Đừng nói là người Tống không hiểu Cáp Mật, đến cả Thiết Tâm Nguyên còn chưa thể hiểu hết.
Nguyên nhân là do nước lũ.
Nước lũ với Tây Vực mà nói kỳ thực là ân điển của ông trời, cái mảnh đất khô hạn nghìn năm này, chỉ cần có nước thì là ân điển.
Tiếc là Hồ Dương hà là dòng sông còn chưa có điểm kết.
Trải qua hai năm tích nước, Tạ Trạch cuối cùng đã đầy tràn, nước theo lỗ hổng phía đông nam chảy đi, chỉ hai ngày cái hồ đầy đã vơi một nửa.
Nước hồ cuồn cuộn bẻ sang hướng đông, tràn vào rừng hồ dương, như quái thú tả xung hữu đột trong đất cáp tơi xốp, xô đổ vô số cây hồ dương, sau đó đổ vào Tây Hải, bị khe rãnh ở đó phân tán, cuối cùng bình tĩnh lại.
Kết quả là Hồ Dương hà chảy ngang qua nửa Cáp Mật, rồi vòng sang phía đông, tạo thành một loạt hồ nước lớn nhỏ ở vùng hồ dương, sau đó tiến vào Tây Hải, chia Cáp Mật làm hai, biến đổi địa hình của Cáp Mật.
Trận đại hồng thủy này tuy không gây ra tổn thất về sinh mạng, nhưng hơn sáu vạn mẫu ruộng sắp thu hoạch bị nước lũ họa hại sạch sẽ.
Thiết Tâm Nguyên tay cầm tấu báo của Hồ Dương thành, trầm ngâm rất lâu. Trước đó y đã tới Tạ Trạch, khi đó Tạ Trạch rộng lớn vô cùng, tựa hồ có tích trữ bao nhiêu nước cũng không thành vấn đề, bằng vào khả năng bay hơi nước lớn ở Tây Vực, có lẽ cân bằng được lượng nước của Hồ Dương hà.
Nhưng cuối cùng nó không gánh được trọng trách này, sụp đổ rồi, khiến kế hoạch khai phát Tạ Trạch cũng hủy theo.
Bị cuốn trôi sáu vạn mẫu ruộng không phải tai họa quá lớn, nhưng con sông này giờ ngăn cách liên hệ giữa Cáp Mật thành và Hồ Dương thành thì là rắc rối cực lớn.
Hoắc Hiền đang ở Hồ Dương thành, còn tầm mắt chứng kiến Hồ Dương thành đổi dòng, mau chóng lệnh cho công tượng doanh tới lắp cầu treo, chỉ riêng vì sự kiện này, Thủy Nhi dẫn một nửa công tượng hành động.
Nói ra cũng lạ, tên hắn là Thủy Nhi, cả đời cũng gắn với sự kiện liên quan tới nước.
Vừa mới tiêu diệt hai bộ lạc du mục thì Hồ Dương hà dâng lũ gây họa, đây là cảnh cáo của trời ao.
Ít nhất Lưu Phân nói thế.
Nhưng đem học thuyết thiên nhân cảm ứng vào ổ mã tặc thì không có thị trường, Hoắc Hiền thấy Hồ Dương thành dâng lũ thì hưng phấn lắm, đọc thư cũng thấy, ông ta cho rằng quốc gia phải có thiên tai mới là bình thường.
Còn Thủy Nhi, nghe xong "ồ" một tiếng, sau đó tập hợp công tượng thích hợp, lập kế hoạch xây cầu lớn.
Úy Trì Chước Chước cũng không có nhà, nghe Úy Trì Văn nói lông cừu đã kéo hết thành sợi, hôm nay đem nhuộm đen, tỷ tỷ hắn tới hậu sơn xem náo nhiệt.
Hứa Đông Thăng đem quân đội đi thanh trừng mã tặc xung quanh, hoặc yêu cầu các bộ lạc quy thuận, nếu không đuổi đi thật xa, tránh khi hai nước giao chiến bị đám người này níu chân.
Trạch Mã đi sứ Tây Hạ mang theo lượng lớn kim ngân châu báu, theo kế hoạch khi xong việc ở chỗ Một Tàng thị, nàng sẽ vòng qua Thanh Đường thành hội diện với Trác Mã, không rõ hai nữ nhân đó có tính toán gì.
Giờ thì chuyện gì ở Cáp Mật dù xảy ra chuyện lớn tới mấy cũng lập tức có người tương ứng chịu trách nhiệm, Thiết Tâm Nguyên trừ duyệt tấu chương thì nhàn.
Một quốc gia chẳng có chuyện gì để đại vương phải lo, tức là đang đi vào guồng phát triển tốt đẹp, mọi người bận rộn kiếm tiền, không ai có tâm tư làm chuyện xấu, quốc gia bình ổn là lời tán dương cao nhất với quốc vương.
Đáng lẽ lúc này Thiết Tâm Nguyên nên tiếp kiến trưởng lão các tộc, cùng họ uống trà, ăn cơm, lung lạc lòng người là chuyện phải làm liên tục, nhưng Thiết Tâm Nguyên không hứng thú, ai chịu nổi cả ngày nghe một đám lão già lải nhải chứ.
Bởi thế Thiết Tâm Nguyên mang nụ cười ấm áp, nghe đám lão hán oán trách nhi tử không nghe lời, tức phụ không hiếu thuận, sau đó cáo lỗi, nhường lại sân chơi cho Lưu Phân tham gia vào hội nói xấu con cái.
Rời phủ thành chủ, Thiết Tâm Nguyên rửa mặt dưới tháng nước, nước lạnh do tuyết tan là thứ xua đi cái nóng tốt nhất.
“ Mai ngươi thay ta tới nhà Trương lão hán một chuyến, tặng chút lễ vật, người cũ rồi, phải cho chút thể diện, ông ta giờ chỉ dựa vào thể diện mà sống thôi.” Thiết Tâm Nguyên vừa lau mặt vừa nói:
Úy Trì Văn gật đầu:” Mai thuộc hạ đi, đại vương có nên tới hậu sơn một chút không, tỷ tỷ thuộc hạ vì dệt len dạ, giờ thiếu điều muốn ngủ trong đống lông cừu luôn rồi, nói gì mà đây là hồi môn của mình.”
Thiết Tâm Nguyên bợp Úy Trì Văn một cái:” Tỷ tỷ ngươi không nói câu như thế, nàng biết tầm quan trọng của len dạ với Cáp Mật, đây sẽ là sản nghiệp mới của chúng ta, quan trọng hơn cả Hoàng Kim cốc, tương lai dùng duy trì Cáp Mật.”
Không định giải thích nhiều với Úy Trì Văn, loại chuyện này dù nghĩ không thông cũng phải nghĩ cho thông, không thương lượng gì hết, sau này Cáp Mật dựa vào lông cừu để thống trị Tây Vực, hoàng kim, mã não không là gì so với nó.
Úy Trì Chước Chước quả thực rất hưng phấn, tay cầm một mảnh vải dạ do lông cừu dệt thành, hoan hỉ như cô bé con.
“ Dầy hơn vải bông, ấm hơn vải gai, bền hơn tơ lụa ...”
Nữ nhân này thực sự cao hứng tới tẩu hỏa nhập mà rồi, len dạ do lông cừu dệt thành, riêng trọng lượng đã chết người, với công nghệ công tượng doanh bây giờ chưa thể kéo thành sợi nhỏ hơn, nên khỏi nghĩ luôn tới chuyện thoáng khí.
Thứ này mặc trên người như đeo đá, được mỗi cái lợi là ấm áp.
Dù sao Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng mặc.
“ Mục nhân, nông nhân cùng các tướng sĩ năm nay sẽ không còn lo bị lạnh nữa, Cáp Mật chúng ta lại có thêm một sản nghiệp lớn.” Úy Trì Chước Chước nép vào người Thiết Tâm Nguyên, kiêu ngạo nhìn quanh như nữ vương, trước mặt tộc nhân, nàng không ngại thể hiện quan hệ thân mật của hai người.
Thiết Tâm Nguyên cũng không ngại người khác, tự nhiên ôm eo nàng:” Muốn bản vương thưởng cho cái gì đây?”
Úy Trì Chước Chước duyên dáng xòe ba ngón tay trước mặt Thiết Tâm Nguyên, nghĩ một lúc lại xỏe thêm hai ngón tay nữa.
“ Chỉ có thế thôi sao?” Thiết Tâm Nguyên kéo bàn tay còn lại của nàng lên, nhẹ nhàng duỗi từng ngón tay một ra, đến khi mười ngón tay như cọng hành của nàng dựng lên trên không:
Cho phép nàng lấy mười thứ ở kho vương thất.
Ánh mắt Úy Trì Chước Chước mê ly, say đắm nhìn Thiết Tâm Nguyên, xuân ý lập lờ, nếu chẳng phải đang ở ngoài sân, Thiết Tâm Nguyên thế nào cũng được hưởng thụ ôn nhu tuyệt vời.
Đến khi Úy Trì Văn không chịu nổi ho khẽ một tiếng, Úy Trì Chước Chước mới đỏ mặt rời khỏi lòng Thiết Tâm Nguyên, vung vẩy tấm vải dạ, đi xem kết quả nhuộm màu thế nào.
Thiết Tâm Nguyên bực mình hừ một cái:” Tiểu tử, mặt thối ra thế làm gì?”
“ Đại vương chưa bao giờ phát bổng lộc cho thuộc hạ, tiền chi tiêu toàn do tỷ tỷ cho.”
“ Tỷ tỷ ngươi lấy tiền ở chỗ ta ... Ngươi là đứa nhãi con cần nhiều tiền làm gì, ngươi thiếu cái ăn cái mặc à?”
Úy Trì Văn thở phì phì:” Đại vương thật vô lý.”
“ Ta nói lý với ngươi làm gì? Không cao hứng là đánh luôn, muốn thử không?”
“ Aaaaaa ...”
Nhìn Úy Trì Văn chạy đi như mông trúng tên, Thiết Tâm Nguyên cười vui vẻ, ai bảo xen vào chuyện tốt của y.