Trái ngược với A Y Toa, A Đan rất tán thưởng hành vi của Cổ Mã Nhĩ, liều lần nói giúp ông ta, mong A Y Toa bỏ qua cho người rất hợp khẩu vị mình. Điều ấy khiến A Y Toa thất vọng vô cùng, thậm chí nghĩ, nếu là Thiết Tâm Nguyên, cho dù y đau lòng, nhưng sẽ giết chết Cổ Mã Nhĩ mà không có chút do dự nào.
So sánh hai người, nàng chỉ thấy toàn nhược điểm của A Đan.
Giữa đêm khuya, A Y Toa đẩy vòng tay A Đan ra, mặc áo khoác đi tới lều Địch Y Tư, bà ta đang đun thứ nước rất kỳ quái, không giống thứ bà ta hay đun, có mùi thơm của thảo mộc.
“ A Đan là người tốt.” Địch Y Tư nhìn ra tâm sự của A Y Toa, thậm chí biết dù hai người họ đã thành thân, tới giờ A Y Toa vẫn là xử nữ:
A Y Toa không nói gì, ngồi xuống cầm que nhỏ cời ngọn lửa nhảy múa.
“ Công chúa, A Đan không thích hợp làm đế vương, nhưng chính vì thế người mới có nhiều tự do như bây giờ, nếu không công chúa chỉ có thể suốt ngày ở trong lều sinh con cho hắn thôi, không có bất kỳ cơ hội lên tiếng nào.”
“ Thiên thần không cho chúng ta dù nhiều hơn một chút, cũng không thiếu một chút, luôn vừa đủ dùng, với công chúa mà nói, A Đan là tốt nhất, người đừng nên dao động nữa.”
A Y Toa vẫn nhìn ngọn lửa, lẩm bẩm:” Ta hiểu, nên ta mới gả cho hắn, nhưng ta không cam tâm.”
Địch Y Tư rót thứ nước vừa đun cho A Y Toa, muốn nàng uống, A Y Toa chẳng cần biết là thứ gì cũng uống hết sạch.
“ Đây là nguyệt lượng thảo, uống rồi công chúa sẽ thành tiên nữ trăng sáng, sẽ ngủ tới khi trăng biến mất.” Địch Y Tư mỉm cười hài lòng:
A Y Toa đoán ngay ra được nó là thuốc gì, nàng rời lều Địch Y Tư, cảm thấy bước chân mình nhẹ bẫng, như muốn bay lên trời, nhìn thấy A Đan đứng ngoài phòng. Từ từ hồi tưởng lại những kỉ niệm tràn ngập niềm vui của hai người, sắc mặt lại càng thêm đỏ bừng kiều diễm, người nóng râm ran, không nhịn được bước nhanh hơn xà vào lồng ngực cường tráng của hắn, thổi hơi vào tai:” Bế chặt ta.”
A Đan bế bổng A Y Toa lên, đi về lều, đặt nàng xuống đống lông thú êm ái, nhìn hai gò má nàng hồng hồng vô cùng kiều diễm, không kìm được cúi xuống hôn một cái, sau đó như gấu lớn ôm nàng vào lòng.
A Y Toa bắt đầu sản sinh ra ảo giác xen lẫn thật và ảo, nhiệt lượng toàn thân nàng dần dần tăng cao tới mức đáng sợ, nàng “nhìn thấy” y đang ôm lấy mình, thô bạo thả nàng xuống giường, nàng từ từ khép mắt lại chờ đợi ...
Đợi mãi chỉ nghe thấy tiếng ngày như sấm, mở mắt ra cố gắng lấy lại tỉnh táo, chỉ thấy A Đan ngủ say từ bao giờ .
A Y Toa người nóng hầm hập, vừa dễ chịu vừa khó chịu, chân tay nàng mềm nhũn, đôi mắt mở to nhìn nóc lều, cả đêm không ngủ.
Hôm sau A Y Tư đậy rất sớm, đợi ngoài lều A Đan, thấy A Đan thần thái ngời ngời từ lều đi ra chào hỏi mình, hưng phấn chạy vào lều, thấy A Y Toa tiều tụy vì cả đêm không ngủ.
A Y Toa lười nhác xoay người nhìn Địch Y Tư:” Ngươi đáng lẽ không nên cho ta uống nguyệt lượng thảo, mà phải cho A Đan uống thái dương hoa mới đúng.”
Địch Y Tư tức tới toàn thân run rẩy, hét lên:” Hắn là tên ngu xuẩn.”
……….. …………
Mục Tân cầm một cuộn da dê xem rất lâu rồi, người đưa tin nằm dưới đất, sáu người bọn họ vừa uống sữa dê do ông ta ban cho.
A Lạp Đinh đầu còn băng bó đi vào, nhìn thấy vẻ mặt Mục Tân liền giật mình, hắn chưa bao giờ thấy trưởng lão trí tuệ già nua mỏi mệt như vậy, chẳng còn tí hào quang thường ngày nào, như ông già gần đất xa trời bình thường.
“ Chúng ta thua rồi A Lạp Đinh.” Giọng Mục Tân vững vàng bình ổn:
A Lạp Đinh quỳ xuống, hai tay giơ lên:” Là kẻ hầu thấp kém này của người vô dụng, không thể hoàn thành chỉ thị của người.”
“ Không, không phải lỗi của ngươi, A Lạp Đinh, sức người có hạn, thiên thần không trách phạt bất kỳ ai đã hi sinh vì người.” Mục Tân hiền từ nói:” A Đan nói với tất cả mọi người ta cầm tù tra tấn Bác Khắc Đồ, muốn đoạt lấy quyền lực tối cao của Khách Lạt Hãn.”
A Lạp Đinh phẫn nộ đứng dậy:” Trí tuệ của người sâu như biển lớn, lòng dạ người rộng như trời cao, phỉ báng của thế tục không thể đặt lên người.”
Mục Tân thở dài, giọng nói có chút đau đớn:” Bắc Khắc Đồ thấy lợi nhỏ thì liều mạng, làm đại sự lại rụt rè, không thể làm thủ lĩnh thánh chiến. Ta chỉ muốn ông ta nghỉ ngơi một thời gian, dùng thống khổ kích phát dũng khí, thánh chiến kết thúc, ông ta vẫn là khả hãn, khi đó quốc thổ Khách Lạt Hãn sẽ nối liền với phương đông.”
“ Chuyện ông ta không dám làm, ta giúp ông ta hoàn thành vinh quang vô thượng.”
“ A Đan hủy hết rồi, ta coi hắn như nhi tử, hắn lại làm ta thương tâm.”
A Lạp Đinh cắn răng nói:” Không, chỉ cần hạ tòa thành này, người sẽ lại có tất cả.”
“ Không cần.” Mục Tân gọi A Lạp Đinh lại, ông ta biết A Lạp Đinh sợ rồi, từ lần trước thiếu chút bị Mạnh Nguyên Trực giết chết, trái tim võ sĩ đã bị hủy, vừa rồi hắn làm ra vẻ dũng cảm, kỳ thực đợi ông ta gọi lại:” Cho dù ở A Lạp Mục Đặc hay Phi Ưng sơn cũng không có ai hơn được Mạnh Nguyên Trực, người này vốn không nên xuất hiện ở Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên cũng thế, nhưng vì ta mà họ tới đây.”
“ Đây là an bài của thiên thần.”
A Lạp Đinh vô cùng đau lòng, song cũng thấy nhẹ nhõm, đã là an bài của thiên thần, vậy thất bại của hắn trước Mạnh Nguyên Trực cũng là hợp lý.
“ Kẻ địch của ta là do ta tạo ra, khốn cảnh của ta là do ta gây ra, xem ra thiên thần không cho ta đông tiến. A Lạp Đinh, hạ lệnh rút lui đi.”
A Lạp Đinh quỳ xuống hôn chân Mục Tân, lặng lẽ rời lều, không nói thừa một câu.
Tới Lâu Lan thành vào lúc thời tiết khắc nghiệt nhất, hơn bốn vạn người chiến tử dưới thành, không có được bất kỳ thu hoạch gì đã rời đi, nhưng A Lạp Đinh chẳng hề có chút không cam lòng nào, thậm chí còn thầm thở phào.
A Lạp Đinh dùng hai ngày chỉnh đốn đội ngũ, khi sẵn sàng tìm Mục Tân đợi ra lệnh thì phát hiện trưởng lão trí tuệ đã biến mất rồi.
Kiểm kê quân đội mới biết biến mất cùng Mục Tân còn có hơn ba trăm võ sĩ đen, hai mốt kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc.
Nếu là trước kia A Lạp Đinh có thể bình tĩnh đưa đội quân về Khách Lạt Hãn, lần này hắn cảm giác như Mạnh Nguyên Trực đang đứng trên tường thành nhìn chằm chằm vào mình, thế là hắn đưa ra một mệnh lệnh chính bản thân không ngờ --- Công thành.
Thế là cuộc công thành chín tàn khốc lại lần nữa diễn ra, năm vạn quân bao vây Lâu Lan thành điên rồ chưa từng có.
Ở đồi cát cao, Mục Tân chứng kiến tất cả, quỳ xuống lặng lẽ nói:” Vinh quang thiên thần tồn tại cùng ta.”