Thiết Đản ngồi chính giữa, nhưng năm thước xung quanh hắn không có một bóng người, dù thị nữ hầu hạ cũng tránh xa.
Thái độ không hoan nghênh thế hiện trắng trợn.
Thiết Đản quy củ uống rượu ăn cơm, trừ kính Lão Bao một chén, hắn chẳng thèm ngó tới người khác, tuy biết Hàn Kỳ cố ý làm thế để bắt chẹt kiếm nhiều lợi ích hơn, nhưng hắn tuổi nhỏ khí thịnh, hơn nữa là đặc sứ của Cáp Mật, tất nhiên không thể để mất uy thế.
Lúc nãy nhún nhường là vì lấy lễ vãn bối, người ta không dùng lễ đáp lại, chẳng cần khách khí, hắn sợ gì ai?
Hàn Kỳ được thị nữ đỡ ra, ngồi trước mặt Thiết Đản:”Nếu các ngươi có thể cho Đại Tống những thứ vượt quá bọn họ, lão phu sẽ ủng hộ Trưởng công chúa.”
Thiết Đản nhìn bốn xung quanh nói lớn:” Họ có cái gì? Đất đai à, đó là của bệ hạ, tài bảo? Là bệ hạ ban cho, quân đội? Nghe nói họ không có.”
“ Bọn họ có đại nghĩa.” Hàn Kỳ không ngờ thằng tiểu tử đột nhiên giở quẻ, hừ một tiếng:” Lần trước đại vương các ngươi có thể cưới Trưởng công chúa là nhờ bệ hạ niệm tình bọn họ thanh mai trúc mã mới gả Trưởng công chúa tới chỗ man di, nếu nghĩ Đại Tống vì ba lăm vạn lượng bạc thì nhầm rồi.”
“ Lần này dù bỏ ra vạn vạn lượng cũng không ăn thua gì đâu”
“ Tiểu tử chỉ nói thế mà thôi.” Thiết Đản cười lạnh:” Trưởng công chúa bế thế tử vào kinh, chỉ là để bệ hạ có thêm sự lựa chọn mà thôi, nếu nói Cáp Mật nhòm ngó thần khí Đại Tống, Nghi quốc công quá xem thường Nguyên ca nhi nhà ta rồi.”
“ Tây Vực bao la vạn dặm, đất đai nơi đó đủ Cáp Mật tung hoành, bất kể là đông tây hay nam bắc đều có đất dụng võ, thế tử huyết mạch cao quý, có đất đai vạn dặm để rong ruổi.”
“ Nghi quốc công ngài khi nãy nói tới quang minh chính đại, vậy mà đãi khách bằng cách này, thật khiến người ta thất vọng.” Nói xong lau miệng ném khăn đi, đứng dậy.
Không ngờ bị tiểu tử ít tuổi hơn cả con mình lên mặt răn dạy, Hàn Kỳ tức tới run người vỗ bàn:” Hỗn xược, chỉ một tên tiểu lại chốn man di dám ngông cuổng, tưởng lão phu không dám làm gì ngươi sao?”
Nếu cầu tới người ta sẽ thấp hơn người ta một bậc.
Đó là điều tất nhiên.
Muốn cầu người mà vẫn giữ được tôn nghiêm, giữ được cục diện không dễ của Cáp Mật, phải để người Tống biết, các ngươi cũng không thiếu được ta.
Thiết Đản muốn cho đám người muốn lấy hoàng trữ làm mồi câu Cáp Mật biết, mồi nhử của các ngươi không có mấy sức hấp hẫn.
“ Nghi quốc công thử làm gì đi rồi sẽ biết.” Thiết Đẩn nói xong là bỏ đi, đi rất dứt khoát, chẳng thèm cáo từ với chủ nhân, ngang ngược như man tử Tây Hạ.
Cáp Mật có nhiều quân bài trong tay hơn đám phiên vương kia lắm, nếu còn bị người ta chơi đùa trong tay thì thất bại rồi.
“ Lão gia.” Quản sự Hàn phủ gọi nhỏ, chỉ đợi lão gia ra lệnh là xong tới trói gô cổ lại, xem một tên thổ vương vùng man di làm gì được:
“ Man tử mà thôi chấp với chúng thì mất phong độ quá.” Hàn Kỳ lắc đầu cười, nâng chén lên cười lớn chữa ngượng:” Chư vị, cạn!”
Bồn xung quanh cũng ồn ào lên tiếng đáp lại, che dấu sự ngượng ngùng vừa rồi, đồng thời lòng thàm tính toán lại lập trường của mình.
Sờ vương và Nhữ Dương vương là uống thống khoái nhất còn liên tục mời nhau.
Thằng ngốc Cáp Mật đắc tội với Hàn Kỳ, cơ bản đã hủy tiền đồ của đứa bé rồi, Trưởng công chúa có được hoàng đế sủng ái tới mấy, hoàng đế vẫn phải suy nghĩ tới ý kiến của các vị đại lão.
Mọi người thấy Hàn Kỳ mặt khó coi thì cũng lần lượt cáo từ, không muốn ở lại để ông ta trút giận.
Chỉ một tuần trà, hoa viên đông vui náo nhiệt còn lại thưa thớt vài người.
Thiết Đản là đặc sứ của Cáp Mật ở Đông Kinh, tất cả thương mại qua lại giữa hai nước đều do hắn đảm nhận.
Mỗi năm Cáp Mật cung ứng một vạn thớt ngựa đã hoàn toàn giải phóng hai chân người Tống, đồng thời làm giá ngựa ở Đại Tống lao dốc, bảo mã năm xưa ngàn quan khó kiếm, nay trăm quan là dễ dàng dắt đi.
Cung ứng trâu bò càng khiến Đại Tống rỡ bỏ lệnh cấm giết thịt trâu, chỉ cần bách tính có chút dư dả là có thể mua về nếm thử.
Đại Tống ngừng mua ngựa Mông Cổ thấp bé của Khiết Đan, chỉ còn ngựa Thanh Đường và ngựa Hà Sóc của Tây Hạ có đất dụng võ.
Thương đạo từ Cáp Mật tới Đại Tống là nhờ đàn gia súc khổng lồ dẫm thành, nay thương cổ qua lại không ngớt, Lan Châu tan hoang vì thế mà được dựng lại, trú binh năm nghìn, thành trọng trấn trên thương đạo.
Thương mại giữa Cáp Mật và Đại Tống tưng bừng như thế, tất nhiên ở nơi này có rất nhiều người được lợi.
Bởi thế ủng hộ Sở vương, Nhữ Dương vương chưa chắc tương lai đã có lợi lộc gì, nhưng đắc tội với Thiết Đản thì chắc chắn chỉ thiệt thôi, rất nhiều người thầm mắng chửi Hàn Kỳ ép họ vào thế khó.
Nếu vừa rồi Hàn Kỳ cứng rắn họ còn có thứ ỷ vào, đến ông không dám làm gì người ta rồi, lại khiến mọi người khó xử là sao? Trong tình thế đó không phải sợ quyền thế của Hàn Kỳ, có lẽ người ta nhổ nước bọt vào mặt.
Nhưng vẫn có người ở lại Hàn phủ.
Bao Chửng, Bàng Tịch, Âu Dương Tu cùng với Phú Bật vừa mới tiến kinh, Lý Nhược Cốc Tư Chính điện đại học sĩ đã không làm quan nhiều năm, tựa hồ chẳng bị sự kiện vừa rồi chẳng ảnh hưởng gì, vẫn uống rượu trò chuyện.
“ Vĩnh Thúc, lão phu nghe đồn đại về Cáp Mật nhiều lắm, chẳng biết đâu là thật đâu là giả nữa.” Lý Nhược Cốc tóc trắng bạc phơ, già rồi không thích chỗ ồn ào, lúc này mới hứng thủ hỏi:” Nhưng từ thái độ của tiểu tử kia đã thấy phần nào, song Cáp Mật chỉ là mảnh đất không lớn, lấy đâu ra chỗ dựa mà khẩu khí lớn thế?”
“ Uyên công, diện tích Cáp Mật tuy chỉ bằng một châu của Đại Tống, nhưng có tận bảy tòa thành lớn Thanh Hương, Cáp Mật, Sa Thạch, Lâu Lan, Tuyết Sơn, Hồ Dương, Đại Thạch đều xây dựng hai bờ Cáp Mật hà, dân cư sung túc, mức độ thịnh vượng không tả siết.”
Phú Bật hừ một tiếng:” Mảnh đất nhỏ tẹo cố nhét vào một đống người vào cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.”
Lý Nhược Cốc nhíu mày:” Lão phu nghe nói Cáp Mật vương cướp về trăm vạn người Hồi Hột, thế sao được.”
“ Là một trăm sáu tư vạn, nhưng không phải là cướp, mà họ chạy nạn tới Cáp Mật, vì bố trí những người này vãn sinh phải ăn uống tiết kiệm gần một năm.”
Bàng Tịch trầm ngâm:” Người Hồ giỏi xạ kỵ, nếu thế Cáp Mật chẳng phải dễ dàng tổ chức năm mươi vạn đại quân hay sao?”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.