Vươn vai mấy cái, thấy công việc hôm nay vậy là xử lý xong, Thiết Tâm Nguyên nhàn nhã liền ra hậu sơn, dẫn mã vương tới dưới guồng nước tắm rửa, tiện thể tắm luôn cho hồ ly.
Trời qua nóng, từng thùng nước đổ lên người, mã vương gần như không muốn đi đâu nữa, còn hồ ly không giữ chặt là nó chạy, nó từ nhỏ đã không ưa cái chuyện tắm rửa cho lắm.
Nước từ Thiên Sơn chảy xuống rất lạnh, đứng trong nước một lúc là tê chân, Thiết Tâm Nguyên dùng khăn lông lau người cho hồ ly xong nhảy lên bờ lười nhác nằm dưới tán cây không nhúc nhích.
Mã vương uống một chậu rượu gạo xong nằm xuống chiếu lau ngủ mất hết hình tượng của ngựa, hồ ly tắm rửa thoải mái rồi ăn ngon miệng hơn hẳn, liếm hết cả bát rồi ngáp dài nằm bên mã vương.
Thiết Tâm Nguyên phải tách hồ ly và mã vương ra, sợ mã vương trở mình đè lên hồ ly, bây giờ nó phản ứng rất chậm, không cản thận là bị thương.
Cho dù sức khỏe đã khôi phục bảy tám phần trước kia, nhưng hành vi của mã vương chẳng còn giống một con ngựa, có lẽ bộ phận thuộc về ngựa bị mất sau cuộc chiến kia rồi, giờ còn lại cái thân xác mã vương thất bại sống buông thả hưởng thụ chờ ngày trút hơi thở cuối cùng.
Úy Trì Chước Chước bê tới một rổ dưa chín sớm, Thiết Tâm Nguyên thích thứ này lắm, mã vương cũng vậy, hồ ly ngửi một cái rồi lại nằm xuống.
Thiết Tâm Nguyên đút dưa vào mồm mã vương, Úy Trì Chước Chước đút dưa cho y, chẳng ai muốn nói gì, mọi người yên tĩnh tận hưởng một buổi an nhàn.
Chỉ là thân phận của Thiết Tâm Nguyên định sẵn, khi nào y nhàn nhã là có người tới làm phiền.
Úy Trì Văn đội nắng tới thì bình thường thôi, Nhất Phiến Văn theo sau thì không ổn rồi, lão già này chục ngày không gặp mà vêu vao hốc hác, quần áo trên người như treo trên sào trúc, Thiết Tâm Nguyên rất lo lão ta bị gió thổi bay.
Nhất Phiến Vân khẩn cầu Úy Trì Văn cả trăm lần, xin gặp Thiết Tâm Nguyên, hôm nay rốt cuộc được toại nguyện.
Úy Trì Chước Chước không ưa lão già này, cũng không muốn biết mấy chuyện u ám họ đang làm trừng mắt với đệ đệ rồi bế hồ ly đi.
Nhất Phiến Vân ngồi xuống ăn dưa, lão ăn rất lâu mới hết một quả, giọng như hấp hối:” Ngươi đã làm gì ta?”
Thiết Tâm Nguyên lấy bàn chải chải lông cho mã vương:” Chẳng làm gì hết.”
Nhất Phiến Vân rên rỉ:” Ngươi, đêm nào ngươi cũng xuất hiện trong giấc mơ của ta, mỗi lần như thế ta lại tới địa ngục một chuyến.”
“ Ngày nghĩ sao, đêm mơ vậy, bớt suy nghĩ đối phó với ta đi, tập trung nghĩ cách làm sao hoàn thành nhiệm vụ sẽ không gặp ác mộng nữa.” Thiết Tâm Nguyên tùy ý nói:
Nhất Phiến Vân tay xòe ra bóp vào liên tục:” Quả nhiên là liên quan tới ngươi, bao giờ mới được giải thoát?”
“ Thiêu cháy quân thành, tâm ma tự giải.”
“ Ngươi muốn ta chết.” Nhất Phiến Vân nghiến răng, giọng lại không có mấy oán hận:
Thiết Tâm Nguyên thản nhiên nói:” Thiêu quân thành xong, ta thả cho ngươi tự do, trên đời này cái gì cũng có giá của nó, chẳng lẽ muốn ta thả ông ra không có điều kiện gì, để lần sau ông nổi hứng lại đi ám sát ta?”
Nhất Phiến Vân chua chát:” Khả năng thành công không tới hai thành.”
“ Đây là lời của lão mã tặc à, chẳng lẽ trước kia mỗi lần chinh chiến ông đều chắc thắng? Nỗ lực lên, hai ta đều nhìn nhau chướng mắt, tốt nhất làm xong việc cả đời không gặp lại nữa.”
Nhất Phiến Vân khổ sở gục đầu xuống, mãi hồi lâu mới nói được:
- Hứa đi, ta cần chính miệng ngươi hứa với ta.
Thiết Tâm Nguyên nhìn mặt trời nóng rực, trịnh trọng nói:” Trận chiến này chỉ cần ông tận lực tác chiến, ta sẽ trả tự do cho ông, từ nay hai bên không liên quan nữa.”
Nhất Phiến Vân loạng choạng đứng lên:” Được, mười ngày sau ta xuất phát.”
Rồi đi luôn không quay lại.
Mã vương hắt xì một cái rõ to, Thiết Tâm Nguyên lau nước mũi cho nó, vốn định nghỉ ngơi cho đầu óc thoải mái một phen lại Nhất Phiền Vân làm không thể không nghĩ tới quốc sự.
Nay người Khiết Đan không chỉ tấn công một đường, mà chia hai đường, một cánh quân khác là dã nhân tóc đỏ dưới sự chỉ huy của Ô Cổ Địch Liệt quân ti, mà người dẫn đường lại chính là Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ.
Tin tức này do thám tử gài trong phủ Da Luật Trọng Nguyên truyền về, Hứa Đông Thăng ba ngày trước bắt đầu nghiệm chứng thật giả, đột phá tất nhiên là hai bộ tộc mới quy phục.
Làm đại vương thì lúc nào cũng có rất nhiều cặp mắt nhìn vào.
Thế nên tin tức Thiết Tâm Nguyên đang rảnh rỗi truyền đi rất nhanh, chẳng mấy chốc Hứa Đông Thăng cũng tới tìm.
“ Thuộc hạ đã chứng thực rồi, dã nhân của Ô Cổ Địch Liệt quân ti không hề có dấu hiệu đi về Tổ Phổ đại vương phủ, như vậy chúng chỉ còn hướng Diêm hồ và Ba Lý Khôn hồ nữa thôi.”
“ Vốn chúng không thể vượt qua được hoang nguyên nghìn dặm đó, nhưng có thu hoạch từ hai bộ kia, chúng rất có thể nhân lúc chúng ta và Tiêu Hiếu Mục kịch chiến đâm một đao.”
Thiết Tâm Nguyên nằm dựa vào bụng mã vương, đợi Hứa Đông Thăng tiếp tục nói.
“ Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ bị man nhân của Ô Cổ Địch Liệt quân ti truy sát quá nửa, số còn lại chạy tới được Cáp Mật ta kỳ thực do thống lĩnh Thuật Luật thả cho chạy dò đường tới Cáp Mật.”
Chẳng có gì là chiêu này Mục Tân từng dùng rồi, Thiết Tâm Nguyên trầm tư:” Thuật Luật vì sao biết rõ chuyện của Cáp Mật chúng ta như thế?”
“ Đại vương quên rồi sao, phó thống lĩnh của hắn là Da Luật Kính, năm xưa Lão Mạnh vì chia rẽ quan hệ giữa Khiết Đan và Hồi Hột, đã ám sát năm nhi tử của ông ta, hẳn là bao năm qua ông ta chưa từng quên mối thù này.”
Thiết Tâm Nguyên tặc lưỡi, đây chính là nhân quả báo ứng, vỗ đầu:” Triệu tập toàn bộ tướng lĩnh ở Thanh Hương thành, tối nay chúng ta họp, lần này báo cả Hoắc Hiền, Lưu Phân, Bành Lễ tham gia. Đem tin man nhân vượt Diêm hồ tấn công Cáp Mật nói cho họ để thương lượng đối sách.”
“ Ngoài ra lệnh thám tử của chúng ta ở Khách Lạt Hãn xác nhận lại hướng đi của quân đội bọn chúng. A Đan là tên mãng phu, nhưng A Y Toa không tầm thường, nếu chúng ta bị hai mặt giáp kích thì xong.”
Hứa Đông Thăng cười:” Kỳ thực không thành vấn đề, xung quanh Ba Lý Khôn hổ là bãi muối bao la, chẳng có gì che chắn, đám dã nhân tóc đỏ dám tới thì thành bia tập bắn cho chúng ta mà thôi.”
“ Phương hướng Khách Lạt Hãn, chúng ta cũng chưa bao giờ lơi lỏng, Thiết Tam trải thám báo ngoài hai trăm dặm, Khách Lạt Hãn có hành động gì không qua mắt được chúng ta.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Tự tin là tốt, song đừng coi thường bất kỳ kẻ địch nào, nhất là trong đó còn có kẻ hận Cáp Mật thấu xương như Da Luật Kính, chiến lực của Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ không hề kém, lại bị dã nhân tóc đỏ đánh cho chạy bán sống bán chết, nhất định phải cho chúng đủ sự coi trọng.”
….