Ngâm suối nước nóng hồi lâu, người thư thái, nhưng cũng uể oải, Vương An Thạch chẳng muốn nhúc nhích một ngón tay, để đôi hoa tỷ muội vớt khỏi ao nước, đặt lên cái giường gỗ dài.
Giường trải mấy lớp khăn lông dày, thứ này không những rất êm, còn hút nước.
“ A, vết thương trên lưng tiên sinh có vẻ tốt hơn nhiều lắm rồi.” Thiết Trụ thốt lên kinh ngạc:
Vương An Thạch cười khà khà, nếu như chỉ dăm ba ngày mà tốt lên, căn bệnh này đã chẳng thể dày vò ông ta mấy chục năm trời, hai thiếu nữ này chỉ nó lời tốt lành thôi.
“ A, thật đấy.”
Thiết Bổng cũng nói, sau đó hớn hở chạy đi, mang tới hai cái gương viền vàng xa hoa. Hai nàng điều chỉnh góc độ gương để Vương An Thạch tự nhìn.
Gương lưu ly là đặc sản của Cáp Mật, ở Đông Kinh giá trị cực cao, được quý phụ khao khát, không ngờ hai thiếu nữ làm nghề hạ tiện ở Cáp Mật cũng có.
Trong gương lưng Vương An Thạch đỏ rực, loang lổ, có chỗ còn rỉ máu, trông rất dễ sợ, nhưng đúng là khá hơn trước nhiều:” Hà ha, đúng thế thật, hai ngươi đều có thưởng.”
Nghe câu này hai tỷ muội hoan hỉ thi lễ tạ ơn, cất gương đi, đeo găng tay vào xoa bóp cho Vương An Thạch, dưới thủ pháp cao siêu của hai nàng, chẳng mấy chốc ông ta ngủ thiếp đi.
Khi Vương An Thạch tỉnh lại nhìn trái phải không thấy bóng dáng thiếu nữ xinh đẹp đâu, chỉ có lão phó ngồi bên ao nghịch nước.
Nghe thấy lão gia đã dậy, lão phó vội chạy đi, bê tới cốc trà cho Vương An Thạch giải khát, cốc cũng bằng lưu ly, trà không biết làm bằng cách gì mà xanh biếc như lá non, bập bềnh trong nước nóng rất đẹp mắt.
Nhấp một ngụm, trà rất đắng, cực kỳ phù hợp khẩu vị của Vương An Thạch.
Tỷ muội Thiết Trụ đã thay y phục, thiếu nữ dị tộc mặc y phục Hán gia vô cùng xuất sắc, thanh thuần khả ái, các nàng mang tới cái khay gỗ, bên trên là thanh bào tơ mềm giúp Vương An Thạch mặc vào, áo lên như không cảm thấy gì, rất thoải mái.
Lão phó lấy ra hai đồng kim đặt lên khay, biểu thị cảm tạ tỷ muội nàng hầu hạ lão gia mình.
Đợi hai nàng búi tóc xong, Vương An Thạch cười nói:” Xin hai cô nương bẩm báo với Cáp Mật vương, không cần chiếu cố lão phu quá mức chu đáo như thế, lâu rồi, e lão phu không chịu được khổ nữa.”
Bị người ta nói ra, Thiết Trụ không ngạc nhiên, duyên dáng nhún người thi lễ:” Đại vương nói ngài là khách nhân tôn quý nhất Cáp Mật, được hầu hạ ngài là vinh điệu của nô tỳ.”
“ Tiên sinh được an bài ở Ôn Tuyền quán là tâm ý của đại vương, Cáp Mật có Trương thần y, tuổi còn trẻ, y thuật cao cường, từ mai trở đi, tiên sinh ngâm suối nước nóng, uống thuốc của Trương thần y, bệnh sẽ sớm lành.”
Lão phó biết mấy ngày qua tinh thần lão gia khoan khoái hơn nhiều, không cần đi đâu mang theo gậy gãi ngứa nữa, vội nói:” Lão gia, vậy cứ ở đây nghỉ ngơi chữa trị, nếu có người lấy chuyện này xúc phạm người, lão nô nhổ bọt vào mặt.”
Với căn bệnh này, Vương An Thạch tuyệt vọng từ lâu, nếu tắm nước nóng giảm bớt ngứa ngáy lúc nào tốt lúc đó, còn chuyện bị người ta bàn tán thì ông ta chẳng sợ, đồng ý ở lại chữa bệnh.
Vương An Thạch rời Ôn Tuyền quán, Thiên Sơn cuối tháng ba chưa nghe thấy tiếng côn trùng kêu, chỉ có cú mèo ngồi trên cành cây phát ra tiếng rúc dài.
Trên trời cao sao thưa lấp lánh, Vương An Thạch chưa bao giờ thấy mỗi ngôi sao hiện ra rõ ràng như vậy, thân thể cảm nhận rõ cơn gió chạy loạn trên mặt đất, mũi đầy mùi thanh hương ..
“ Chẳng lẽ tắm sạch sẽ không chỉ làm sạch cáu bẩn trên người, mà còn nâng cao linh giác?” Vương An Thạch lẩm bẩm, đột nhiên thấy lời này thù vị, cười ha hả:
Lão phó không hiểu, chỉ nghĩ lão gia cao hứng nên cười theo, còn tỷ muội Thiết Trụ che miệng cười khúc khích, đây vốn là chuyện thú vị mà lại.
Từng đội xe dài lần lượt từ Lâu Lan trở về Thanh Hương thành, hũ tro cốt đặt ở quảng trường càng lúc càng cao, các hoạt động ca vũ yến tiệc trong thành tự giác ít đi.
Quan phủ không hề ra lệnh hạn chế, là hành vi xuất phát từ trong lòng mỗi người.
Người chiến tử dù không phải là thân nhân, cũng là hàng xóm, bằng hữu, dù người xa lạ thì cũng đã hi sinh vì Cáp Mật, một bầu không khí u buồn lan tỏa khắp toàn thành.
Thiết Tâm Nguyên ngồi ở quảng trường hai ngày, mỗi ngày chỉ uống một ít nước, không ít bách tính quỳ ở bên ngoài quảng trường, mong đại vương bảo trọng.
Buổi tối Thiết Tâm Nguyên ngủ lại quảng trường, bên cạnh chỉ có Thiết Nhất và Thiết Nhị làm bạn.
Trên quân báo hơn ba vạn người tuy nhiều, nhưng chỉ là con số, nhưng khi chừng đó hũ tro cốt đặt trước mặt, tạo ra tác động khủng bố, khiến người ta sụp đổ.
Dù cách cả bức tường người đông nghịt, Mục Tân vẫn nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên, hình dáng có chút mơ hồ, nhưng có thể dùng đầu óc hoàn thiện nốt bức tranh thống khổ đó.
Mục Tân hiểu, Thiết Tâm Nguyên đang mua chuộc lòng người, y dùng sự thống khổ của mình để bách tính Thanh Hương thành cảm động, quên đi tổn thất to lớn sinh mạng, ổn định dân tâm.
Nếu như nói trước kia giữa quốc vương và võ sĩ chỉ là một loại hiệp ước và giao dịch trần trụi, nay Thiết Tâm Nguyên đã cho thêm vào đó tình cảm.
Bách tính làm sao không một lòng vì y cho được.
Quay đầu nhìn lại dĩ vãng, nụ cười hồn nhiên, món ăn ngon lành, sư đồ đối đáp ấm áp, giờ đều thành thuốc độc dày vò tâm can …
Thiết Tâm Nguyên đã hai mươi tuổi tức là hồ ly cũng hai mươi tuổi rồi, nhưng chẳng thấy nó dấu hiệu sắp mọc ra cái đuôi thứ hai, vì gần đây Thiết Tâm Nguyên rất bận rộn, nên đa phần thời gian nó quanh quẩn bên cạnh Thiết Tiểu Muội.
Chủ yếu là vì bây giờ Thiết Tiểu Muội mỗi ngày có rất nhiều bài tập phải hoàn thành, nên chẳng đi đâu được ngoài Hang Sói.
Mỗi ngày chỉ có thể nhìn bầu trời hạn hẹp qua thiên tỉnh, Thiết Tiểu Muội rất bất mãn với ca ca, nghĩ tới mẫu thân, tẩu tẩu và chất nhi nay đang ở phố phường phồn hoa của Đông Kinh ăn uống thỏa thuê, lòng càng thêm bất mãn.
Quảng trường thác nước truyền tới tiếng tụng kinh đều đều của các vị lạt ma.
Bên ngoài chắc là náo nhiệt lắm.
Thiết Tiểu Muội hơi coi thường Úy Trì Chước Chước, nó biết nữ nhân này hay lén lút chui vào phòng ca ca, chắc là xin xỏ gì đó rồi.
Nha đầu tám tuổi là lúc nhiều ý nghĩ kỳ quái nhất.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.