Thiết Tâm Nguyên cưỡi mã vương chạy một vòng, lúc này tới cổng sau của Đại Lôi Âm tự, bảy năm trước Tát Giả mang về một cây bồ đề trồng ở đây, giờ cái cây đã rất cao, lá xum xuê, cành cây to bằng cánh tay có rễ phụ buông xuống.
Dưới gốc cây có một cái đài gỗ, còn có bồ đoàn, nơi này mạch suối nước nóng, mùa đông rất dễ chịu, mùa hè thì quên đi.
Một lão hòa thượng vốn chết từ rất lâu đứng dưới gốc cây chắp tay nói:” A Di Đà Phật, đã lâu không gặp thí chủ, thật là nhớ.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn người đó chép miệng một cái:” Rốt cuộc ông không thể làm được tứ đại giai không, vẫn cứ trở về.”
Người ngồi trên bồ đoàn chính là Hoạt Phật Tát Già được coi chết từ lâu, ngoại trừ tiều tụy một chút, da dẻ không được hồng hào thì chẳng cái gì giống người chết, tất nhiên không tính cái mặt vô bi vô hỉ:” Mây trôi phiêu hốt, Phật tổ không thích lão tăng dạo chơi, nên lại đưa về Cáp Mật.”
Thiết Tâm Nguyên bất lực:” Nếu không dùng hết thuốc nổ thì chắc là ông không về đâu nhỉ?”
“ Lão tăng tự hủy tu hành, hóa thân thành Hắc Y Kim Cương chỉ vì Phật quốc xương thịnh, đại vương nói càn rỡ, cẩn thận vào địa ngục bị rút mất lưỡi.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Ta tạo nghiệt vô biên, địa ngục bình thường làm sao chứa nổi, phải tới tầng địa ngục thứ mười chín mới đúng. Ta nghe nói trên cao nguyên sấm rền liên hồi, nhưng lại chẳng có mưa xuống, ban ngày ban mặt lại có kim xà giết người, hẳn đều từ tay Hoạt phật mà ra, không biết địa ngục nào sẽ giành cho ông đây?”
Tát Già khoanh chân ngồi xuống gốc bồ đề, mặt mày trang nghiêm:” Mấy trăm năm qua, xương cốt đệ tử Bổn giáo làm bát xin cơm đã trải khắp Tạng Nam, da đệ tử Bổn giáo làm trống đủ gõ át mọi Phật âm trên đời.”
“ Lão hòa thượng vẫn chưa nhìn thấu, vì sao cứ muốn báo thù.”
Tát Già không muốn biện luận thứ liên quan tới Bổn giáo với y:” Làm sao đại vương biết ta về?”
“ Nhân Bảo thượng sư thành Hoạt Phật, làm sao ta không đoán ra? Huống hồ ngọc điệp pháp bài của Đại Lôi Âm tự đã đặt lên bàn ta rồi, người có tư cách làm ngọc điệp pháp bài cho Nhân Bảo tượng sư chỉ có ông thôi.”
Tát Gia cười như đứa trẻ nghịch ngợm:” Lão tăng biết đại vương sẽ phát hiện.”
“ Bây giờ Thanh Hương thành lưu truyền cái gì mà Lôi Âm có trước Cáp Mật có sau, ta chẳng thèm đính chính, nếu không có hại, chẳng bằng để bách tính Cáp Mật có cảm giác đó, Cáp Mật thành lập còn quá ngắn, dù sao vẫn cần ít lịch sử và truyền thuyết.”
Thiết Tâm Nguyên không bao giờ uống trà bơ, nên y cho mã vương uống hết, một bát trà sao đủ cho mã vương, liền bảo tiểu sa di mang một thùng tới.
Tiểu sa di trông có vẻ được nuông chiều, ủy khuất rơi lệ, nó cho rằng mình hầu hạ Hoạt Phật và khách nhân là đúng, sao phải hầu hạ con ngựa?
Không thấy Hoạt Phật bênh vực, tiểu sa di đành thút thít đi làm trà bơ tới.
“ Hình như ta gặp đứa bé này rồi, nó là chuyển thế linh đồng của ông?”
Tát Già gật đầu:” Lão tăng chết rồi, nó sẽ là Tát Già Hoạt Phật.”
Thiết Tâm Nguyên thấy Tát Già không muốn nói chủ đề này, chuyển đề tài:” Đại Lôi Âm tự là tùng lâm của Cáp Mật, tăng nhân là bách tính Cáp Mật, nay Khiết Đan tới đánh, mọi người phải đồng tâm hiệp lực, vậy mà Đại Lôi Âm tự có hơn bốn trăm võ tăm rời Cáp Mật, e không thỏa đáng.”
Tát Già thoải mái nói:” Đại Lôi Âm tự không có kẻ địch, võ tăng chỉ cần chín chín người là được, dù sao nơi này cũng gần cung thất.”
Thiết Tâm Nguyên hài lòng vì sự biết điều bất ngờ của Tát Già, cười ha hả:” Bên cạnh có một bảo tảng toàn vàng bạc mà bao năm nay ta không động tâm, càng không vươn tay lấy, Hoạt Phật tin tưởng ta cũng phải thôi.”
Tát Già hừ một tiếng:” Chủ động phái võ tăng đi giúp quốc vương tông chủ hủy lương thảo địch, e chỉ có Đại Lôi Âm tự, đại vương còn chưa vừa lòng à?”
Chuyện cần đàm phán đã xong, chuyện cần trả lời có đáp án, Thiết Tâm Nguyên cười lớn muốn rời đi, chỉ là thùng trà bơ mà tiểu sa di làm cho mã vương còn chưa thấy đâu.
Kỳ thực Tát Già đã điên rồi, ông ta bị vong linh người chết ép điên dại, còn mang chút linh trí cuối cùng, ông ta biết mình không thích hợp làm lãnh đạo tăng chúng nữa, nên ông ta giả chết, sau đó hóa thân thành Hắc Y Kim Cương báo thù kẻ hại Bổn Giáo ngàn năm qua.
Cảnh tượng một vị cao tăng đạo đức ném tạc đạn vào đám đông làm Thiết Tâm Nguyên rùng mình, y lo Tát Già bệnh điên tái phát, cho rằng y cũng là kẻ địch, kích động lên kéo chốt tạc đạn thì khốn ...
Thiết Tâm Nguyên kéo tai mã vương rời Đại Lôi Âm tự, mã vương bực tức nhìn cánh cửa gỗ đóng lại, thoát khỏi tay Thiết Tâm Nguyên, đi nhanh hơn, hại y phải chạy theo mới kịp.
Trời đã tối một nửa, tiếng chuông du dương truyền khắp nơi, chim chóc vừa mới ổn định lại lần nửa từ trong rừng bay dáo dác khắp nơi.
Không biết Vương An Thạch và Nhân Bảo trò chuyện phát ra hào quang trí tuệ gì mà Đại Lôi Âm tự dùng tiếng chuông báo cho thiên hạ, nhân gian lại sinh ra một tư tưởng hoặc giai thoại mỹ lệ.
Thiết Tâm Nguyên thở hồng hộc đuổi kịp mã vương, tốn rất nhiều công sức mới leo được lên lưng nó, còn chưa ngồi vững thì nó đã chạy, cái con khốn này đã chạy là hết tốc lực, nếu bị ngã không chết cũng tàn phế suốt đời.
Đuôi ngựa bị gió kéo thẳng đứng, Thiết Tâm Nguyên ôm chặt cổ nó, không ngừng hứa kiếm cho nó hai thùng trà bơ thì nó mới dừng lại.
Xét chữ tín không tốt lắm của Thiết Tâm Nguyên, mã vương chạy vào một cánh rừng bên hồ nước, dừng bước ở viện tử rộng lớn, đây chính là nơi tụ cư của vương tộc Vu Điền, muốn Thiết Tâm Nguyên thực hiện lời hứa ngay lập tức.
Thiết Tâm Nguyên lau sạch nước mắt bị gió thổi rồi mới đẩy cửa gỗ đi vào.
Bên ngoài tường trắng cao lớn, nhưng bên trong thì toàn là nhà gỗ đơn sơ, sân toàn là phụ nhân đang bận rộn, thấy Thiết Tâm Nguyên chỉ nhún mình thi lễ.
Úy Trì Chước Chước nếu không ở vương cung là tới nơi này, nàng ngồi ở sân đạp máy kéo sợi, lông cừu trắng biến thành sợi dài, quá trình ưu mỹ như vũ đạo, cười ngọt ngào:” Sao đại vương tới đây?”
Thiết Tâm Nguyên bị mã vương dùng đầu húc một cái lảo đảo, vội đi tới nói:” Mau làm cho nó một thùng trà bơ thêm muối ... Biết rồi, hai thùng.”
Úy Trì Chước Chước và cả đám phụ nhân nhìn cảnh đó không nhịn được cười, đôi khi không biết đại vương và con ngựa kia ai mới là chủ nữa.
“ Ngựa gì mà lại uống trà bơ?”
Thiết Tâm Nguyên bực dọc:” Thói xấu nó mới nhiễm, chả hiểu nổi nó là cái thứ gì nữa.”