Vòng tròn bằng hữu của Mục Tân đang không ngừng mở rộng, trí tuệ của ông ta, đi tới đâu cũng được tôn kính là điều hiển nhiên.
Hồ Mã Nhĩ cực kỳ sùng bái kiến thức mà Mục Tân thể hiện ra, chuyên môn tổ chức tửu yến long trọng ở nhà mình chiêu đãi vị học giả tôn quý.
Tắc Nhĩ Trụ thịnh hành thần giáo bao nhiêu năm, vậy mà một kẻ sùng bái Bái Hỏa giáo lại có thể thành tát bảo (thủ lĩnh thương đội), đây là điều ông ta không chấp nhận được.
Đương nhiên đang đóng vai một học giả thuần túy, ông ta không thể hiện ra điều này.
Khi yến hội bắt đầu thì khách nhân phải ngâm thơ cảm tạ sự khảng khái và ấm áp của chủ nhân, Mục Tân cầm chén lên chúc mọi người sức khỏe an khang, nhìn bầu trời nói:
- Rượu đặt ở một bên, cùng kinh thư một chỗ
Mỹ tửu làm ba chén, kinh văn đọc vài câu.
Đọc kinh là chuyện tốt, uống rượu là không nên,
Chân chúa nếu khoan thứ, tốt xấu vậy là hòa.
Thi ca khôi hài hóm hỉnh vốn làm người Đại Thực có chút áy náy vì uống rượu cười rộ lên, vui vẻ nâng chén chúc mừng thiên thần.
Mục Tân không chỉ là học giả kiến thức bao la, lại còn là người đa tài đa nghệ, hát ca, đàn sao đều tinh thông, còn nắm tay Hồ cơ mỹ lệ khiêu vũ, nếu bỏ đi cố chấp tôn giáo, Mục Tân là người vui tính phong độ, có thể nói bộ mặt ông ta đang thể hiện ra là bộ mặt thật khi hai mấy tuổi, trước khi có được quyền cao chức trọng.
Con người này đừng nói là Thiết Tâm Nguyên, cho dù A Đan theo bên ông ta mười năm cũng không nhận ra được.
Vương An Thạch chống gậy dạo chơi trên núi suốt cả ngày, tới chập tối mới về Ôn Tuyền quán, ông ta rất muốn tắm rửa khoan khoái như hôm trước.
Bề ngoài lôi thôi cũng chẳng phải điều Vương An Thạch muốn, bị người ta chỉ trích nhiều, dù ông ta có trái tim không bị ngoại vật tác động, bản thân cũng thấy như vậy không tốt.
Chỉ là trước kia tắm rửa với ông ta mà nói là một quá trình thống khổ, nên cực kỳ kháng cự. Còn bây giờ tắm rửa là sự hưởng thụ, chẳng lý do gì không thích.
Ảo tướng công đột nhiên đổi tính khiến Hoắc Hiền lấy làm lạ, đích thân tới Ôn Tuyền quán chứng thực, nhìn cảnh tượng bên trong liền tủm tỉm cười rời đi.
Quân tử tu thân vốn có một điều là tắm rửa, tư tưởng thuần khiết và thân thể thuần khiết đều quan trọng như nhau.
Ít nhất nếu Vương An Thạch đi gặp Thiết Tâm Nguyên thì trên người không thể có chấy bò qua bò lại, nếu không cực kỳ ảnh hưởng tới hai người trò chuyện.
Cáp Mật vương thích sạch, đó là điều ai ai ở Cáp Mật cũng biết, di dân vùng ngoài tới Cáp Mật, chuyện đầu tiên phải làm không phải kiểm tra thân phận mà là tắm rửa. Thậm chí bộ khoái nha môn còn có một chức trách, đó l giám sát vệ sinh đường phố.
Mặt dính khói bếp, chân dính bùn ruộng đều không sao, nếu bộ khoái dùng lược chải ra chấy rận trong tóc ngươi là xong rồi, phải cách ly tám ngày, không ngoại lệ gì hết.
Vì thế đều chủ động tắm rửa sạch sẽ, bao gồm cả ngoại thương, nhất là đội lạc đà lang thang bên ngoài suốt nửa năm, vì không ai thích bị quan phủ tóm được ném vào thùng nước vôi hết, như thế chẳng còn chút thể diện nào.
Vảy đóng trên người bong ra từng mảng như tuyết rơi, Vương An Thạch cảm thấy rất có thành tựu, ông ta cảm giác rõ ràng bệnh tình đang chuyển biến tốt.
“ Tiên sinh mỗi ngày nên thay nội y, chỗ nô tỳ có nội y sạch sẽ được phơi nắng ...”
Giọng nói ngọt ngào như thế của mỹ nhân Vương An Thạch sao không tuân thủ cơ chứ.
Ao nước nơi này lúc nào cũng như bao phủ lớp sương mỏng, Vương An Thạch thử nhiệt độ, từ từ bước xuống.
Da thịt chạm nước tới đâu, cứ như bị người ta dùng châm thêu hoa đâm liên tục, cực kỳ thống khổ, nhưng ông ta quen với chuyện đó rồi, chỉ cầm nhắm mắt một lúc, thống khổ rút đi như thủy triều, người bay bổng như lâng lâng trên thiên đường.
Đây là quá trình tự tác chiến, tỷ muội Thiết Bổng, Thiết Chủy lui ra đóng chặt cửa lại, cả phòng tắm lớn chỉ có một mình Vương An Thạch, khiến hảo cảm của ông ta với đôi hoa tỷ muội này tăng mạnh.
Úy Trì Văn như tên biến thái ngồi ở gian phòng khác quan sát, bên cạnh luôn là sung ngọt mà hắn ăn ngàn năm không biết chán.
“ Ông ta càng ngày càng thích tắm rửa rồi, mấy ngày đầu còn có chút ngần ngại, giờ có thể nhìn ra ông ta rất vui vẻ.”
Nghe Thiết Bổng báo cáo, Úy Trì Văn cười đắc ý:” Hưởng thụ là bản tính của con người, mỗi người đều có nhược điểm này, người có nhược điểm mới có thể qua lại, người không có nhược điểm thì phải bồi dưỡng nên nhược điểm mới được ... Ha ha ha, không cần nhìn ta sùng bái như thế, đây là đại vương nói đấy.”
“ Được tỷ muội các cô hầu hạ chu đáo như vậy, ông ta hẳn cảm kích chứ?”
“ Vị tiên sinh này rất quy củ, chưa bao giờ chạm vào tỷ muội chúng tôi.” Thiết Trụ lắc đầu:
“ Cũng đoán được như thế, ông ấy là quân tử đạo đức, nếu dễ dàng đụng vào tỷ muội cô, ta không phí công như thế, chuyện này cần thong thả.” Úy Trì Văn lấy ra cái hồ lô nhỏ:” Đây là lượng dùng cho năm ngày, đừng quá tay.”
“ Thuốc độc à?”
“ Bậy nào, đây là bột nấm, có tác dụng khiến tâm tình tốt hơn, tình cảm nhạy bén hơn, đầu óc tỉnh táo hơn, trên trời dưới đất không có thứ gì tốt hơn đâu.”
Thiết Trụ thu hồ lô vào ống tay áo, chuẩn bị đi xem Vương An Thạch, không thể ngâm nước nóng quá lâu, còn cái hồ lô kia có phải thuốc độc hay không, nàng chẳng bận tâm, nếu đại vương cần, nàng đâm chết Vương An Thạch không do dự ...
Trong lòng tỷ muội nàng, sinh mạng của mình, tất cả mọi thứ của mình do đại vương ban cho, hai nàng sẵn sàng vì đại vương làm bất kỳ chuyện gì.