Nỏ tám trâu thưa thớt không phong tỏa nổi cổng băng thành, cổng thành như miệng ác ma, không ngừng thả ra ma quỷ.
Thiết Tam dẫn đầu quân sĩ xông tới, đao kiếm giao nhau, tiếng chém giết vang vọng chiến trường.
Phía sau đám huynh đệ đang liều mạng chiến đấu, một quân tốt Cáp Mật cao lớn dị thường liên tục hít hơi lấy sức, nắm thừng quay vù vù một bọc thuốc nổ to ném chuẩn xác về phía cổng thành.
Uỳnh! Người Đại Thực chen chúc ở cổng thành bị hất tung bốn phía.
Khoảng trống xuất hiện, thêm nhiều quân sĩ xông tới, chất thuốc nổ ở cổng thành, đám cung thủ bên trên đoán ra được vận mệnh mình sắp đối diện, điên cuồng trút tên xuống.
Bảy tám dây dẫn cháy được đốt lên, cháy xí xì như rắn lửa trườn tới bọc thuốc nổ chất dưới chân tường băng. Thiết Tam lấy sức chém bật đối thủ ra, sau đó quay lưng chạy hết tốc thuốc nổ.
Ba vạn cân thuốc nổ phát nổ sẽ thế nào, Thiết Tam không biết, hắn chỉ biết chạy càng xa càng tốt, vừa chạy vừa liên tục thổi còi.
Quân tốt Cáp Mật nghe thấy còi hiệu bất kể đang làm gì cũng co cẳng chạy, cho dù xoay người đi bị địch chém trúng cũng hơn ở lại chỗ nguy hiểm này.
Một người Đại Thực lao tới ôm lấy bọc thuốc nổ đang cháy, chạy khắp nơi như ruồi không đầu, tới khi hắn liều mạng rút dây dẫn cháy ra, không thấy nổ mới ngồi phịch xuống mặt đất đầy máu bật khóc.
Bên tai hắn toàn là tiếng gió thổi, sau đó hắn thấy mình bay lên, chỉ trong chớp mắt toàn thân hắn bị quả cầu lửa nuốt chửng, không biết gì nữa ...
Thiết Tam cũng bị thổi bay, nhưng không được bao xa rơi xuống mặt đất cứng như đá, một khối băng chọc vào sườn làm Thiết Tam suýt chút nữa ngất xỉu.
Mạnh Nguyên Trực đứng trên tường thành rất xa mà mãi một lúc sau công năng của tai mới khôi phục bình thường, cẩn thận đưa tay che chắn băng vụn.
Thiết Tam được thân binh khiêng về, tới tận bây giờ hắn vẫn không nghe thấy gì, hai bên tai ù ù, nằm trên cáng cố gắng đếm số thuộc hạ, đếm ba lần đều sai, không sao tập trung được ...
Quân Cáp Mật trở về không ai lành lặn, nhẹ nhất cũng mất thính giác, chẳng ai có tí niềm vui nào của thành công. Tổn thất quá lớn, ba nghìn người đi, trở về chưa được ba thành, những người may mắn sống sót ngồi bệt xuống đất như người mất hồn, mặc đồng bạn tới ứng cứu muốn làm gì thì làm.
“ Khoảng cách an toàn ít nhất phải là năm trăm bước.” Thiết Tam được đưa lên gặp Mạnh Nguyên Trực, vất vả dùng tay ra hiệu:
“ Ta nhớ rồi.” Mạnh Nguyên Trực vỗ vỗ vai Thiết Tam, bảo quân tốt khiêng hắn đi trị thương:
Đêm hôm đó chỉ có tiếng gió lạnh rít gào, bình tĩnh vô cùng.
Tiếng nổ kinh hồn kia đánh thức toàn bộ người Lâu Lan thành, thực ra từ lúc khai chiến, bách tính trong thành ai nấy đều dựng lỗ tai lên ngủ.
Hai đứa con của Đồng Tử sợ chết khiếp, đứa lớn còn đỡ, rúc rầu vào ngực mẹ run cầm cập.
Đồng Bản bỏ dao khắc xuống, cười an ủi đám tôn tử:” Không sao, không sao, pháo nổ thổi mà.”
Tết vừa mới qua chưa lâu, trong nhà cũng đốt một bánh pháo, giải thích như thế đám trẻ con sẽ dễ tiếp nhận hơn.
“ Không ngờ chiến sự kịch liệt tới mức này, hài nhi mai đi hỏi lý trưởng xem có cần giúp gì không? Chúng ta không thua được.” Lừa được trẻ con chứ không lừa được bản thân, Đổng Tử nhấp nhổm nhìn ra ngoài, dù không nhìn thấy gì cả:
Đồng Bản ho khù khụ:” Để ta đi.”
“ Cha có tuổi rồi, tay chân không nhanh nhẹn, để con đi, chỉ vận chuyển ít quân giới thôi mà, không có chuyện gì đâu.”
Cả đêm hôm đó toàn bộ Lâu Lan thành không ngủ, nếu không vì lệnh giới nghiêm thì phố xá tha hồ huyên náo.
Mặt trời vừa mới mọc Đồng Tử đã vội vàng tới nhà lý trưởng.
Lý trưởng là một người đọc sách, nhưng vì có chút quan hệ không rõ ràng với đứa cháu quả phụ, bị trong tộc truy cứu, nên trốn tới Cáp Mật đổi tên làm lại từ đầu.
Người như vậy ở Cáp Mật đã coi là người tốt rồi, vì thế ông ta qua lại với Đồng gia cũng được coi là người tốt.
Đồng Tử tới thì lý trưởng vừa mới ở ngoài về, kéo hắn ngồi xuống bên bếp lò ăn một miếng bánh nướng, uống cốc nước, hồi sức lại mới nói.
“ Hôm qua có người tới hỏi ta, cái thành này liệu có giữ được không, ta cũng chẳng biết, nói vài câu qua loa đối phó, hôm nay nếu có người hỏi, ta trả lời, đừng nói thủ thành, chúng ta còn có thể đánh bại kẻ địch.”
Nghe vậy Đồng Tử cao hứng tới đứng bật dậy:” Hoa thúc lên tường thành rồi sao?”
Lý trưởng họ Hoa, tuổi gần năm mươi, người thanh thanh, trán cao, dáng vẻ đường đường, không phải thế đã chẳng dụ dỗ được chất nữ:” Hôm qua Thiết tam tướng quân rời thành, hủy băng thành của địch. Thảm, băng thành bị hủy một nửa rồi, nửa còn lại cũng đổ nát tan hoang.”
“ Đám man tử không có băng thành, bên ngoài lại lạnh chết cả chó, lão thúc đứng trên tường thành một tuần hương đã lạnh cóng, đám man tử dù chịu lạnh tốt hơn cũng chẳng chịu nổi. Yên tâm, man tử sớm muộn cũng lui thôi.”
Đồng Tử cao hứng chắp tay cảm tạ rồi rời nhà lý trưởng, không phải làm dân phu là tốt rồi.
Trái ngược với Đồng Tử, Mục Tân cực kỳ không vui.
Ông ta phát động tấn công vào mùa đông chính là vì có băng để lợi dụng, nếu không có băng cứng, không cách nào công phá Lâu Lan thành.
Mùa đông Khổng Tước hà đóng băng, tuy là đường hành quân tốt, đáng tiếc không chịu nổi trọng lượng của xe bắn đá, nên chỉ mang được xe cỡ nhỏ, nên khi công thành, tác dụng không lớn.
Nhìn băng thành sắp xây xong, đại quân có thể từ trên cao đành xuống Lâu Lan thành, chẳng mấy chốc có thể chiếm lĩnh tiền đồn của Cáp Mật.
Giờ kế hoạch tan thành bong bóng.
Nhìn băng thành đổ nát, thi hài khắp nơi, trong lòng Mục Tân dâng lên cảm giác bất lực.
Không chỉ có thế.
A Đan và A Y Toa rời khỏi hồ Bác Tư Đằng biến mất không để lại dấu vết gì, Mục Tân luôn cảm thấy đây là tín hiệu không lành.
Tới ngay mẹ của A Đan đã đoạt quyền chủ đạo ở Ba Cách Đạt cũng từ vạn dặm gửi thư tới, chỉ trích Mục Tân thấy chết không cứu.
Một cỗ thi thể còn trẻ nằm ở trên tảng băng bên cạnh Mục Tân, mắt mở lớn hết cỡ, nỗi sợ hãi trước khi chết đóng băng từ lúc đó.
Mục Tân đưa tay ra vuốt mắt cho binh sĩ trẻ, nhưng bất kể làm cách nào, mắt binh sĩ đó không khép lại được, đành thở dài bỏ đi nỗ lực này, quay sang ra lệnh cho A Lạp Đinh và A Hồ Lạp:” Ném toàn bộ số băng ở đây vào Lâu Lan.”
Khi ông ta vào căn lều ở bên Bồ Xương hải liền nghe thấy tiếng rầm rầm do máy ném đá phát ra, từng tảng băng lớn đập lên tường thành.
Ý chỉ của thần vẫn được thực thi.