Mạnh Nguyên Trực đi vào thấy Thiết Tâm Nguyên vẫn nằm dưới gốc cây uống nước quả, tuy hai người không cần quá chú trọng tới nghi lễ, nhưng không tùy tiện tới mức này, chẳng rõ mình đã làm gì chọc giận đại vương, cười ha hả nịnh bợ:” Đại vương không cần ngồi dậy đâu, trời nóng thế này hoạt động một chút là toát hết mồ hôi.”
Thiết Tâm Nguyên lạnh nhạt:” Ta không định ngồi dậy, có gì nói mau đi.”
“ Ha ha ha, đại vương ra lệnh cho Hoắc Hiền cung cấp quân nhu cho thuộc hạ, thuộc hạ đi ngay không ở lại làm đại vương chướng mắt nữa.”
“ Sáu mươi cỗ nỏ tám trâu không phải ngày một ngày hai là được, công tượng doanh đã phải làm ngày làm đêm. Thủy Nhi oán trách với ta mấy lần rồi.” Thiết Tâm Nguyên lười nhác nói:” Gấp làm gì, nếu gấp mà đánh bại được người Khiết Đan thì ta đã như kiến bỏ chảo nóng rồi.”
Mạnh Nguyên Trực cầm ấm trà lạnh tu một ngụm:” Đại vương, chiến cục Ba Lý Khôn hồ nên khống chế ở mức độ nào?”
“ Giết được bao nhiêu cứ giết, đánh cho chúng sợ, cho kẻ khác nhìn, chúng ta sẽ bớt đi được không ít rắc rối không đáng có.”
“ Lão Hứa đã giết tộc trưởng của Bạch Mã bộ và Khất Nhan bộ, sau đó nó là tộc trưởng bọn họ mang tài sản bỏ trốn, bị hắn đuổi theo giết chết, toàn bộ tài sản phân chia cho tộc nhân của họ, chẳng biết làm thế đủ khiến họ trung thành với chúng ta chưa.” Mạnh Nguyên Trực xoa xoa tay:” Nếu không phải sợ người khác sau này không dám quy thuận, thuộc hạ thấy giết luôn cho đỡ để lại hậu họa.”
“ Sắp chiến tranh rồi, trong nước bớt giết người một chút, bên ngoài giết nhiều một chút.” Thiết Tâm Nguyên ngáp một cái:” Bọn họ sẽ tin thôi, tài sản hai bộ này rất nhiều, ta lại thêm vào cho họ vô số bò dê, giờ ta là tộc trưởng mới.”
“ Đơn giản thế thôi? Thật ngu xuẩn.”
“ Ai bảo huynh họ ngu xuẩn? Bọn họ có thể sống man mọi một chút, có thể không được học hành gì, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngốc. Hai bộ mấy vạn người, ngàn dặm nam hạ, trải qua bao nhiêu khó khăn chỉ có năm nghìn người tới được Cáp Mật sao ngốc được.”
“ Cần phải có người chịu trách nhiệm cho cái chết của bao nhiêu tộc nhân như vậy, ai chịu? Tất nhiên là tộc trưởng, một tộc trưởng không thể dẫn dắt tộc nhân mình trở nên giàu có bình an, họ không cần quan tâm tới cả nhà tộc trưởng mình đi đâu, chỉ cần sống tốt hiện giờ là đủ.”
Quốc sách Cáp Mật từ trước tới nay đối xử với các bộ lạc tới quy thuận là dung hợp, Cáp Mật chỉ cho phép tồn tại một bộ tộc duy nhất, là Cáp Mật tộc.
Đơn giản là lệ thuộc hay ky mi thì Cáp Mật không cần.
Vì điều này mà các bộ tộc xung quanh mới không ùn ùn kéo tới quy thuận, nếu không chỉ cần Cáp Mật giang tay ra nghênh đón, nhân khẩu đã phải trên năm trăm vạn rồi.
Cái gọi là ky mi chính là thần phục trên danh nghĩa, đầu nhân bộ lạc vẫn là đầu nhân, tối đa mỗi năm phải cống nạp cho Cáp Mật vương ít lễ vật.
Ky mi danh nghĩa là không ổn định, lúc có lợi thì những bộ tộc đó ngoan ngoãn nghe lời, khi có cơ hội thì là kẻ đầu tiên trở giáo đâm vào lưng, là kẻ gây hại còn hơn kẻ địch.
Tốn tiền bạc vật tư đi vỗ về ky mi chẳng bằng dùng vào kiến thiết quốc gia, đem lại lợi ích cho bách tính, chính vì vậy mà Cáp Mật mới nhanh chóng thành quốc gia giàu có nhất Tây Vực.
“ Chuyện chính đã xong, giờ tới chuyện riêng. Nữu Nữu lớn rồi, ngày càng nghi ngờ nó không phải là do mẹ ta sinh ra, huynh làm cha, không thể chỉ biết một mực trốn tránh là sao, nhìn nữ nhi như thế mà không biết xót à, ít ra nghĩ cách giải quyết chứ?”
“ Hai người lúc đó thì sung sướng khoái hoạt không nghĩ tới hậu quả, giờ một kẻ có lão bà vẫn phong lưu khoái hoạt, một thì gả cho người có con vẫn vô tư như không, đem phần đau đầu nhất bỏ lại cho ta.”
“ Này, nói đi chứ ...”
Không nghe thấy Mạnh Nguyên Trực trả lời, Thiết Tâm Nguyên mở mắt ra thì không thấy hắn đâu nữa, cốc trà mới pha còn đầy nguyên, y tức tới suýt nữa hạ lệnh xử trảm tên khốn đó.
…………. ………… …………..
Lãnh Bình không chịu nổi cái nóng ở Tây Vực, tới đây rồi thì câu thân thể do cha mẹ ban cho không được tùy tiện tổn hại cũng nhạt đi vài phần, thế là hắn cạo sạch tóc, bôi ít mỡ trâu lên đầu, đầu không chỉ bóng nhẫy tỏa sáng dưới ánh mặt trời còn mát mẻ.
Cầm thanh trảm mã đao còn cao hơn người, mặc khải giáp đen xì, thêm cái đầu trọc uy phong, khiến ba quân đối diện không rét mà run.
“ Mạc Cách Xương Đạt không thần phục vương hóa, lòng lang dạ sói, thông đồng với địch, đại vương nổi giận, lệnh bản tướng tru diệt.”
“ Vâng!”
Ba quân đồng thanh hô vang, dù là hùng ưng chín tầng trời cũng phải vỗ cánh tránh xa.
Sáu nghìn quân giáp đen rầm rộ rời Ô Kê thành, mỗi người ba ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất hướng về phía tây Ba Lý Khôn hồ.
Cạc Cạc ở trong đội nhân mã, người lâng lâng, đây là lần đầu tiên hắn được tham gia cuộc chiến thật sự.
Chiến mã phóng như bay trên hoang mạc, mỗi nửa canh giờ kỵ sĩ lại đổi ngựa một lần, chiến mã không ngừng vó, từ trưa tới chập tối, đại quân đã đi được hơn một trăm năm mươi dặm, đội ngũ vẫn chỉnh tề.
Quân đội Cáp Mật cuối cùng cũng có được bộ dạng của quân đội đích thực.
Giết hai bộ lạc Mạc Cách Xương Đạt không có gì khó khăn, Lãnh Bình chỉ lo hai bộ lạc này bỏ trốn, hoang nguyên bao la, muốn bắt đám mục nhân thuần thục kỹ thuật chạy tán loạn gần như không thể.
Hai ngày nữa đại quân sẽ tới Ba Lý Khôn hồ, Lãnh Bình chuẩn bị phân binh ở đây, một tập kích Mạc Cách bộ, một đánh Xương Đạt bộ, còn một bộ phận ở bên ngoài cảnh giới, giết cá lọt lưới.
Chủ tướng một đội, phó tướng một đội là chắc chắn rồi, còn về đội thì Lãnh Bình về Cạc Cạc, hắn biết địa vị của Cạc Cạc ở Cáp Mật, dù còn trẻ, nhưng là người được đại vương coi trọng và tin tưởng, cân nhắc một lúc giao lệnh tiễn cho Cạc Cạc:” Ngươi, phụ trách cảnh giới vòng ngoài, không cho kẻ địch nào thoát.”
Cạc Cạc quỳ một gối xuống nhận lệnh tiễn, cất vào lòng, tiếp tục đứng trong quân trướng nghe an bài quân vụ.
“ Trận chiến này phải nhanh, lấy bất ngờ làm yêu cầu cao nhất để giảm thiểu thương phong và hoàn thành quân lệnh của đại vương.”
“ Các đội sau khi hoàn thành quan vụ của mình tập hợp ở doanh trại của Xương Đạt bộ, sau đó tiếp tục tiến về phía bắc, tạo ra khu vực không người chu vi năm trăm dặm quanh Ba Lý Khôn hồ, không để đám dã nhân tới đây tìm được một miếng ăn nào, một ngụm nước sạch sẽ nào.”
“ Mai canh ba nấu cơm, canh bốn xuất phát, sau đó phân ra hành động, chư vị vạn vạn lần không được lẽ hẹn, trái lệnh chém đầu.”