“ Tướng quốc cho rằng con người chết rồi có linh hồn thật sao?”
“ Không hỏi chúng sinh lại hỏi quỷ thần, năm xưa Hán Văn Đế chiếu gọi Giả Nghị tiến cung để hỏi về quỷ thần, chẳng lẽ đại vương có lo lắng này?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ hồ nước:” Sáu năm Thanh Hương cốc chỉ có dã nhân sống, ba năm trước Cáp Mật thành là cái chợ lộn xộn không ai cai quản, Hồ Dương hơn một năm trước không có hồ nước, chỉ có sa mạc cỏ khô.”
“ Mọi thứ ở nhân gian do hai bàn tay chúng ta làm ra, không có thần linh hay tổ tiên nào phù hộ. Tướng quốc, tất cả thần tích trên đời này nếu tìm hiểu sâu hơn đều do con người làm ra.”
“ Tướng quốc có biết thần sinh ra thế nào đây, nếu ông ở lại đây cùng bản vương tiếp tục lập nên kỳ tích, nhiều năm nữa gió cát thổi bay đi sự thực, chúng ta sẽ bay lên thần đàn.”
“ Đại vương đừng lo, lão thần đã quyết định rồi, đời này không về Trung Nguyên nữa, ở lại cùng đại vương lập nên thần tích.” Hoắc Hiền mỉm cười cảm khái:” Nhưng Lưu Phân lão nhi sẽ về, sau khi làm rõ địa lý cùng nhân vật chí ở Tây Vực, chỉnh ra đâu vào đó, ông ta định về Đại Tống viết Tây Vực chí để lưu danh thiên cổ.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Vương Giới Phủ lấy lý do bản vương giao việc trăm người cho một mình ông ta, nên đang trắng trợn chiêu mộ người khắp nơi, chuẩn bị đưa về Đại Tống, tướng quốc có biết không?”
“ Lão thần biết, đại vương, những người đó tương lai hối hận quay về Cáp Mật, đại vương vẫn tiếp nhận chứ?”
“ Nhận, nhưng hơi miễn cưỡng.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:
“ Nay Cáp Mật ta vẫn phải dựa vào quan viên Đại Tống duy trì chính sự, tình thế ép buộc, không thể không cúi đầu, Cáp Mật ta ở thế yếu, không còn cách nào khác, thần vốn lo đại vương còn trẻ không biết nhân nhượng, giờ yên tâm rồi, vài kẻ bỏ đi không có gì to tát.”
“ Đại vương nên coi đây là quá trình sàng lọc, bất kể thế nào, Cáp Mật phải do người Cáp Mật quản lý.” Hoắc Hiền rốt cuộc nói ra được một câu xứng với thân phận:
“ Bình thường ta cũng chẳng thèm quan tâm.” Thiết Tâm Nguyên ném khăn mặt đi:” Dương Hoài Ngọc gửi thư cho Lãnh Bình, yêu cầu hắn về Đại Tống, còn đảm bảo một vị trí chỉ huy sứ. Cố cựu của Hoàng Nguyên Thọ, Bành Lễ cũng truyền tin, nói chỉ cần họ về, sẽ đảm nhận trưởng quan châu phủ.”
“ Nay Khiết Đan áp sát biên giới, đám người Đại Tống muốn gì đây? Định bắt chẹt tống tiền Cáp Mật ta sao?”
Hoắc Hiền mỉm cười:” Đại vương không cần để ý tới chuyện này, giao cho thần là xử lý được.”
“ Tướng quốc có kế gì hay?”
“ Ha ha ha, chẳng phải đại vương xuất thân mã tặc sao?”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không được, ta không muốn họ đi, cũng không thể giết người, dù sao bọn họ vì Cáp Mật vất vả mấy năm.”
Hoắc Hiền đứng lên vái một cái thật sâu:” Thần không nhìn nhầm đại vương, chỉ là chuyện này không cần giết người, để họ cho rằng đại vương có thể giết người là được. Đám người đó đa phần mang tội tới Cáp Mật, đại vương lấy lễ đối đãi, được Cáp Mật trọng vọng, phải có cống hiến tương xứng, không thể kiếm đủ tiền rồi đi, không có chuyện dễ dàng thế.”
Thiết Tâm Nguyên rất hài lòng, trước nay y luôn trải thảm chào đón hiền sĩ, nếu đột nhiên dùng thủ đoạn cứng rắn, truyền đi còn ai muốn tới Cáp Mật làm quan.
Hoắc Hiền ra tay là tốt nhất, bản thân ông ta là quan viên Đại Tống, sẽ không có vấn đề.
Lưu Phân tắm rửa xong trở về, mặc mỗi cái quần cộc, có vẻ khoan khoái lắm, nhìn thần sắc Thiết Tâm Nguyên và Hoắc Hiền khang khác, song ông ta không hỏi, cầm bình nước trên bàn tu ừng ực.
Thân là khách khanh, nhiều lời Lưu Phân không thể nói, nhất là chuyện liên quan tới Vương An Thạch và quan lại người Tống.
Thiết Tâm Nguyên đưa ánh mắt trở lại bản đồ, vỗ vị trí Tổ Phổ đại vương phủ:” Bọn chúng đang thu gom binh lực, theo thám tử báo về, chúng đã tập kết một vạn sáu nghìn quân trên tổng số hai vạn một nghìn quân, lấy cớ là truy đuổi đào nô, chính là Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ.”
“ Tiêu Hiếu Mục cũng đã tới Tây Kinh, đoán chừng ngày nhổ trại không còn xa.”
“ Một khi chúng chuẩn bị xong, sứ giả sẽ tới uy hiếp.”
Lưu Phân vuốt râu:” Lão phu biết chỉ cần chúng dám buông lời ngông cuồng, đại vương sẽ chặt đầu sứ giả, nhưng dùng sứ giả trì hoãn thời gian cũng tốt, ngoài ra có thể tìm Da Luật Trọng Nguyên.”
Hoắc Hiền hừ lạnh:” Lão phu cho rằng cuộc chiến này kéo dài càng sớm càng tốt, ngay cả Đại Tống cũng kéo chân chúng ta, trì hoãn chỉ sinh biến.”
Đối với chuyện Đại Tống nhân cơ hội Cáp Mật gặp khó để bặt chẹt, Thiết Tâm Nguyên chẳng quá khó chịu, dù sao đó là quan hệ bình thường giữa quốc gia, chính trị, lợi ích là thế.
Khi Đại Tống gặp nguy, Cáp Mật có thể hỗ trợ, nhưng dựa trên cơ sở có được nhiều lợi ích hơn.
Như khi Đại Tống đánh Thanh Đường, khi sức lực không đủ, Cáp Mật xuất binh hỗ trợ, sau đó chiếm Thanh Đường thành cùng đất đai xung quanh.
Cho dù mảnh đất này đã phong cho Thiết Hỉ, nhưng quần thần Đại Tống rất bất mãn.
Thiết Tâm Nguyên thậm chí đoán, người đưa ra yêu cầu bắt chẹt Cáp Mật là Vương An Thạch, vì ông ta hiểu rõ sự giàu có của Cáp Mật, thân là chính khách, ông ta không phải người rộng lượng.
Chuyện này không thể thương lượng với Lưu Phân, nói ra chỉ khiến mọi người khó nhìn mặt nhau, Vương An Thạch không ra tay với Hoắc Hiền và Lưu Phân cũng chính là giữ lại đường lui.
Hai quân đối trận còn để lại lối thoát, quan hệ Đại Tống và Cáp Mật không nên biến thành quá tệ, Cáp Mật đã có quá đủ kẻ thù rồi. Đại Tống tuy quân sự không đang ngại, nhưng nguồn lực khủng khiếp, nếu liên kết với Tây Hạ hay Khiết Đan, Cáp Mật thành tro bụi ngay.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên cũng phải vất vả duy trì cân bằng với Đại Tống.
Quân tốt phát hiện ra trong hồ có cá màu trắng, con to nhất không quá một thước, quân đội không ăn thứ lai lịch không rõ, đó là quy định cực nghiêm, nhưng loài cá này rất đẹp, nên bắt cho đại vương xem.
Thiết Tâm Nguyên chưa từng thấy loại cá này, bắt một con lên, thấy thịt rất dày, cá nước ngọt, đa phần là ăn được ..
Nghĩ tới Dương Hoài Ngọc trấn thủ Thiết Môn quan sắp tới, Thiết Tâm Nguyên thấy có thể thử hấp một con.
Cho cá vào nồi rồi Thiết Tâm Nguyên cưỡi ngựa đi men theo cái hồ mới của Cáp Mật, bên hồ có vô số đá màu, một số rõ ràng thuộc loại ngọc thạch mã não, chỉ là trông không đẹp, Thiết Tâm Nguyên chẳng thèm nhặt.
Hoắc Hiền và Lưu Phân thì thích lắm, họ có sở thích khắc ấn, sưu tập các loại đá thành thói quen, sĩ đại phu Đại Tống đều có chung sở thích này, Âu Dương Tu và Tô Thức lúc về mang theo hai xe đá lớn.