Năm xưa khi Mục Tâm biến mất ở sa mạc, đợi ông ta xuất hiện lại thì là sắp tới Cáp Mật, khi đó ông ta đi cùng Mạnh Nguyên Trực.
Quãng đường đó nếu không kiểm tra kỹ thì không ai ngủ được.
Năm xưa khả năng cao nhất Mục Tân chui vào đường hầm, sau đó tới Tây Hải, mượn hẻm núi quanh co của Tây Hải, tới ngoài Cáp Mật.
Vì thế trọng điểm điều tra của hắn là ngoài thành Cáp Mật chứ không phải là vùng sa mạc mà chuyện gì cũng có thể xảy ra kia.
Tây Hải trăm dặm không có bóng người, thành trì và giếng thông nơi đó bị Thiết Tâm Nguyên phá hủy rồi, không thể sinh sống nữa.
Nhưng Hứa Đông Thăng không biết một chuyện, nơi đó không phải không có người, mà có một bách tính cũ của Cáp Mật.
Tây Hải mùa đông hiếm khi có được ngày trời trong.
Mỗi khi gặp thời tiết này, Nhất Phiến Vân liền ngồi trên đống da dê cũ, lười biếng tắm nắng, có sơn tiêu đấm lưng, lão ta rất hài lòng.
Lão ta không thích tiếp xúc với con người, trước kia đã vậy, giờ càng không muốn.
Một lang vương bị tước mất vương vị, thà lưu lạc còn hơn nhận sự bố thí của người khác.
Một con sơn tiêu, bốn con chó ngao cực lớn, một trăm con dê, hai chiến mã, đó là toàn bộ gia sản của Nhất Phiến Vân.
Lão ta thấy không tệ, tối ngủ trong thành bảo cao lớn, ban ngày tới bên vũng nước chăn dê, trừ khi muối và lương thực không còn nữa ông ta mới rời Tây Hải, dùng ít da dê và váng sữa đổi với thương cổ qua đường lấy một ít.
Thời gian còn lại, Nhất Phiến Vân hưởng thụ sự cô độc, ở đây ông ta là vương tối cao vô thượng, chó ngao là nanh vuốt, sơn tiêu là thần tử, đàn dê là bách tính trung thành nhất.
Có con dê rời khỏi ao nước đóng băng, sơn tiêu lao đi, tung mình vài cái là đuổi kịp, cưỡi lên lưng điều khiển nó quay về, nhe răng với mấy con chó ngao, kêu kẹc kẹc quay về tiếp tục bắt chấy cho Nhất Phiến Vân.
Nhất Phiến Vân nhổm người hít hít không khí có chút ẩm thấp, lấy thịt dê cho cho sơn tiêu, sờ gương mặt màu lam xấu xí của nó:” Lại một mùa xuân nữa sắp tới.”
Mùa xuân tới với Tây Hải, tất nhiên cũng tới với Cáp Mật.
Tuyết đã dần tan đi, nước sông róc rách, những chiếc lá non lặng lẽ từ dưới đất chui lên.
Một trận đại thắng làm lòng người ổn định, tiệp báo tới táp là thủ đoạn tuyên truyền tốt.
Mùa xuân năm nay có ý nghĩa đặc thù với Cáp Mật.
Quan phủ dán bảng thông báo, tuyển chọn dũng sĩ võ nghệ siêu quần toàn Cáp Mật, trừ quân đội, ai cũng có thể tham gia, người trúng tuyển sẽ lập tức thành thập nhân tướng, bách nhân tướng, thậm chí thiên nhân tướng.
Tin tức này phát ra, toàn bộ Cáp Mật sôi trào, khắp nơi hưởng ứng, trên đường tới Cáp Mật toàn là võ sĩ mang vũ khí vội vã đi đường.
Trong phủ thành chủa Thanh Hương thành, Hoắc Hiền mặt u ám, Lưu Phân cũng không dễ coi, chỉ có Thiết Tâm Nguyên vẫn cười tươi, tự mình rót trà cho hai thần tử trọng yếu.
“ Hảo hán chưa bao giờ ta chê nhiều, còn hai vị lo lắng có người nhân tỷ thí trà trộn vào Thanh Hương thành thì ngay bình thường chúng cũng vẫn trà trộn vào đấy thôi. Chẳng lẽ phải ngăn cản cả thương cổ vào thành?”
“ Mùa xuân sắp tới rồi, Cáp Mật lại sắp trở nên bận rộn, nếu như ngăn cản người tới Cáp Mật thì còn buôn bán được gì nữa?”
Hoắc Hiền thấy Thiết Tâm Nguyên không chịu thu hồi vương mệnh, thở dài:” An nguy của đại vương liên quan tới quốc vận, đặt mình vào chỗ nguy hiểm là bất trí.”
“ Khi mở cổng thành, ta sẽ chuyển vào Hang Sói, phạm vi hoạt động chỉ ở Hang Sói và phạm vi thảo nguyên hậu sơn, không một mình dạo phố.”
Lưu Phân ho một tiếng:” Đại vương bản tính lãng mạn, nếu ...”
Thiết Tâm Nguyên dứt khoát nói:” Không có nếu!”
Hoắc Hiền thi lễ:” Hạ quan vẫn cho rằng, người chưa sống ở Cáp Mật đủ hai năm, không được tham gia so tài.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không hạn chế thân phận và hạn ngạch, chỉ cần có tài, dù là kẻ địch cũng không sao, chúng ta có thể thay đổi họ, Cáp Mật của ta phải là nơi đủ bao dung để dung nạp tất cả người hướng về nó.”
“ Thôi vậy, đại vương hiểu Cáp Mật hơn hai người bọn thần, quyết định như thế, lần này chúng ta lấy võ luận anh hùng.”
Có những lời Thiết Tâm Nguyên không nói.
Mục Tân thủ đoạn vô cùng, tổn thất mười vạn quân với ông ta không là gì, chỉ cần ông ta về tới Đại Thực, vẫn có thể lập nên mười vạn quân khác.
Chuyện đó y từng chứng kiến rồi.
Năm xưa ông ta không chỉ hai lần bỏ rơi Thiết Tâm Nguyên, cũng là bỏ rơi Mã Hi Mỗ, kết quả ông ta vừa xuất hiện một cái, Mã Hi Mỗ dù vứt bỏ tương lai tươi sáng cũng đứng bên cạnh Mục Tân.
Thiết Tâm Nguyên muốn thu hút Mục Tân về phía mình, cho ông ta thấy cơ hội, không để ông ta đầu độc bách tính.
Sau khi chiến sự kết thúc, người vội vàng trèo đèo lội suối tới Cáp Mật là đội lạc đà và thương cổ.
Hai quân giao chiến gây ra hậu quả trực tiếp nhất là vô số mã tặc biến mất, dù quân đội nào cũng ngay lập tức dọn sạch vùng giao chiến.
Lãnh Bình và Vương Trụ làm chuyện này rất triệt để, quân đội của họ càng đánh càng đông là do thôn tính mã tặc.
Lính đánh thuê bất tri bất giác biến mất, từ khi Lãnh Bình, Vương Trụ lĩnh quân lương, quân nhu, không còn ai nhắc tới thân phận lính đánh thuê nữa, dù người Khiết Đan hay Tây Hạ cũng vậy.
Lãnh Bình hứa có thể giúp bọn họ đón người nhà tới Cáp Mật ở, đồng thời nhận hộ tịch xanh, bọn họ đã sống ở Cáp Mật một thời gian rồi, nơi đó có tốt không lòng tự rõ, giờ chỉ cần lập công là được thừa nhận, còn gì tốt hơn.
Có tấm gương này nên Thiết Tâm Nguyên tự tin nói ra lời Cáp Mật có thể cảm hóa kẻ địch.
Thiết Tâm Nguyên thực sự chuyển vào Hang Sói ở, chủ động hạn chế phạm vi hoạt động của mình, sau mỗi lần làm việc mệt mỏi, y đều ra thảo nguyên tươi đẹp thư giãn. Mỗi lần tới đây nhìn đám quý tộc Hồi Hột ngày nào mặc áo da dê rách nát leo lên Đại Lôi Âm tự trên núi, lòng vô cùng cảm khái.
Phải biết rằng không ai ở sau dùng roi quất bọn họ, chúng không ai giám thị, bọn họ lao động đều tự giác, mong thông qua hành hạ nhục thể có niềm vui tinh thần.
Nói tới năng lực cảm hóa thì không gì bằng tôn giáo.
Kỳ thực giờ Thiết Tâm Nguyên không biết Lôi Âm Tự thờ thần gì, chỉ biết rằng giờ trong chùa có hơn vạn tượng Phật, theo lời nói của Tát Già khi còn sống, Đại Lôi Âm tự phải là chỗ ở của mười vạn Phật đà.