Tiểu viện Thiết gia vẫn nhỏ như xưa, chỉ khác là hàng rào gỗ lưa thưa được dùng cột gỗ chắc chắc làm rào quây kín, không để bên ngoài nhòm ngó, Triệu Uyển sống ở đó rất vui vẻ, phòng của Thiết Tâm Nguyên rất lắm cơ quan kỳ quái.
Cứ rảnh rỗi là Triệu Uyển lại lục lọi căn phòng trượng phu từng ở, thỉnh thoảng lại có phát hiện bất ngờ.
Khi ăn tối Vương Nhu Hoa thấy Triệu Uyển gài cái ngân trâm thì cau mày:” Sao lại dùng cái đó?”
Triệu Uyển cười hì hì:” Trưa nay nhi tức tìm thấy trong khe bàn.”
“ Đó là trâm uyên ương dó Phúc Tường Thụy làm, một thời được ưa chuộng, do hồ ly trộm về đấy, nó lấy từ xưởng của người ta, lần đó bị phạt nhịn đói hai ngày, Nguyên ca nhi cũng ăn đòn. Mẹ thu hết rồi, không ngờ nó vẫn dấu đi được.”
“ A nương, vậy những cái trâm khác đâu? Người không phải trả cho Phúc Tường Thụy chứ?”
Vương Nhu Hoa bất lực lắc đầu:” Tất nhiên không, sao có thể để người ta biết hồ ly nhà ta là ăn trộm, mẹ đưa Xảo Nhi đúc thành đĩnh bạc. Con đừng lục lọi những chỗ Nguyên ca nhi dấu đồ, có bẫy đấy. Mẹ bị bẫy chuột kẹp mấy lần, cái thằng lưu manh đó càng lớn thì bẫy càng độc ác.”
Nghe bà bà nói thế, Triệu Uyển càng muốn tìm kiếm, lòng nóng ruột, kẹp đũa xoay tròn cuốn hết sợi mỳ lại đút cả miếng to vào mồm.
Vương Nhu Hoa muốn ngăn cản lại thôi, còn tưởng cưới công chúa về thì huyết mạch Thiết gia sẽ cao quý lên, không ngờ hỏng luôn cả giáo dưỡng hoàng gia.
Có điều thế cũng tốt, Trưởng công chúa cao quý làm sao chịu ở trong tiểu viện nhỏ bé của Thiết gia?
Bây giờ chuyện Hỉ Nhi tham gia tranh đoạt đã truyền đi, Triệu Uyển nên lánh đi một thời gian, xem động tĩnh Đông Kinh là tốt nhất, đây không phải là chuyện có thể thành ngay được mà là cả quá trình lâu dài, biến hóa trong quá trình đó, không phải do con người khống chế.
Chuyện này với Thiết gia mà nói không nhất quyết là phải thành công, chỉ cần nói một lần là đủ, đợi Triệu Uyển sinh nở xong sẽ về Cáp Mật.
Tiểu viện tử Thiết gia vẫn như xưa, nhưng thân phận người ở trong đã khác, vì thế lúc nào cũng có hai mươi tư võ sĩ Cáp Mật toàn thân giáp trụ đứng giác, Lạp Hách Mạn và Úy Trì Lôi luân phiên trực.
Do ở bên tường hoàng thành nên không ai tới tiểu viện tử quấy nhiễu, chỉ có Vương Nhu Hoa ra ngoài vài lần, gặp gỡ láng giềng xưa, tặng ít lễ vật.
Hiệu bánh canh Thất ca ở ngõ Tảo Trủng giờ rất lớn, chiếm lĩnh nửa con phố, không chỉ bán bánh canh còn có thịt dê nướng đặc sản Cáp Mật, đã thành món ăn cao cấp ở kinh thành, giờ giao cho phu thê Thiết Đản quản lý.
Đông Kinh đêm xuân lạnh như nước, bầu trời đen xì xì sao lấp lánh, Vương Nhu Hoa ngồi trên cái ghế đu cũ kỹ, thi thoảng lười nhác đẩy vài cái, về tới Đông Kinh với nàng mà nói là về nhà, về tiểu viện do một tay mình xây lên là về với thiên đường ...
Tiếng thét của Triệu Uyển từ trong nhà truyền ra, Vương Nhu Hoa thở dài đứng dậy, thấy Triệu Uyển mặt mếu máo chạy đi tìm Trương ma ma cầu cứu, tay nàng bị bẫy chuột kẹp trúng.
Cái đứa bé này có con rồi vẫn như trẻ con, không biết chui vào đâu mà đầu đầy bụi với mạng nhện.
Bên ngoài truyền tới tiếng cung bắn, tiếng kêu thảm thiết, Vương Nhu Hoa chẳng quan tâm, nhìn Trương ma ma đã gỡ bẫy chuột cho Triệu Uyển, yên tâm ngồi xuống, có Lạp Hạch Mạn và Bao Tử ở ngoài, nàng không lo gì cả.
Trên tường thành hoàng cung, đám thị vệ chỉ đứng nhìn, nỏ tám trâu đã hướng về phía này nhưng không có động tĩnh gì.
Không phải họ thờ ơ, mà trước kia đã giao ước rồi, chuyện hộ vệ tiểu viện tử do Cáp Mật phụ trách, đám thị vệ này đa phần là dùng để đề phòng võ sĩ Cáp Mật.
Nếu như để hoàng đế Đại Tống ra mặt giải quyết vấn đề này thì là xỉ nhục của Cáp Mật, Thiết gia đã không cần uy nghiêm của hoàng đế bảo hộ nữa rồi.
Triệu Uyển thổi phù phù ngón tay, dưới nách còn kẹp cuối sổ màu đen đi ra.
“ Giỏi lắm, tìm được bút ký của Nguyên ca nhi rồi, bị bẫy chuột kẹp cũng đáng, trong đó ghi toàn chuyện xấu của thằng tiểu tử đó, đừng để bị Bao Chửng lấy được.” Vương Nhu Hoa nhìn ngón tay Triệu Uyển đỏ rực, cười:” Con may đó, lâu rồi nên cơ quan yếu đi, năm xưa mẹ bị kẹp móng tay tím luôn.”
Triệu Uyển ngồi xuống nói nhỏ:” Mẹ, vừa rồi có thích khách à?”
“ Không lo, có người xử lý bọn chúng.”
Bà tức đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa, sau đó cái mặt to tướng của Bao Tử thò vào, nghe răng nói:” Thái hậu, vương hậu, bắn chết hai tên, mấy tên còn lại chạy rồi.”
Vương Nhu Hoa gật đầu:” Trông cửa cho tốt, đừng để trúng kế điệu hổ ly sơn của chúng.”
“ Giết đi, không cần khẩu cung.” Triệu Uyển đỡ bà bà vào nhà, lạnh lùng hướng về không trung ra lệnh.
Bên ngoài tường nghe thấy tiếng tay áo bay phần phật.
Vương Nhu Hoa không phản đối, nếu truy tới cùng tìm ra chủ mưu cũng chỉ khiến Triệu Trinh khó xử mà thôi, không có ý nghĩa gì, kẻ nào thò tay chém tay, thò chân chặt chân là tốt nhất:” Vừa rồi gác ở bên tường là ai?”
“ Hai hoạn quan ạ, vốn là Đới ngự khí giới được tiên hoàng coi trọng, sau đó phạm trọng tội đành vào cung tị nạn, phụ hoàng con phái tới, tuy tuổi hơi cao, nhưng bù lại cực kỳ thông thạo Đông Kinh.”
Về tới phòng, Triệu Uyển liền nóng lòng đốt nến đọc bút ký của Thiết Tâm Nguyên, xem năm xưa có dấu diếm mình chuyện gì không. Vương Nhu Hoa đi niệm phật, đó là thói quen Tát Già dày công lắm mới thành.
Viện tử Đơn Viễn Hành vẫn thê lương như cũ, nhưng rộng hơn nhiều, vì mấy năm qua ông ta liên tục mua nhà láng giềng.
Tuổi càng cao Đơn Viễn Hành càng thích yên tĩnh, hôm nay trong nhà không ngừng có tiếng quát tháo truyền ra.
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ mặt hầm hầm đứng trước mặt Đơn Viễn Hành vung tay chửi bới, cách hắn không xa có chín cỗ thi thể.
Đơn Viễn Hành ôm vò rượu uống, đợi Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ chửi mệt rồi mới nói:” Đã bảo ngươi đừng tới gần thái hậu và vương hậu mà ngươi không nghe, giờ bị người ta giết nhầm, kêu ca gì nữa.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ tu rượu ừng ực:” Mẹ nó, Tái Phúc Đinh là tên thuộc hạ trung thành nhất của ta, vậy mà bây giờ chết không có giá trị gì hết.”
“ Thôi cái trò của ngươi đi, lão phu vốn muốn chết rồi, vì có Thiết Tâm Nguyên mới cố sống tiếp, cái trò khích bác này của ngươi không chia rẽ được ai đâu. Ngươi vốn sớm phát hiện có người nhắm vào thái hậu, nhưng không nói, ở bên xem náo nhiệt, định nghe ngóng tình thế rồi đợi tới thời khắc cuối cùng mới xuất hiện, người ta làm sao rõ kẻ rình mò bên ngoài là địch hay bạn, giết hết là tất nhiên, chẳng oan gì hết.”
Đơn Viễn Hành liếc xéo Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ một cái:” Ngươi nên biết thân phận của mình, ngươi chưa đủ vốn để mặc cả ngang hàng với Thiết Tâm Nguyên đâu, tốt nhất là nghe lời y.”