Âu Dương Tu nghỉ ngơi chút để chiều còn đi chúc thọ Hàn Kỳ, ông ta thân phận cao, tới muộn chút cũng không sao, Thiết Đản không thể, lúc này hắn kéo cái xe lớn tới Hàn phủ ở Đông Kinh.
Nơi này địa thế vốn đã cao, Hàn phủ lại cao lớn nên rất có khí thế, nhất là ông ta còn nắm giữ Vĩnh Hưng quân, trước cửa cắm soái kỳ cực lớn, đứng trước cửa không phải phó dịch mà là ngu hầu võ tang, càng uy phong ít ai bằng.
Nếu như chỉ nhìn ngu hầu vũ trang này Vĩnh Hưng quân là hùng sư dũng mãnh, đáng tiếc Thiết Đản thấy Vĩnh Hưng quân rồi, đám sương quan đó họa hại bách tính đúng là số một, chiến lực nổi tiếng vô dụng trong quân.
Nhà Hàn Kỳ rất nhiều quy củ, bái thiếp đưa lên mất một tuần trà mới có người dáng vẻ quản gia mở cửa bên mời vào.
Thiết Đản không nhúc nhích, nói với quản gia:” Bao Long Đồ đại nhân sắp tới, vãn sinh ở lại đây nghênh đón.”
Xe trâu của nhà Lão Bao biến thành xe ngựa, hai con ngựa cao lớn kéo chiếc xe bốn bánh màu đen chạy rất nhanh, chớp mắt tới cổng Hàn phủ.
Thấy Thiết Đản đi lên thi lễ, Bảo Chửng nhìn cái mặt béo tròn trắng trẻo của hắn mà thở dài:” Toàn thứ bại hoại làm lão phu tổn thọ.”
Thiết Đản cười hì hì dìu Lão Bao xuống xe:” Tiểu tử những năm qua làm việc quy củ, làm người thành thực, không dám làm lão đại nhân bận lòng.”
Lão Bao đuổi quản gia đi, bước vào Hàn gia, đi trên hành lang dài, đột nhiên hỏi:” Cáp Mật thực sự muốn tham gia tranh đoạt?”
“ Hoàng ngoại tôn có tư cách này.”
Bao Chửng tặc lưỡi:” Hào khí lắm, không biết Cáp Mật vương định đưa nhi tử lên hoàng vị ra sao?”
Thiết Đản cười hì hì:” Tất nhiên là dựa vào lão đại nhân giúp đỡ.”
Bao Chửng không tiếp lời mà lại hỏi:” Hôm nay định tặng cho Hàn Kỳ cái gì?”
“ Ba bộ kính lão và hai chiếc gương.”
“ Lễ vật thật lớn, mai lão phu có bệnh, nhớ mang thứ này tới thăm.”
Thiết Đản rối rít nói:” Đó là tất nhiên ạ.”
Bao Chửng tuổi đã cao nhưng sải bước vẫn rất rộng:” Giờ trong triều ai cũng nói có đám ngốc Cáp Mật tới, ỷ vào trong tay có vài đồng tiền, nhòm ngó thần khí của Đại Tống! Không ngờ là thật. Thiết Tâm Nguyên là tên chưa bao giờ làm việc không nắm chắc, một khi đã làm thì thế nào cũng thành công.”
“ Tiểu tử nói thật đi, Cáp Mật thực sự có mười vạn dũng sĩ sao?”
Thiết Đản bị Bao Chửng chốc một câu lát một câu chả đầu đuôi kết nối quay cho chóng mắt, không hiểu ý đồ ông ta đành lấy tĩnh chế động:” Âu Dương tiên sinh từ Cáp Mật lui về, lão đại nhân nên hỏi ông ấy mới đúng.”
Bao Chửng dừng bước:” Vì Âu Dương Tu nói nên lão phu mới sinh ra nhiều nghi vấn như vậy, tiểu tử, nếu hoàng ngoại tôn không thể lên được hoàng vị, Cáp Mật vương sẽ làm gì?”
“ Thế tử nhất định sẽ thành hoàng thái tôn Đại Tống.” Thiết Đản nói chắc nịch:
Bao Chửng gật gù:” Xem ra các ngươi đã quyết tâm rồi, nhưng đáp án hiện giờ là tuyệt đối không thể.”
“ Hiện giờ tất nhiên không thể, thế tử mới một tuổi sao có thể gánh vác trọng trách, tất nhiên đợi bệ hạ lớn tuổi sức yếu rồi.”
“ Nói hay, lão phu coi như nhìn thấy cuộc tranh đoạt kinh tâm động phách rồi, lão phu chết sớm không thấy là hơn.”
Bỗng nhiên sau tường hoa liền có người nói vào:” Hôm nay là tiệc thọ lão phu, ông lại nói tới sống chết là sao, ài, thôi vậy, bao năm qua thần chê quỷ ghét, ai cũng mong lão phu chết sớm, mau vào uống rượu, xem có làm lão phu say chết không?”
Hàn Kỳ người thanh thanh, thân cao tới tám thước, mặt hiền từ râu dài, uy phong lẫm liệt, là người mẫu tiêu chuẩn của Đại Tống.
Người mẫu bắt nguồn từ Đại Tống tuyển quân quy định số đo chiều cao cân nặng cụ thể, sau đó thành lời ca ngợi lớn nhất với nam nhân, số đo Hàn Kỳ vừa vặn với tiêu chuẩn này.
Hàn Kỳ đỗ tiến sĩ, lại cùng Phạm Trọng Yêm thành công phòng ngự Tây Hạ, uy vọng rất cao, ai ai cũng gọi là "Hàn mẫu"
Thế nhưng sau chiến bại Hảo Thủy Xuyên, danh vọng bị đả kích lớn, chỉ là một văn thần có thể dương danh ở võ sự đã là hiếm có rồi.
Hàn Kỳ từ chiếc hộp trong tay phó nhân lấy ra bộ kích lão, đeo lên mắt, ngẩng đầu nhìn xa, vô cùng hài lòng:” Sớm nghe nói tới thứ đồ này, có thể giúp người tuổi cao mắt mở nhìn rõ trở lại, thật không phải lừa dối. Ngươi là thuộc hạ của Thiết Tâm Nguyên phải không?”
Thiết Đản khom người thi lễ:” Cáp Mật ngoại chủ sự Thiết Đản bái kiến Nghi quốc công.”
Hàn Kỳ cười ha hả:” Thiết Đản? Tên hay lắm, không có răng tốt, đoán chừng không cắn được ngươi. Lão phu hỏi ngươi, Trưởng công chúa đưa ái tử tiến kinh để tranh đoạt sao?”
Thiết Đản không ngờ Hàn Kỳ lại hỏi thẳng vấn đề riêng tư trước bao người như thế, nhìn ánh mắt bốn phía đổ dồn lên người, cắn răng nói:” Trưởng công chúa đưa hoàng ngoại tôn tới cho bệ hạ xem xem có phải là đứa bé thông tuệ hơn không thôi.”
Hàn Kỳ ngửa mặt cười, vỗ vai Thiết Đản:” Muốn thành trữ quân của Đại Tống phải có khí thế không phải ta thì còn ai, ngươi trả lời rất hợp khẩu vị của lão phu, nếu có gan mà không dám nói, chỉ dùng thủ đoạn tiểu nhân thì không qua được ải lão phu đâu.”
Thiết Đản ngoài mặt cười, trong lòng hận không thể cắn lão tặc vô sỉ này một cái.
Mừng thọ Hàn Kỳ nói là tiệc riêng, nhưng khách khứa tới hơn hai trăm, chật kín cả tây hoa viên, mấy kẻ mặc long bào bụng bự cười cực kỳ âm độc.
Có thể mặc long bào tất nhiên là phiên vương.
Phiên vương ở Đại Tống rất đáng thương, không được tùy tiện rời đất phong, bị quan địa phương do hoàng đế phái tới trông coi gắt gao, chỉ cần có chút gì khác lạ là đại họa ập xuống, để bồi thường, bọn họ chỉ có thể trà đạp bách tính trên danh nghĩa trong địa bàn của mình.
Có khả năng đưa nhi tử vào hoàng cung để làm con thừa tự của hoàng đế là Sở vương và Nhữ Dương quận vương.
Sở vương sống ở Đại Hồ lâu năm, chuyến này vào kinh tạo thế cho nhi tử, hi vọng lọt vào mắt hoàng đế.
Tam nhi tử Triệu Tông Nghị của Nhữ Dương vương vốn có hi vọng nhất, tên này tướng mạo giống Triệu Trinh, văn tài xuất sắc, tiếc là năm xưa sau sự kiện lợn húc Nguy Lâu biến thành ngốc, tất nhiên bị loại khỏi danh sách.
Sau sự kiện xui xẻo đó, Nhữ Dương vương liên tục gặp họa, hết bị cháy phủ, lại thêm sự kiện đường hầm bị phát hiện, giáng xuống làm Lan Lăng công, hai năm trước vì xuất hiện hiếu tử cắt thịt làm thuốc cho cha mới khôi phục phong hiệu.
Lần này vào kinh tạ ơn, nhân vật chính là thập tam nhi tử Triệu Tông Thật cắt thịt đó.
Bản lĩnh lớn nhất của Nhữ Dương vương là sinh nhi tử, ông ta tới nay sinh ra hai mươi hai nhi tử, còn nữ nhi thì không đếm hết.
Con nhiều không đáng tiền, nhất là sinh ra trong nhà phiên vương, nhi tử quá nhiều, gia sản sẽ bị chia mỏng, Nhữ Dương Vương rất muốn thập tam nhi tử lên làm hoàng đế, như vậy đám ca ca tỷ muội đông đảo của nó mới có đường ra.
Chuyện liên quan tới đại kế ngàn năm, đám phiên vương tất nhiên không để kẻ khác phá hỏng.
Vốn đã đấu đá dữ dội, từ khi Triệu Uyển cường thế bế nhi tử vào Đông Kinh, đám phiên vương đối diện với áp lực cực lớn của nàng liền đoàn kết thành đồng minh, chuẩn bị đuổi mẹ con Triệu Uyển đi trước rồi tính sau.
Bây giờ Hàn Kỳ công khai nói ra mục đích của Triệu Uyển, đám phiên vương thở phào, bọn họ có thể đàn hặc thù đoạn không quang minh của Triệu Uyển rồi.