Người Hán, người Tống đều có mông khá nặng, một khi ở một nơi nào đó lâu là không muốn đi, nếu không dùng thủ đoạn, muốn họ di cư là không thể.
Hứa Đông Thăng cũng thế, hắn cho rằng nam nhân lưu lãng bên ngoài kiếm tiền không sao, nhưng không thể đưa cả nhà theo cùng.
Lần này tiểu nhi tử của hắn theo bên cạnh.
“ Cha, Cáp Mật thực sự tốt như vậy sao?” Hứa Lương nhỏ giọng hỏi:
“ Lương Nhi, nơi tốt trên đời này thì nhiều lắm, người có bản lĩnh dù tới hoang mạc cũng có thể lập nên thiên đường nhân gian, người vô dụng có ném tới nơi giàu có nhất thiên hạ cũng chẳng đủ ăn. Theo cha thấy, một nơi tốt hay không là ở chúng ta mà thôi.” Hứa Đông Thăng hiền từ đưa cho nhi tử một miếng thịt dê:” Ăn nhiều vào, ăn no mới sống được ở nơi này.”
“ Con khác với đám ca ca con, chúng không tới tái ngoại được, chỉ có thể chơi bời cho hết cuộc đời này thôi, thế cũng tốt, vậy mới không uổng công cha cả đời vất vả. Con muốn chỉ ăn không ngồi rồi, nên cha mới đưa con tới Tây Vực, con sẽ thấy theo đuổi hoài bão, dù gian khổ cũng thú vị hơn là ăn chơi hưởng thụ nhiều.”
Hứa Lương gật đầu, hắn chính vì nghe cha kể Cáp Mật vương tay trắng đánh hạ giang sơn, lại còn cưới cả công chúa, nên sinh ra một phen ảo tưởng, hắn muốn tới Cáp Mật không phải vì nghe lệnh Thiết Tâm Nguyên, mà để kiếm cơ hội, lập nên sự nghiệp của mình.
Hứa Đông Thăng không quá chú ý tới tâm tư của nhi tử, bản lĩnh mấy đứa con mình ra sao hắn biết lắm, đưa ra ngoài mở rộng tầm mắt là chính, giữ được cơ nghiệp của mình là tốt rồi, dù sao với tài trí này chẳng thể gây họa được.
Nhưng biến hóa của Da Luật Thịnh Đường không thể không chú ý.
Một người Khiết Đan một lòng trung thành, đột nhiên hại dân mưu lợi phải cân nhắc.
Mặc dù nói nhiều năm qua Hứa Đông Thăng hối lộ Da Luật Thịnh Đường không ít, nhưng con người chuyển biến cũng cần quá trình.
Mà rõ ràng Da Luật Thịnh Đường thiếu quá trình này.
Từ đó mà suy, đội ngũ nô lệ hai nghìn người này không đơn thuần.
Nhìn đám người Hán tụ tập khóc lóc an ủi động viên nhau, Hứa Đông Thăng đột nhiên nảy ra ý kiểm tra nhi tử:” Lương Nhi, trong đội ngũ này có gián điệp, nếu như trước khi về tới Cáp Mật mà con tìm ra được, cha bỏ cái thể diện xuống cũng xin đại vương cho con quan chức.”
“ Nếu con ngay cả một kiến nghị tốt cũng không đưa ra được, sau này đợi tiếp nhận đại vương tuyển sĩ.”
Hứa Lương quay đầu nhìn đám người đứng đứng ngồi ngồi, ồn áo láo nháo, người im lặng ăn cơm, người ôm cả bát cơm khóc, nhíu mày:” Hài nhi từ nhỏ đọc sách, không hiểu mấy chuyện vụn vặt này.”
Hứa Đông Thăng thở dài, dẫn dắt:” Đông người như thế, mắt nhìn sao hết, làm sao mà phân biệt được, nếu như chia thành các đội trăm người, mỗi đội lại phân thành tiểu đội mười người, sau đó yêu cầu những người này đảm bảo cho nhau, tìm ra những người không quen, tra hỏi kỹ.”
“ Nhi tử, làm quan ở Đại Tống dựa vào đọc sách, nhưng làm quan ở Cáp Mật thì phải dựa vào bản lĩnh, có lẽ sau này làm quan ở Đại Tống cũng cẩn bản lĩnh ...”
Đang dạy dỗ cho nhi tử, Hứa Đông Thăng đột nhiên nhìn về phía nam, như nhìn thấy một đội xe đang tiến về Đông Kinh, Triệu Uyển ung dung cao quý bé một đứa bé bụ bẫm, bất giác lẩm bẩm:” Có lẽ sẽ thành công.”
“ Cha, cha nói gì thế?” Hứa Đông Thăng chẳng hiểu gì:
Hứa Đông Thăng đưa hai tay bóp vai nhi tử:” Từ ngày hôm nay theo cha học tập, vứt sách vở của con đi, cho dù tới thanh lâu thể nghiệm dân tình cũng tốt hơn là cắm đầu vào sách vở.”
Hai tay Hứa Đông Thăng như kìm sắt làm Hứa Lương đau đớn, chẳng hiểu sao cha nói thế, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của cha mình, gật đầu.
………….. ………………
Thiết Tâm Nguyên đứng trên tường thành rất lâu rồi, tuyết rơi xuống biến áo choàng lông điêu của y biến thành màu trắng, tuyết dưới chân cũng tích cao hơn một tấc, nhưng không hề có ý định rời đi.
Hồ ly từ dưới áo choàng chui ra, đầu vừa vặn chống dưới cằm Thiết Tâm Nguyên, nhìn từ xa vô cùng quái dị.
Trong tay y là tin tức ở tiền tuyến vừa chuyển về sáng nay, A Đại va chạm với đại quân Mục Tân ở Thiện Thiện, sau ba ngày kháng cự bị Mục Tân dùng kỳ binh phá trận, toàn quân tan vỡ, dẫn thân binh phá vây, trốn vào hoang nguyên, sinh tử chưa biết.
Lãnh Bình tấn công kho lương của Mục Tân ở Quy Tư, quả nhiên trúng bẫy, mặc dù cuối cùng liều chết thiêu cháy khó lương, song tổn thất nặng nề, chạy về thành Ô Kê.
Mục Tân không truy đuổi A Đại, bỏ qua Lãnh Bình, dẫn tám vạn đại quân Đại Thực và Khách Lạt Hãn, xua năm vạn dân phu Quy Tư bắt ở Thiện Thiện, men theo Khổng Tước hà tiến về phía nam, mục tiêu rõ ràng chỉ có Lâu Lan thành.
Lâu Lan thành có ba vạn năm nghìn quân do Mạnh Nguyên Trực trấn giữ là chốt chặn đầu tiên của Cáp Mật.
“ Hồ ly, mày nói xem Mục Tân muốn làm cái gì thế, đội quân không có mấy khí giới công thành của ông ta làm sao công phá được Lâu Lan, hơn nữa ông ta lại lần nữa xua quân tiến công giữa mùa đông, hành vi bất trí đó không phải của một bậc trí giả như Mục Tân.”
Hồ ly không trả lời, coi Thiết Tâm Nguyên như cái cây, chui vào dưới áo choàng, leo lên leo xuống, gần đây nó ít khi có sức sống như thế.
Thiết Tâm Nguyên không hi vọng nó trả lời, nhưng nếu nó đột nhiên trả lời thì cũng không có gì bất ngờ, một con hồ ly sống tới hai mươi tuổi là cực kỳ hiếm có.
“ Đại vương, mọi việc người đã làm rồi, giờ chỉ xem tướng sĩ có nỗ lực hay không, lo lắng cũng vô ích.”
Thiết Tâm Nguyên chẳng quay đầu lại, trả lời Úy Trì Văn:” Ta không lo chuyện đó, mà đang nghĩ xem Mục Tân có ý đồ gì. Ông ta chỉ có chưa tới tám vạn quân chính quy, quyết chiến với A Đại một trận, chiếm ưu thế binh lực mà còn đánh những ba ngày, chứng tỏ quân đội của ông ta không quá mức cường đại, vì sao còn cố chấp đông tiến.”
Úy Trì Văn ngẫm nghĩ:” Chúng ta chuẩn bị ba năm, ông ta cũng chuẩn bị ba năm, không biết đầu tư bao nhiêu tâm huyết, nên nhất định phải đánh, dù thua cũng tốt hơn là án binh bất động, càng giằng co, sĩ khi càng đi xuống, chỉ bất lợi hơn mà thôi.”
Nói rất có lý, Thiết Tâm Nguyên hài lòng, bao năm dồn tâm huyết đào tạo tiểu tử này không uổng phí:” Có lý, nhưng ngươi nên nhớ, chiến tranh với ông ta chỉ là thủ đoạn, mục tiêu của ông ta không phải thắng lợi mà là đạt được mục đích.”
“ Luận tới tiêu hao, chúng ta ở trong thành có nơi che gió chắn tuyết, ông ta ở đồng hoang, dù có ý đồ gì thì ông ta sớm bại lộ thôi.” Úy Trì Văn đi tới bên cạnh nói nhỏ:” Đại vương nên xuống thành thôi, người đứng trên này quá lâu làm mọi người lo lắng rồi.”