Thiếu niên thích chuyện nói thêm vào:” Bọn họ trả tiền, bọn họ đáng được hưởng thụ, chúng tôi làm việc thì được tiền, đợi chúng tôi nhiều tiền rồi đến lượt chúng tôi hưởng thụ.”
Mục Tân thống khổ vô cùng, ông ta có thể nhìn ra khi những người này trở nên giàu có rồi, người dị tộc kia sẽ luân lạc thành tôi tớ đem mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời tới cho họ hưởng thụ.
Ở Đại Thực, Ba Tư ông ta là đại tưởng lão vinh diệu không gì bằng, ở Khách Lạt Hãn ông ta là quốc sư cao vời vợi, dù ở Khiết Đan, Đại Tống, ông ta cũng là trí giả nổi danh, là người phát ngôn của học vấn Đại Thực.
Nhưng tới Cáp Mật, ông ta thậm chí không thể dùng diện mạo thật, danh tính thật của mình, lén lút ra vào như tên trộm thấp kém.
Ở Cáp Mật mỗi người đều là tử địch của ông ta, bất kể danh tiếng trí tuệ của ông ta khiến người ta sợ hãi thế nào, một khi bị nhận ra, ông ta chỉ còn đường chết.
Ý định giết chết Thiết Tâm Nguyên càng kiên định, ông ta chắc chắn trên đời này không ai kiên quyết kháng cự ân sủng của thiên thần hơn Thiết Tâm Nguyên nữa rồi.
Men theo sông Hồ Dương ngược đường đi lên, Mục Tân nhìn thấy vô số guồng nước quay cót két, dòng nước xiết thúc đẩy bánh xe lớn, bánh xe đó làm quay cối say, nghiền nát ngũ cốc, biến thành các loại bột mịn ...
Còn cả những cái máng nước, mang theo dòng nước khoan khoái chảy vào con kênh lớn ngoằn ngoèo tỏa đi khắp nơi.
Mục Tân bất giác bị cảnh tượng này mê hoặc, ông ta dừng lại, nghiên cứu những cái bánh xe nước này, từ nguyên lý vận chuyển tới quá trình chế tạo, thậm chí ông ta còn vẽ được sơ đồ đơn giản, thứ này sẽ mang tới lợi ích cho nhân dân hai bờ Lưỡng Hà.
Tác dụng hỗ trợ của thủy lợi với nông canh là rõ ràng, chênh lệnh giữa ruộng tưới và ruộng hạn cực lớn.
" ... Đất đai bằng phẳng, nhà cửa ngay ngắn, có ruộng tốt ao nước, kênh mương thông suốt, gà chó kêu vang, con người qua lại canh tác ..."
Chỉ là nông điền đơn giản chẳng có gì đáng nói, trong mắt Mục Tân kết thành bức tranh sơn thủy hoàn chỉnh mỹ lệ, chẳng cần thêm màu sắc, chỉ cần nét mực đậm nhạt thể diện khung cảnh vô cùng mê người.
Bất giác ở trong khung cảnh đó, Mục Tân chẳng còn để ý tới phân tranh trên đời, ở góc độ của học giả say sưa với sự vật mới mẻ.
Thứ mới mẻ ở Cáp Mật rất nhiều.
Ví như xe ngựa bốn bánh bình thường mà có thể chở nghìn cân hàng, chiếc thuyền đáy bằng có thể di chuyển ở trong vùng nước nông, cần cầu có thể nhấc vật nặng lên rất cao, còn cả tay đòn xoay chuyển thoải mái.
Mỗi thứ đều làm Mục Tân say mê, hao phí của ông ta rất nhiều thời gian, ông ta còn dùng lịch thái dương của Đại Thực chuyển đổi theo lịch mười hai khí của Cáp Mật, phát hiện không chênh lệch là bao.
Lịch mười hai khí tuy không chặt chẽ như lịch thái dương, nhưng lại cực kỳ thân thiện với nông sự.
Tiếp tục lên đường, Mục Tân còn tìm hiểu cả thuế má, dân sinh, lao dịch, quân sự của Cáp Mật, tới đây ông ta chợt nhận ra Cáp Mật đã có nền móng vô cùng vững vàng rồi, đã vượt xa các quốc gia xung quanh quá nhiều.
Đây không phải chênh lệnh ở có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu quân lính nữa, mà là sự chênh lệch về tầng cấp, không đạt tới cùng tầng cao này, truy đuổi thế nào cũng vô ích, giống con người dù cố gắng tới đâu cũng chẳng đuổi kịp được thiên mã.
Cuối cùng Mục Tân cũng tới được Cáp Mật thành.
Nhìn tường thành đá cao vời vợi Cáp Mật từ xa, Mục Tân thu lại tâm tư học giả, đồng thời dứt bỏ mọi tâm tư dùng quân đội tấn công Cáp Mật.
Bất kể bao nhiêu binh mã cũng không thể lấp đầy hào sâu xung quanh.
Tòa thành này lưng dựa vào Thiên Sơn, mặt đối diện với sông Cáp Mật, hai bên là hoang nguyên không có gì che chắn, lúc chiều tà, bóng râm tường thành gần như che khuất nửa bình nguyên Cáp Mật.
Mặt trời như lặn xuống sau thành vậy.
Một tòa thành như vậy nếu ở Đại Thực hoặc Ba Tư, nó sẽ được người thống trị đặt cho các loại danh xưng vĩ đại, như thành mặt trời lặn, thành thiên sứ, thành của vạn tòa thành.
Ở Cáp Mật, nó gọi là Cáp Mật thành.
Bến tàu huyên náo ngoài thành, Mục Tân nhìn thấy Nhất Phiến Vân đang đóng giả thương nhân chỉ huy người lên thuyền, ông ta cố ý tới gần, nhưng Nhất Phiến Vân không nhận ra đoàn người bọn họ, điều này làm Mục Tân rất yên tâm.
Nhất Phiến Vân có vẻ rất nóng ruột, Mục Tân không định hội hợp với lão ta, tạm thời ở lại bến tàu.
Bến tàu náo nhiệt đã phát triển thanh thị trấn không nhỏ, lòng sông Cáp Mật không quá rộng rãi bị thuyền bè lấp kín, lệnh cấm trái lên phải xuống chấp hành vô cùng nghiêm ngặt giúp bến tàu tấp nập này vận chuyển ổn định.
Nếu nói sự phồn hoa của Hồ Dương thành khiến người ta thất kinh thì sự phồn hoa của Cáp Mật khiến người ta tuyệt vọng.
Năm năm trước khi cơn bão đen kéo tới, Cáp Mật tan hoang ra sao, Mục Tân hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, tuy ông ta biết Thiết Tâm Nguyên đã cho xây lại ở đây một thòa thành lớn, nhưng không ngờ lại lớn thế này.
Khi ở Hồ Dương, người xung quanh Mục Tân liên tục phát ra tiếng tán thưởng hoặc kinh ngạc, bây giờ tất cả im lìm, không ai hứng thú nói chuyện.
Đối thủ quá mức cường đại, như người khổng lồ làm người ta ngước mắt nhìn đã ngạt thở.
Buổi tối Mục Tân triệu tập võ sĩ lại, chỉ tưởng thành phía xa che mất nửa bầu trời sao:” Đó là kẻ địch của chúng ta, mười năm nữa khi con độc long này mọc cánh trưởng thành, dưới ngọn lửa rực cháy của nó, chúng ta hoặc thần phục hoặc là chết.”
“ Thần miếu của chúng ta sẽ sụp đổ trong lửa đỏ, nhà cửa của chúng ta sẽ biến thàn than, người thân của chúng ta bị đuổi khỏi nhà, vĩnh viễn lưu lạc như người Hi Ba Lai ( chỉ Do Thái).”
“ Giết y, hoặc chúng ta sẽ chết!”
Cả đám võ sĩ gật đầu, nhưng có thể nhìn ra bọn họ không hề có chút tự tin nào, chẳng thể trách họ vì ông ta cũng thế.
Mục Tân xoa đầu A Tây Đạt Nhĩ:” Đừng nản lòng, cự long hung ác tới mấy cũng có điểm yếu, chặt đầu xuống, thân thể nó sẽ chết, răng nanh của nó sẽ là huân chương của võ sĩ, vảy nó sẽ thành khải giáp, mang tới vinh diệu suốt đời.”
“ Ta lấy danh nghĩa thiên thần thề, sẽ không vứt bỏ bất kỳ ai bị thương, cho dù chết, ta cũng chết cùng các ngươi, cùng nhau tắm dưới hào quang thiên thần.”
Đám võ sĩ quỳ rạp xuống:” Nguyện dâng hiến toàn bộ sức lực cho thiên thần.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.