Thiết Tâm Nguyên hứng thú hỏi:” Ý ngươi là ta không nên làm hắn thương tâm?”
Úy Trì Văn ngập ngừng:” Nếu .. Nếu như có thể, xin đại vương cho Cạc Cạc cơ hội làm bừa một phen.”
“ Chính ngươi cũng đã nói là làm bừa rồi, sao còn muốn ta đồng ý? Cạc Cạc vì ít tuổi, trong quân bị chèn ép, đó là chuyện thường, quân đội là nơi chú trọng tư lịch, chú trọng kề vai quyết chiến, không phải có chút man lực mà được coi trọng. Hắn không biết tiến thủ, lại từ bỏ phấn đấu, lập nên đội quan trẻ con, như thế càng không có chỗ đứng trong quân.” Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ta biết suy nghĩ của hắn, muốn huấn luyện một đám người trung thành với mình, để có đồng bạn trong quân. Tránh khó chọn dễ, không thể thành tướng quân tốt.”
Úy Trì Văn cắn răng nói:” Vì đại vương không cho hắn lên chiến trường, suốt ngày ở quân giáo trường hô khẩu hiệu xếp trận, sao tránh được người ta nói hắn không có gan.”
“ Tiểu Văn, ngay cả ở sân huấn luyện hắn cũng chẳng thể thắng được người ta, làm sao lên chiến trường chém tướng đoạt cờ? Lên chiến trường rồi để ta đi nhặt xác cho hắn à?”
Thiết Tâm Nguyên nói xong đi vào thư phòng, Úy Trì Văn không chủ động báo cáo tình hình Nhất Phiến Vân chứng tỏ mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát.
Úy Trì Chước Chước pha trà, chuẩn bị bút mực để Thiết Tâm Nguyên tiếp tục làm việc, bình thường làm xong mấy việc này là nàng đi, hôm nay lại đứng đó.
“ Có chuyện gì thế?”
“ Cạc Cạc nhờ thiếp xin chàng cho nó tới Ba Lý Khôn.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ mạnh bút lông trong tay xuống bàn:” Quân nhân lấy phục tùng làm thiên chức, ta đã nhấn mạnh vô số lần, hắn là quân nhân lại nhiều lần muốn trái quân lệnh là sao?”
Úy Trì Chước Chước vừa giúp y thu thập mực bắn trên bàn vừa nói:” Cạc Cạc bản tính hoang dại, không chịu được ước thúc, đại vương dùng quy củ kiềm chế như thế, thiếp sợ tiêu hao hết nhuệ khí của nó.”
Thiết Tâm Nguyên cầm bút, mở tấu chương ra:” Tối bảo nó tới tìm ta.”
Cạc Cạc rất lâu rồi không về phủ thành chủ ở, nằm giang chân giang tay ở cái giường mây ngoài sân, rẩu rĩ uống rượu.
“ Đại vương rất tức giận đấy.” Úy Trì Văn đi tới giật lấy vò rượu trong tay hắn:
“ Ta sắp chết rồi, Tiểu Văn, ta thực sự sắp chết rồi, suốt ngày cùng đám lão binh coi thường ta xếp hàng đi lại, còn phải đi chỉnh tề, không những vô vị còn bị người ta chê cười.”
Úy Trì Văn thở dài:” Ngươi không nhận ra quân tốt bên cạnh ngươi toàn là người có công huân, kinh nghiệm trận mạc à? Đây là đội quân thực nghiệm, có liên quan lớn tới công tượng doanh.”
“ Ta biết, nhưng đại vương không hiểu, ta không thích hợp với đội quân này, cũng không muốn làm khúc gỗ đi đi lại lại, ta muốn lên ngựa cầm đao giết địch, thế mới thống khoái.”
“ Rất nhiều chuyện xảy ra trước kia đã chứng minh một chuyện, ngươi biết là gì không?”
“ Không có tâm tình mà đoán.” Cạc Cạc bực bội đáp:
“ Tất cả những người cho rằng đại vương sai, cuối cùng sai lại là bản thân.” Úy Trì Văn nói một câu tổng kết thấm thía:
“ Ngươi nói cái gì có ích hơn một chút được không?” Cạc Cạc chẳng nghe lọt tai, chỉ thấy mình có tài mà không được trọng dụng, đại vương chỉ thích Úy Trì Văn thôi, giao cho hắn làm không biết bao nhiêu việc, vì hắn thông minh.
Đại vương ghét bọn ngốc, đại vương chỉ thích người thông minh, nên đối xử bất công.
…
Cáp Mật từ một nơi hoang dã vô pháp vô thiên thành nơi phồn hoa nhất của Tây Vực trong thời gian ngắn, không trải qua thời gian tích lúy lâu dài, không khác gì một tên béo mà không có xương.
Không thể coi trọng lượng là lực lượng, như lợn càng béo càng dễ giết thôi.
Thế nên xung quanh thèm khát, muốn nhăm nhe miếng thịt béo này, thế nên vì sao một Khách Lạt Hãn rách nát chỉ cần đứng đầu hô hào, có vô số bộ tộc quốc gia lớn nhỏ theo đuôi gây áp lực với Cáp Mật.
Đó là tình cảnh của Cáp Mật hiện giờ.
Thiết Tâm Nguyên hôm nay không ăn cơm tối, y ngồi sau bàn làm việc rất lâu, tới khi Cạc Cạc vào mới nhận ra trời đã tối rồi.
Thiếu niên quật cường đứng ở cửa, đầu tuy cúi nhưng không hề có ý xin lỗi, hắn đã quyết, không khuất phục đại vương.
“ Truyền lệnh Thiên Sơn tả tướng quân Lãnh Bình, Bật Thất Bát Lý Mạc Cách bộ, Kỳ Đài Xương Thất bộ bất kính với Cáp Mật, diệt trừ.”
“ Lệnh Thiên Sơn hữu tướng quân Vương Trụ, lấy Ba Lý Khôn hồ làm khởi điểm, càn quét phương bắc, xua đuổi bộ tộc du mục, tước đoạt gia súc, phá hủy mục trường, nguồn nước, nếu cần thì tiêu diệt, phải tạo ra vùng không người.” Thiết Tâm Nguyên ném hai lệnh bài lên bàn:
Cạc Cạc ngớ ra, không hiểu vì sao đại vương lại đột nhiên phát lệnh với mình mà không phải là trách mắng như hắn nghĩ.
“ Thiết Cạc Cạc và Mạnh Hổ biên nhập vào quân của tả tướng quân Lãnh Bình, đi đi.” Nói xong Thiết Tâm Nguyên mệt mỏi dựa vào lưng ghế phất tay, thất vọng vô cùng:
“ Thuộc hạ, thật ra, có thể, tiếp tiếp tục đi tập xếp hàng ...” Cạc Cạc không hiểu vì sao mình nói câu này, đáng lẽ theo Lãnh Bình chiến đấu là điều hắn ao ước bấy lâu, vậy mà giờ chẳng vui chút nào:
Thiết Tâm Nguyên lần nữa phất tay:” Đi đi, ta muốn yên tĩnh một chút.”
Quân lệnh cần có thư của đại tướng quân, sau đó tới tướng quốc phủ ghi vào hồ sơ, cuối cùng mang tới chỗ Thiết Tâm Nguyên đóng ấn mới là hoàn chỉnh.
Cạc Cạc gian nan rời phòng đại vương, bước chân nặng như đeo đá.
Úy Trì Chước Chước ghi chép lại hai mệnh lệnh của Thiết Tâm Nguyên, một khi qua đại tướng quân phủ và tướng quốc phủ, máu sẽ đổ xuống. Hai bộ tộc trước kia sau đại thắng Lâu Lan, tới xin nương nhờ Cáp Mật, nay lại theo Khách Lạt Hãn gây sức ép đỏi mở cửa Thiên Sơn lộ, kết hợp với cuộc họp chiều nay, nàng biết vận mệnh của hai tộc này đã được quyết định.
Một cốc trà nóng còn bốc hơi đặt trước mặt Thiết Tâm Nguyên, y vẫn chìm trong suy tưởng không biết gì, Úy Trì Chước Chước lấy đi cốc trà cũ còn đầy nguyên, nhìn nam nhân vất vả của mình, lăng lẽ đi ra.
Hôm nay không có trăng, lúc chập tối mây đen đã kéo tới, mưa rơi xuống cùng với tiếng cú mèo, mới đầu rất nhẹ, rất ôn nhu, mau chóng thành cơn mưa rào sầm sập.
Mưa tới nửa đêm thì bầu trời xuất hiện vầng trăng cong cong, mưa Thiên Sơn là thế, tới nhanh, đi cũng như ngựa chạy.
Thiết Tâm Nguyên từ trong trầm tư tỉnh lại, đi tới giường nhỏ đặt ngay trong thư phòng, y thấy mình nên ngủ một giấc say, mai lấy tinh thần đầy đủ nghênh đón cuồng phong bạo vũ.