Thiết Tâm Nguyên dẫm lên ánh trăng trở về phủ thành chủ, hồ ly đã cuộn mình trong cái giỏ quen thuộc của nó ngủ say rồi.
Bây giờ chỉ cần không cần hoạt động thì nó sẽ nằm lỳ một chỗ, đó là bí quyết giúp nó sống lâu.
Đóng cửa phòng ngủ lại, Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống khẽ vuốt ve lớp lông thô cứng của hồ ly, hồ ly ư ử mấy tiếng đáp lại rồi vươn dài cổ ra cho Thiết Tâm Nguyên gãi, nơi đó chẳng thoải mái.
Nhìn vào trong bát cơm của nó, còn lại một ít thịt, nó ăn càng ngày càng ít.
Gãi cho hồ ly thoải mái rồi, Thiết Tâm Nguyên khẽ khàng bê giỏ trúc lên đặt sang bên cạnh, thò tay nắm vòng sắt nhỏ kéo mạnh, kéo một cái hộp sắt trong tường ra.
Hồ ly đứng lên nhảy ra khỏi giỏ ngay lập tức, chạy vòng quanh, trong cái hộp đó có bảo bối của Thiết Tâm Nguyên và của nó.
Thiết Tâm Nguyên lấy con búp bê vải rách nát đầy dấu răng, hồ ly ngoạm lấy, dụng hai móng giữ chặt chơi đùa, đó là thứ đồ chơi nó thích nhất.
Bên trong hộp có rất nhiều những cái bình ngọc đủ màu, Thiết Tâm Nguyên lấy ra cái bình ngọc cực lớn màu trắng ... Bột nấm.
Đây là thứ vũ khí đầu tiên trong đời của Thiết Tâm Nguyên, dựa vào nó vượt qua tuổi thơ nguy hiểm, y từng nghĩ mình không bao giờ dùng tới nó nữa.
Bình ngọc rất đẹp, dưới ánh nến tỏa hào quang dịu dịu, hào quang như mây màu cố định trên mặt bình, vì nó làm bằng thứ ngọc tốt nhất của Vu Điền.
Cẩn thận đeo khẩu trang vào, đổ từ trong bình ra ít bột phấn màu đen, hồ ly ở bên hít một cái liền tha con búp bê vải đi thật xa, cả Thiết Tâm Nguyên và nó đều đã thử bột nấm, nhớ rất rõ hậu quả tai hại đó.
Thiết Tâm Nguyên lấy thìa bạc cẩn thận chia bột nấm thành sáu phần, còn đánh số từ một đến sáu ở ngoài gói giấy, gói kèm với một tờ giấy ghi chú chi tiết.
Làm xong những việc này Thiết Tâm Nguyên cất bình ngọc đi, quay đầu nhìn hồ ly, hồ ly luyến tiếc tha búp bê vải thả vào hộp, sau đó ủy khuất về giỏ trúc, dùng cái đuôi lớn che kín mặt không thèm nhìn Thiết Tâm Nguyên nữa.
“ Đồ tốt phải tiết kiệm, nếu ngày nào cũng dùng tới thì không còn quý giá nữa.” Thiết Tâm Nguyên xoa đầu hồ ly giải thích, nó vẫn không chịu tha thứ.
Bê giỏ trúc của hồ ly về chỗ cũ, Thiết Tâm Nguyên cho sáu gói giấy vào hộp gỗ, mở cửa phòng ngủ giao Úy Trì Chước Chước đứng đợi bên cửa:” Giao cái hộp cho Tiểu Văn, bảo nó theo đó mà làm.”
Úy Trì Chước Chước tò mò nhìn cái hộp, gật đầu mà không hỏi nhiều.
Cái hộp làm bằng gỗ thanh hương chẳng mấy chốc được đặt trên bàn của Úy Trì Văn, hắn nhìn tỷ tỷ của mình:” Tỷ không không nhìn trộm đấy chứ?”
“ Đại vương đã không dùng si niêm phong tức là không ngại cho ta nhìn, đại vương không ngại thì tên đô úy nhỉ xíu như đệ lắm lời cái gì?”
Úy Trì Văn lắc đầu:” Tỷ tỷ, đệ chỉ mong tỷ cả đời sau này hạnh phúc vui vẻ, không tham gia vào những chuyện này, biết càng ít càng tốt.”
Úy Trì Chước Chước cười nhạo:” Khi ta đóng giả ca cơ đi khắp nơi kiếm thức ăn cho cả tộc, đệ chỉ biết rúc trong lòng Bồng Cơ đợi ta mang món ăn về, bây giờ lên giọng người lớn với ta đấy.”
Úy Trì Văn mặt đen xì, hắn đang ở tuổi thích thể hiện mình quan trọng, thích làm người lớn, tất nhiên không muốn bị nói chuyện khi nhỏ:” Đó là trước kia, bây giờ đệ lớn rồi, chuyện kiếm cơm đó do đệ làm.”
Úy Trì Chước Chước đưa tay véo má hắn:” Rồi, đi làm chuyện dơ dáy của đệ đệ đi.”
Úy Trì Văn xoa cái má bị nhéo phát đau, nhìn tỷ tỷ đi rồi, sai hộ vệ trông cửa, mở hộp gỗ ra, lấy tờ giấy trong đó đọc kỹ, nhắm mắt nhẩm vài lần cho thuộc rồi đốt đi.
Úy Trì Chước Chước về nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên ngồi ở thềm đá, hồ ly ở bên cạnh, một người một thú dài cổ nhìn trăng sáng, tựa hồ si mê lắm, khiến nàng phì cười.
Thiên Sơn minh nguyệt là cảnh được người Tống người Hán ở Cáp Mật, khi rảnh rỗi cả nhà ngồi quây quần thưởng thức, kể lại chuyện cũ ở cố hương.
Đầu giường ánh trăng rọi,
Mặt đất như phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.
Lý Bạch quê ở Nga My, ông thích lên núi nắm trăng, năm hai lăm tuổi phải rời xa quê mãi mãi, vì thế thường ngắm trăng nhớ quê nhà, bài Tĩnh dạ tư của ông cũng chính nỗi lòng đa phần người Hán và Tống ở đây, cho dù là nông phu không biết chữ cũng có thể ngâm được bốn câu này.
“ Thái hậu và vương hậu hẳn lúc này cũng đang ngắm trăng ...” Úy Trì Chước Chước ngồi xuống bên cạnh Thiết Tâm Nguyên nói nhỏ:
“ Uyển Nhi không thích trăng, còn mẹ ta thì lúc này đã ngủ rồi.”
Đúng là nam nhân chẳng biết tình thú là gì, lúc thì tinh minh phát sợ, lúc lại ngốc nghếch phát ghét, Úy Trì Chước Chước hứ một tiếng:” Thiếp thích trăng.”
Thiết Tâm Nguyên vòng tay ôm lấy eo nàng, cười khì:” Không cần chiều ý ta, ta biết nàng ghét trăng.”
“ Sao đại vương biết?”
“ Sao không biết được? Nàng kể ca ca nàng rời bỏ nàng vào đêm trăng rất sáng.”
“ Trước kia không thích nhưng bây giờ thích rồi, vì đại vương thích, ca ca ở trên trời nhìn thấy sẽ mỉm cười, huynh ấy muốn thiếp sống hạnh phúc.”
“ Mong rằng bốn năm mươi năm nữa nàng vẫn nói thế.” Thiết Tâm Nguyên vuốt nhè nhẹ eo nàng:” Những lời tình tứ này đáng lẽ do ta nói lấy lòng nàng, giờ ngược lại, ủy khuất nàng rồi.”
Úy Trì Chước Chước rất muốn đuổi hồ ly vướng víu đi, nó lại cố ý chen vào giữa hai người, dựng tai nghe tiếng sói tru trong Thiên Sơn.
“ Sói Thiên Sơn lại tới rồi.”
Đó là do linh dương nhiều lên, hai năm qua Cáp Mật hạ lệnh cấm săn bắn linh dương, mùa xuân năm vừa rồi có bốn năm nghìn linh dương qua Thanh Hương thành, chỉ cần mười năm nữa đàn linh dương sẽ khôi phục lại sự đông đúc ngày nào.
“ Đại vương nói có lạ không, đám linh dương đó biết mấy năm trước bị chúng ta giết gần hết, sao chúng vẫn cố chấp đi qua Thanh Hương thành?”
“ Đó là ấn ký sinh mệnh, một môn học vấn sâu sắc, ta cũng không hiểu nữa.” Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:
“ Vậy con người có ấn ký sinh mệnh không?”
“ Có, là giao phối sinh nở.”
“ Phì, hạ tiện.”
“ Nhân luân là thiên đạo, sao mà hạ tiện? Nàng nghĩ có đúng không, nam nhân lớn thì cưới lão bà, nữ nhân lớn thì gả người, cuối cùng nam nữ ngủ với nhau trên cùng một cái giường. Nàng nói xem, ai quy định chuyện đó? Nếu nàng nói là tổ tiên, vậy ai quy định cho tổ tiên?” Thiết Tâm Nguyên nói rất hùng hồn:” Không chỉ nhân loại mà từ loài ăn thịt như sư tử, hổ, báo tới loài ăn cỏ ngựa, dê, bò đều tương tự. Điều đấy chứng tỏ giao phối chính là một nhiệm vụ toàn bộ sinh linh dưới gầm trời này phải hoàn thành.”
Úy Trì Chước Chước má hồng hồng:” Chỉ đại vương mới có thể nói chuyện dơ dáy thành đạo lý như thế, thiếp không phục không được.”
Thiết Tâm Nguyên bế xốc nàng lên cười dài:” Hiểu rồi thì chúng ta đi hoàn thành nhiệm vụ thôi.”
….