại nhận thêm đống tệ nạn của Đại Tống, ông có tin ba ngày là nơi này tan rã, biến thành vô số vương quốc nhỏ không?”
“Như thế cục diện có khác gì trước kia, Cáp Mật phải tồn tại, phải độc lập, đồng thời có thiện ý với Đại Tống ta thì mới có lợi cho Đại Tống. Ông trở về nói với đám người ngu ngốc kia như thế.”
Khi đi qua Thất Lý pha, Vương An Thạch nhìn bia mộ dày đặc trước mắt, thở dài:” Lão phu đã nhìn thấy khả năng chia rẽ ở Đại Tống. Cùng với việc bách tính tây bắc nhận ân huệ của Cáp Mật tăng lên, tây bắc rất có khả năng ly khai Đại Tống mà ngả theo Cáp Mật.”
“ Chưa hết sĩ đại phu là căn cơ của Đại Tống, là người ủng hộ trung thành nhất của hoàng triều, vậy mà người mười mấy năm nằm gai nếm mật vì Đại Tống mưu tính Hà Hoắc như Hoắc Hiền ngả theo Cáp Mật, người thanh cao như Âu Dương Tu cũng mang thiện chí với Cáp Mật, hi vọng gì bách tính ai cho bú là mẹ không ào ào nghe theo.”
“ Thiết Tâm Nguyên cũng nhìn thấy điều này nên mới dùng kế sạch đại vương tá giáp, giao trọng trách bù đắp vết nứt này cho ông.” Lưu Phân cười càng vui vẻ:” Mau mau nghĩ cách đi, thời gian càng kéo dài, Cáp Mật càng hùng mạnh, khi Thiết Tâm Nguyên thực sự hùng bá Tây Vực, Đại Tống không còn đường mặc cả nữa là đại họa.”
Vương An Thạch dừng ngựa nhìn về phía nam, ông ta vốn là người hay nói, từ sau khi tới Cáp Mật, thời gian trầm tư ngày càng nhiều.
Lúc mới đến Cáp Mật, ông ta chỉ coi đây là phiền toái nhỏ, cho rằng với năng lực của mình nhanh chóng xử lý được.
Nay thân lún sâu vào mới nhận ra nó là vũng bùn cực lớn.
Phiền não không bao giờ hết, đó là điểm chung của tất cả mọi người trên đời, bất kể sang hèn, bất kể trí tuệ hay ngu độn, văn minh hay man di.
Ai cũng có phiền não riêng.
Nhất Phiến Vân đã năm ngày không ăn, hai ngày không uống nước, đêm qua lão ta còn húc đầu vào vách tường, thà máu me đầy mặt giữ tỉnh táo chứ không muốn ngủ.
Đó là sự phản kháng cuối cùng của lão ta.
Thiết Tâm Nguyên chẳng thương hại hay đồng tình với Nhất Phiến Vân, thứ tình cảm đó dùng cho người không có năng lực sinh hoạt ở Cáp Mật.
Còn loại người như Nhất Phiến Vân, dù có hành hạ lão ra sao cũng là báo ứng công bằng của ông trời.
Lão già này sớm muộn cũng khuất phục thôi, vì khát vọng sống của lão ta quá mãnh liệt.
Khi Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị nghỉ ngơi thì Úy Trì Văn tới, hôm nay hắn rất cổ quái, tóc có hai cái búi tròn, còn có hai lọn tóc từ mai buông xuống, một thân thanh y, chấm chu sa ở mi tâm. Ừm, rất giống đồng tử bên cạnh Quan Thế Âm Bồ Tát trong tranh.
“ Nhất Phiến Vân đã ngủ rồi, lão ta do dự rất lâu, cuối cùng không tự sát mà nằm xuống ngủ.”
“ Những kẻ khác?”
Úy Trì Văn lè lưỡi:” Thuộc hạ hành hạ lão mã tặc, lão ta hành hạ bọn chúng càng dã man, nhưng phải nói cách này của lão ta không tệ, chúng thành con rối của lão.”
“ Vậy để lão ta yên tĩnh hai ngày, thân thể mỗi người đều có giới hạn, vượt qua giới hạn đó, thân thể sẽ tự động tử vong.” Thiết Tâm Nguyên lấy dưới bàn ra một tờ giấy:” Đó là người Hứa Đông Thăng cài vào doanh tử sĩ, họ sẽ giúp Nhất Phiến Vân khống chế tử sĩ, ta đã hứa chiếu cố cho người nhà của họ, ngươi đón người nhà họ ra thảo nguyên sau núi, cho họ hộ tịch vàng, đưa họ tới chứng kiến.”
“ Vâng, khi nào cần xuất phát ạ?”
“ Tiêu Hiếu Mục đã chỉnh đốn quân hoàn tất, chỉ đợi tháng tám thu hoạch lương thực, cũng là lúc chiến mã béo tốt, ngươi phải chú ý thời tiết thay đổi, khi nào trời chuyển mát là lúc Nhất Phiến Vân xuất phát.” Thiết Tâm Nguyên nỗ lực không nhìn bộ dạng tức cười của Úy Trì Văn, vờ cúi đầu chỉnh lý tài liệu trên bàn:
“ Đại vương muốn cười thì cứ cười đi.” Úy Trì Văn thấy mặt Thiết Tâm Nguyên đã đỏ bừng vì nén cười, làu bàu:
Thiết Tâm Nguyên hắng giọng:” Chúng ta đang bàn chính sự, nếu cười là không tôn trọng ngươi.”
Úy Trì Văn xem hết những cái tên trên giấy rồi đem đốt rồi đi, trước khi đóng cửa lại nói:” Giờ đại vương tha hồ cười thoải mái nhé.”
Thiết Tâm Nguyên hít sâu rồi thở ra mấy lượt, cuối cùng vẫn không cười. Úy Trì Văn giờ đã là trợ thủ cực kỳ đắc lực của y, lại làm việc chuyên tâm, nếu cười hắn, ít nhiều khiến hắn tổn thương, thiếu niên mười bốn mười lăm vừa tự tôn lại dễ tổn thương, đang lúc mẫn cảm nhất, không vì trí tuệ sớm trưởng thành mà thay đổi.
(*) Hôm nay dừng ở đây.