Trong quá trình mày mò sự vật mới luôn có rào chắn, len dạ trắng cho vào chum nhuộm, đun nóng, trải qua quá trình ngâm tẩm, khi vớt ra màu sắc cực đẹp, chỉ là sau một lần giặt, màu lam tươi sáng biến thành màu lông chuột.
Nhất là màu nhuộm thôi ra dính vào tay là cực kỳ khó rửa sạch.
Úy Trì Chước Chước có dấu hiệu phát cuồng rồi, hai ngày không ngủ, vành mắt thâm vào, con ngươi thì đỏ ngầu, tóc buộc bừa sau đầu, đôi tay thường ngày rất chú ý giữ gì giờ loang lổ đủ màu.
Nữ nhân này bình thường dịu dàng hết mức, kỳ thực là dịu dàng quá mức, giờ bắt đầu chửi bới rồi, thêm thời gian nữa nếu vẫn không thành công, khả năng rút đao ra.
Đây không phải là thái độ nghiên cứu khoa học.
Năm xưa đám huynh đệ bọn họ nghiên cứu nhiều thứ, dù thất bại cũng vẫn cười ha hả, ngủ ngon lành, sống vui vẻ.
Thiết Tâm Nguyên không biết nhuộm len dạ ra sao, có điều mỗi phát minh và phát hiện đều có may mắn, chỉ có loại trừ vố số khả năng không thể, cuối cùng mới tìm ra được phương pháp chính xác nhất, không gấp được.
Nhìn Úy Trì Chước Chước đá cái chum nhuộm để rồi đau tới mức rơi nước mắt, Thiết Tâm Nguyên thô bạo đi tới vác nàng lên vai, nói với những người còn lại:” Thong thả mà thứ, thế nào cũng có kết quả, không cần gấp.”
Nói xong kệ xung quanh mắt tròn mắt dẹt, vác Úy Trì Chướ Chước đi, đặt nàng lên lưng mã vương, đi về hang sói.
Tới phòng mình cởi hài của Úy Trì Chước Chước ra mới phát hiện móng chân nàng bật lên rồi, máu ướt cả đáy hài, khẽ chạm một cái, móng chân rơi ra, Úy Trì Chước Chước ôm lấy y khóc lớn, lần này không phải đau lòng mà là đau chân.
Lúc này không thể gọi đại phu tới, chuyện gì phải tự làm, an ủi về tâm lý với nàng mà nói tốt hơn bất kỳ thứ thuộc nào.
Khó khăn lắm mới dỗ được nàng ngủ, Thiết Tâm Nguyên mới sai thị vệ đi gọi đại phu, xem có bị gãy xương không, vì chân nàng sưng rất to, chườm lạnh không ích gì.
Quả nhiên là y nói đúng, Trương Phong Cốt tới nơi kiểm tra, nói gãy xương rồi, phải bó bột.
Thạch cao đắp xong, chân Úy Trì Chước Chước đặt bên bồn lửa cho mau khô, suốt quá trình đó nàng ngủ mê man.
Trương Phong Cốt còn sắc một nồi thuốc, dặn Thiết Tâm Nguyên đút cho Úy Trì Chước Chước uống, nói tới nửa đêm vương phi sẽ bị sốt.
Đến canh hai Úy Trì Chước Chước toàn thân nóng rực, mặt đỏ bừng bừng, Thiết Tâm Nguyên dùng cồn không ngừng xoa người cho nàng, tới canh bốn mới dần hạ sốt.
“ Đại vương, hát cho thiếp nghe đi.”
Thiết Tâm Nguyên đang ngủ gà ngủ gật, nghe thế mở mắt ra, chớp chớp mắt vài cái, nửa tỉnh nửa ngủ tự động hát:” Ở nơi xa xôi đó, có cô nương tốt ..”
Úy Trì Chước Chước kéo tay y:” Không hát ( Đại phản thành đích cô nương ), thiếp muốn nghe đom đóm bay.
“ Uyển Nhi về biết ta hát đom đóm bay cho nàng nghe là bóp chết ta với nàng luôn đấy.”
“ Chết cũng muốn nghe, vương hậu nói bị ngài dùng bài hát đó lừa về, thiếp cũng muốn bị lừa.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng:” Được rồi, cùng lắm để Uyển Nhi bóp chết ta.”
“ Ra thiên tỉnh hát đi, nơi đó nhìn thấy trăng.”
Chuyện tới nước này Thiết Tâm Nguyên đành dùng chăn bọc Úy Trì Chước Chước lại, bế nàng ra thiên tỉnh, kiếm một cái ghế tựa thoải mái đặt nàng xuống, vận động chân tay cười:” Lâu rồi không hát, hát không hay nàng đừng để ý.”
“ Ôm thiếp.”
Thiết Tâm Nguyên ôm đầu nàng đặt lên ngực, nhìn bầu trời đen, thấp thoáng ngôi sao chớp tắt như những con đom đóm lập lòe trong đêm tối, lời ca cứ thế hết sức tự nhiên thoát ra khỏi miệng.
Bầu trời ngả dần màu đen đen
Mang theo những vì sao lấp lánh
Đom đóm bay đom đóm bay
Nàng đang nhớ ai ...
Úy Trì Chước Chước nghe tới si mê, miệng lẩm nhẩm theo, dần dần chìm vào giấc ngủ với nụ cười yên lành.
Thiết Tâm Nguyên nhìn nàng say ngủ, lòng có chút hoảng hốt, cảm thấy mình sai rồi, đây không phải cuộc sống mình muốn, mẹ và thê tử mang nhi tử mới sinh chạy tới Đại Tống, sinh con ra ở nơi mình thậm chí không nhìn thấy ... Tiểu lão bà vì một thứ vải nhuộm không thành mà làm bản thân gẫy chân, không có len dạ, người Tây Vực choàng áo lông vẫn sống tốt cơ mà.
Thế nhưng bây giờ muốn rút lui cũng muộn rồi, trăm vạn người dựa vào y kiếm cái ăn, nếu rút lui thì hậu quả quá nghiêm trọng, dù vô tâm tới mấy cũng không thể gánh nổi.
Mất niềm tin, luyến tiếc cuộc sống nhàn nhã trước kia, đủ loại tâm tình xấu kéo tới, nhưng tới khi trời sáng, tất cả đều biến mất, y vẫn là Cáp Mật vương đang ngày càng uy nghiêm.
An bài Úy Trì Chước Chước bên cạnh, vừa làm việc vừa chiếu cố, đó là điều tối đa y có thể làm.
Úy Trì Chước Chước rảnh rỗi, vô cùng vui vẻ xoay bánh xe lăn đi khắp phòng, chẳng thấy buồn chán.
Úy Trì Văn đi vào, sắc mặt khó coi, định đẩy tỷ tỷ đi, Thiết Tâm Nguyên xua tay, liền đưa tới một bản báo cáo, đồng thời nói vắn tắt:” Mục Tân đang ở Tổ Phổ đại vương phủ, đồng thời thành mưu sĩ, giúp người Khiết Đan bắt thám tử của chúng ta, tổng tộng có sáu mươi mốt người bị chặt đầu, đó là chỉ riêng trong ngày hai sáu tháng bảy.”
Úy Trì Chước Chước thất kinh:” Ông ta vốn cao ngạo, vậy mà vì chống lại đại vương mà hạ mình như thế.”
Thiết Tâm Nguyên xem báo cáo mặt âm trâm, tổn thất này thực sự quá lớn, đồng thời cũng thầm thở phào, ít nhất là biết ông ta ở đâu rồi:” Phải cắt đứt liên hệ.”
“ Vâng, Hứa Đông Thăng đã hạ lệnh đình chỉ mọi hoạt động, đồng thời cắt đứt mọi mối liên hệ, người Hán, người Tây Vực bất kể ở vị trí nào đều bị Da Luật Thịnh Đường cách ly, chúng ta không còn nguồn tin nào biết thêm chính lệnh đối diện.”
“ Toàn bộ nguồn tin không còn nữa?”
“ Vẫn còn một ít song không phải tin trọng yếu, chỉ biết hai địa đạo bị phá hủy, bảy chưởng quầy thương đội Khiết Đan qua lại mật thiết với chúng ta bị ngũ mã phân thây, toàn bộ hòa kế chặt đầu thị chúng. Da Luật Thịnh Đường ra tay cực nặng, Nhất Phiến Vân và tăng binh không thấy bóng dáng đâu, không rõ thế nào ...”
Thấy Úy Trì Chước Chước cựa mình muốn đứng lên, Thiết Tâm Nguyên ấn nàng xuống:” Nàng nghỉ ngơi, đừng lo, Nhất Phiến Vân là lão già đã tung hoành Tây Vực mấy chục năm, cả đời trừ lần bất cẩn thua ở Thanh Hương thành, đến Mục Tân cũng từng bị lão ta lợi dụng.”
“ Tăng binh Đại Lôi Âm tự cũng không tầm thường, có cuồng tín đồ che chở, họ sẽ có cách thoát thân.”
“ Cho dù không có hai đội kỳ binh này chúng ta vẫn còn cách khác, không chỉ Da Luật Thịnh Đường có chuẩn bị, năm xưa từ khi A Tát Lan chiến bại, ta đã lên kế hoạch đối phó với người Khiết Đan rồi.”
Nói tới đó áy náy vuốt má nàng:” Chỉ là ta vốn định tự mình chăm sóc nàng, nhưng bây giờ xem ra không được nữa.”
Úy Trì Chước Chước như mèo nhọ cọ cọ má vào tay y:” Thiếp làm phiền đại vương mới đúng, ngài có việc cứ đi làm đi.”
Hai người này càng ngày càng trắng trợn không coi ai ra gì, Úy Trì Văn thấy rất không thoải mái.