Ngoài sân có tiếng người cười đùa, Vương An Thạch nhíu mày, vì đó là giọng Úy Trì Văn.
Ông ta không thích thiếu niên giảo hoạt này, tuy hắn lúc nào cũng tươi cười lễ phép, Vương An Thạch cảm giác rất nguy hiểm, thậm chí ngửi thấy mùi máu tanh đậm đặc.
Úy Trì Văn nở nụ cười cực kỳ sáng lạn thi lễ với Vương An Thạch:” Tiên sinh, đại vương nhà ta nói chỉ cần tiên sinh xem văn biểu này, đồng thời tổng kết ra kết quả sẽ có thu hoạch lớn.”
Vương An Thạch không ngồi dậy mà chỉ chỉ cái bàn bên cạnh, ý bảo Úy Trì Văn đặt văn biểu xuống đó, giờ ông ta không xa lạ gì kiểu bảng biểu của Cáp Mật, lật xem qua loa:” Chỉ có danh mục thôi mà.”
Úy Trì Văn cười tít cả mắt, tránh sáng bên, ba cỗ xe ngựa lớn đi vào, cái nào cũng chở đống giấy tờ lớn.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng Vương An Thạch chỉ cần nghiên cứu bảng biểu điều tra này một lần sẽ thích cách làm việc mới.
Tệ nạn chính của sĩ đại phu người Tống là thích ngồi một chỗ dùng đầu óc của mình suy luận người khác, nhất là thuộc hạ và bách tính dưới quyền quản hạt, áp đặt suy nghĩ chủ quan của mình.
Đầu óc thì mỗi người có một cái, mỗi người có suy nghĩ riêng.
Biến pháp của Vương An Thạch hỏng chỗ đó, một đám sĩ đại phu đứng trên đỉnh kim tự tháp suy luận ra các loại lo lắng của bách tính chổng mông kiếm ăn ngoài ruộng, làm sao mà cùng tư tưởng cho được.
Nên Thiết Tâm Nguyên muốn Vương An Thạch ngồi xuống xem cho rõ bách tính cần gì, muốn gì, suy nghĩ cho kỹ trước khi thất bại gây đại họa.
Tất nhiên điều Vương An Thạch tổng kết ra sẽ mang lại lợi ích lớn cho Cáp Mật, đó chính là mục đích Thiết Tâm Nguyên cho người đi điều tra thống kê. Vốn do Úy Trì Chước Chước chủ trì, gặp phải sự kiện Khiết Đan tây chinh phải dừng lại.
Lúc này toàn dân cùng chuẩn bị nghênh chiến Khiết Đan, cùng oanh liệt triển khai thúc đẩy sản xuất, Cáp Mật cũng nghênh đón mùa nóng nhất trong năm.
Chẳng cần phải lo người Khiết Đan vượt sa mạc tấn công nữa, cho dù lạc đà vào sa mạc vào mùa này cũng thành lạc đà nướng mà thôi.
Trong thứ thời tiết giết người đó Thiết Tâm Nguyên dẫn đám trọng thần đi tuần biên.
Thiết Tâm Nguyên mình trần nằm dưới cây hồ dương thè lưỡi thở, chẳng muốn ăn gì, chỉ muốn uống nước, chẳng phải vì cơ thể thiếu nước, mà để cho mát.
Cạc Cạc bôi ít mỡ lợn lên xẻng nấu ăn, đập trứng gà lên đó, chẳng mấy chốc trứng gà đông lại, rắc ít muối bột lên rồi bê cho Thiết tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên nhìn quả trứng gà tươi ngon vẫn lắc đầu, tiếp tục dùng khăn ướt đắp mặt nằm đó kéo dài chút hơi tàn.
Hoắc Hiền mặt đỏ gay, đã có dấu hiệu trúng nắng, Thiết Tâm Nguyên không cho ông ta chạy linh tinh nữa, nằm dưới bóng râm uống nước pha muối. Nằm bên cạnh còn có lão già Lưu Phân, tình trạng tệ hơn, khiến Thiết Tâm Nguyên lo hai lão già phải dùng giá cao mua về này chết ở đây.
Bên mép sa mạc chẳng có lấy một cơn gió, cả vùng Hồ Dương như cái chảo sắt bị nung nóng, nếu ném ít ngô vào nồi sắt lúc này, có khi nổ bung ra chứ chả đùa.
Nói tới không sợ nóng nhất toàn quân thì là Thiết Tam Bách, khải giáp hắn mặc đã nóng tới bỏng tay rồi vẫn không quên đi kiểm tra tình hình thủ vệ doanh trại.
Hắn rất thích dùng cai lao đi gõ mỗi cây hồ dương, chỉ cần phát hiện cây rỗng là đâm vào đó, thích khách hết đường trốn.
Kiểm tra xong rừng hồ dương lại đi kiểm tra vùng cát bên cạnh, xem có kẻ nào trốn phía dưới hay không, vô cùng vất vả.
Thiết Tam Bách cởi mũ trụ lắc đầu làm mồ hôi bay tứ tung, nhe răng cười với Thiết Tâm Nguyên nói được một câu "an toàn" rồi ngã gục dưới bóng cây.
Lưu Phân thều thào nói:” Đúng là tự tạo nghiệt không thể sống, đáng lẽ ra lúc này lão phu đang ngủ trưa trong trúc lâu bên Cẩm giang, nơi đó gió mát hiu hiu, uống bầu rượu nhạt, cho làm thần tiên cũng không đổi.”
Hoắc Hiền chen ngay vào một câu:” Chết an lành trên giường trước mặt con cháu là xỉ nhục.”
Lưu Phân ngồi dậy chửi:” Nhà ông ít người, ông có chết cũng không mấy ai nhớ nhung, lão phu thê hiền tử hiếu, con cháu đầy nhà, không chết trước mặt họ, làm sao có yên ổn được.”
Hai lão già này gần đây cứ cắn nhau chí chóe, đang nóng mà không chịu yên, Thiết Tâm Nguyên nói lảng đi:” Không biết dưa Cáp Mật đã chín chưa?”
Quả nhiên Hoắc Hiền nghe thấy nuốt nước bọt:” Chắc là có quả chín rồi đấy.”
Lưu Phân cũng gật gù:” Cáp Mật có mỗi điều này tốt, trái cây có quanh năm, lần trước gửi thư về nhà mà lão thê không tin, nói là ta đang an ủi bà ấy, nói Cáp Mật là nơi hoang vu, cơm áo không đủ, nói gì tới quả với trái.”
Hoắc Hiền thở dài:” Đúng là thế, dù Cáp Mật có phồn hoa như gấm, trong nước không chịu tin, không thể được, phải tăng cường giao lưu hai nước, hơn nữa còn là giao lưu quy mô lớn, đây là chuyện khẩn cấp.”
Rừng hồ dương cực lớn, một số cây đã sinh trưởng ở nơi này tới mấy trăm năm, to tới năm đại hán ôm không xuể.
Nơi này không chỉ là ốc đảo hiếm có, còn là nghĩa địa trứ danh, rất nhiều người Tây Vực chết đi không cho vào quan tài mà tìm một hốc cây nhét vào, sau đó lấy gỗ đóng kín, nếu vận may tốt, lỗ hổng đó sẽ khép lại, biến thành quan tài thiên nhiên tuyệt hảo.
Nói ra rất buồn cười, hồ dương mọc ở sa mạc nhưng lại chẳng chịu hạn tốt, chỉ cần không có nguồn nước là chết cả mảng. Nó lại giỏi chịu úng hơn, dù khi nước dâng ngâm tới một hai năm vẫn tươi tốt, nay vì có thêm sông Hồ Dương nên nó càng thêm xum xuê, những cây hồ dương non đang nỗ lực vươn lên trên đất cát, đợi khi cây già chết, nó sẽ chiếm cứ khoảng trời trống.