Chiến tranh chuẩn bị tới giai đoạn khẩn trương, Thiết Tâm Nguyên lần nữa mở đại triều hội.
Đại triều hội thật sự của Cáp Mật chính là bàn cơm Thiết gia, còn là ở nhà ăn lớn.
Trên bàn cơm không thấy đám Hoắc Hiền, Vương Đại Dụng, Hoàng Nguyên Thọ hay Bành Lễ.
Đám Lý Xảo, A Đại A Nhị, Thiết Tam và Thiết Tam Bách đều đã trở về Thanh Hương cốc, Thiết Tứ, Thiết Ngũ, Thiết Lục thay bọn họ thống binh, thêm vào Mạnh Nguyên Trực, Hứa Đông Thăng và Thiết Nhất, Thiết Nhị, Hỏa Nhi, Thủy Nhi, Phúc Nhi, Linh Nhi ngồi kín cả bàn ăn dài.
Gia nghiệp lớn rồi, mỗi người đều có công việc của mình, Thiết Tâm Nguyên muốn tập trung toàn bộ huynh đệ lại rất khó.
Cạc Cạc, Úy Trì Văn, Mạnh Hổ, Mạnh Báo cùng Hứa Lương thì chưa có tư cách ngồi ở bàn lớn, tụ tập bên bàn trò hâm mộ nhìn bọn họ.
Nơi này nói chuyện tùy tiện, không cần kiêng kỵ mấy, có thể ở bên phục vụ chỉ có Úy Trì Chước Chước, Thiết Tiểu Muội thôi. Nhưng Thiết Tiểu Muội là trưởng công chúa của Cáp Mật, kiêu sa lắm, nên khắp phòng thấy bóng dáng Úy Trì Chước Chước bay đi bay lại như bươm bướm, nàng thích lộ diện trước mặt thân tín của Thiết Tâm Nguyên, coi đó là sự thừa nhận.
Hỏa Nhi đã chuẩn bị xong mọi thứ trong sa mạc, chỉ đợi quân đội Mạnh Nguyên Trực vào đồn trú.
Mạnh Nguyên Trực luôn nung nấu một kế hoạch, hắn muốn tập kích Tổ Phổ đại vương phủ trước khi Tiêu Hiệu Mục tới nơi. Năm xưa vì ly gián Sư tử vương A Tát Lan và Da Luật Kính, hắn lẻn vào Tổ Phổ Đại vương phủ giết người, cho nên rất thông thuộc nơi này.
Đã là biện pháp tốt thì nên dùng vài lần.
Từ Tây Kinh nước Liêu tới Tổ Phổ đại vương phủ cách hai nghìn dặm, quân nhu lương thảo vận chuyển khó khăn, Tiêu Hiếu Mục muốn tấn công Cáp Mật thì phải dựa vào vật tư tích trữ ở Tổ Phổ đại vương phủ.
Vì tích trữ số vật tư này mà Da Luật Thịnh Đường mấy năm qua thả binh cướp bóc của cả thương cổ, bán cả bách tính có thể bán trong địa hạt của mình.
Trước kia Mạnh Nguyên Trực không hiểu hành vi vơ vét tiền tài vô tội vạ của Da Luật Thịnh Đường là vì cái gì, giờ rõ rồi, tên này tới Tổ Phổ đại vương phủ là vì chuẩn bị thảo phạt Cáp Mật.
Đó là quốc sách, cho dù Nhất Phiến Vân là con nuôi của Da Luật Trọng Nguyên cũng không thay đổi được.
Hồ ly cào cào vào chân Thiết Tâm Nguyên, nó có vẻ muốn lên bàn, nó già lắm rồi, chuyện trước kia dễ dàng làm được, bây giờ cần người giúp.
Mọi người đã ăn xong, trên bàn chỉ mấy chén trà không có gì cả, Thiết Tâm Nguyên bế nó lên, nó cũng không chạy loạn, ngáp một cái nằm trước mặt Thiết Tâm Nguyên, đợi y gãi ngứa cho.
Không ai dám bình luận về hồ ly trước mặt Thiết Tâm Nguyên, lần trước có quan viên ở Tống tới, được Thiết Tâm Nguyên tiếp đãi, giữa chừng hồ ly chạy vào phòng. Ông ta chỉ nói một câu con hồ ly này già sắp chết rồi, bị Thiết Tâm Nguyên đập ngay bát cơm vào đầu toang máu, thiếu chút nữa mất mạng, đã thế ngay cả đám Hoắc Hiền cũng không bênh vực, phải lủi thủi về Đại Tống.
Nếu là dăm ba năm trước, nhất định sẽ có người chỉ trích Thiết Tâm Nguyên trọng thú khinh người, nhưng ai cũng hiểu, ngày tháng hồ ly không còn nhiều, ai cũng dung túng nó.
“ Thần chỉ cần ba nghìn tinh nhuệ, đông người không ích gì, chỉ cần hủy được kho lương của chúng là chạy ngay, tuyệt đối không ham đánh.” Mạnh Nguyên Trực lần nữa nhắc tới kế hoạch của mình:
Hứa Đông Thăng hiện phụ trách tình báo, chấm nước trà vẽ bản đồ đơn giản:” Tuy chúng ta có thám tử trà trộn vào kho lương thảo và quân nhu của chúng, nhưng hai nơi đó ở trong quân thành, được Da Luật Thịnh Đường trông coi kỹ hơn cả mắt mình, không những tường thành kiên cố, còn có một nửa binh lực Tổ Phổ đại vương phủ. Quan trọng nhất là đội kỵ binh ba nghìn người trú giữa thành, chỉ cần có cảnh báo bất kỳ đâu đều có thể tới chi viện trong vòng nửa canh giờ.”
A Nhị lên tiếng:” Kế hoạch của Lão Mạnh rất tốt, không bằng ta cũng đi một chuyến, thu hút đám kỵ binh kia, dương đông cho Lão Mạnh đốt lương thảo.”
Thủy Nhi lắc đầu:” Nguồn nước trong sa mạc đã bị Hỏa Nhi đầu độc rồi, không uống được nữa, nên dữ trự ở sa mạc chỉ đủ cho bốn nghìn người thôi, quá ít cho kế hoạch này.”
Mạnh Nguyên Trực cau mày:” Ta có thể dẫn hai nghìn quân đi, không thể ít hơn được, nhưng A Nhị dùng hai nghìn người đối phó với trú quân và kỵ binh là không đủ. Tổ Phổ đại vương phủ địa thế bằng phẳng, cơ bản không có chỗ mai phục, cần năm nghìn người mới có hiệu quả.”
Thiết Tâm Nguyên gãi lớp lông mềm dưới cổ hồ ly, vai trò của y trong hoạch định quân sự không nhiều, chủ yếu tổng hợp ý kiến của mọi người ra quyết định cuối cùng thôi.
Thiết Nhất chấm nước viết hai chữ "tử sĩ" làm mọi người trầm mặc.
Kế hoạch này cần A Đại dương đông chủ yếu là để Mạnh Nguyên Trực phát lương thực xong có thể trở về, nếu là tử sĩ thì không cần nữa.
Cáp Mật tất nhiên có tử sĩ, chính là dùng đám mã tặc tội tụ từng lập nên lính đánh thuê, những người này chỉ cần tiền tài đáng giá với tính mạng, còn chuyện sống chết coi rất nhạt.
Thiết Tâm Nguyên bế hồ ly vào lòng, nghe nó phát ra tiếng gừ gừ nhỏ như mèo kêu:” Chúng ta có bao nhiêu tử sĩ?”
Thiết Nhất viết lên bàn:” Sáu trăm bảy mươi mốt người.”
“ Lão Mạnh không thích hợp thống lĩnh tử sĩ.” Thiết Tâm Nguyên chặn họng Mạnh Nguyên Trực:” Huynh là đại tướng quân, không thể mạo hiểm, chúng ta qua thời liều mạng rồi.”
Hứa Đông Thăng giang tay:” Chúng ta không có thời gian tìm người khác nữa.”
Mạnh Nguyên Trực cười ha hả:” Đại vương, cứ để thần đi, thần sẽ phá vây được thôi.”
“ Chẳng may không được thì sao? Nếu huynh chết, dù ta đốt được lương thực của chúng vẫn là thất bại. Huynh không phải chỉ là tông sư võ học đơn thuần, mà đại tướng quân chỉ huy hàng vạn quân sĩ, Cáp Mật cũng không phải lúc kiếm người đi làm con nuôi cho Da Luật Trọng Nguyên nữa.” Thiết Tâm Nguyên vẫn phủ quyết:” Chúng ta có nhiều lựa chọn hơn, mạng cũng giá trị hơn rồi.”
Mạnh Nguyên Trực cuối cùng bị Thiết Tâm Nguyên thuyết phục, khi kết thúc hội nghị rời đi, ngực ưỡn lên, lưng thẳng tắp như cán thương.
Hắn nghe nói tới cảnh ngộ của Địch Thanh rồi, ở Cáp Mật sẽ không bao giờ có chuyện như thế.