Mưa xuân Cáp Mật còn lạnh hơn băng tuyết, góc tường có mầm non cây Thanh Hương ngoan cường chui từ dưới chân tường ra, nỗ lực vươn phiến lá để đón nhận nhiều nước mưa hơn.
Mục Tân đi tới, khẽ kéo một cái cây thanh hương bị ông ta nhổ bật rễ, tự lẩm bẩm:” Quả nhiên kẻ địch phải diệt trừ từ lúc còn non trẻ.”
Thuận tay ném cây non đi, Mục Tân vào phòng thay áo ướt, ngồi ở đầu giường nhìn mưa xuân rả rích bên ngoài.
“ Trưởng lão, sứ giả của A Đan tới Thanh Hương thành.” A Đạt Tây Nhi đi vào đứng rất lâu, cuối cùng phá vỡ trầm tĩnh của Mục Tân:
“ Ồ, A Đan giờ hẳn là vương của Khách Lạt Hãn, hắn muốn làm gì? Gửi chiến thư à?”
“ Là yêu cầu thông thương!”
Mục Tân ngạc nhiên:” Hắn quên mình bị Thiết Tâm Nguyên nuôi như đồ chơi rồi sao? Ai là sứ giả?”
“ Là vu bà Địch Y Tư kia.”
Mục Tân nhắm mắt lại:” Nếu đã là Địch Y Tư, vậy chủ ý là của A Y Toa, khiến A Đan nuốt giận cũng chỉ có A Y Toa thôi.”
“ A Y Toa thông minh, song vẫn còn non nớt lắm, Cáp Mật ở Tây Vực không có bằng hữu, Tây Hạ, Khiết Đan đều thèm khát sự giàu có của nó. Chiến tranh sớm muộn cũng sẽ xảy ra, khi đó là cơ hội cho Khách Lạt Hãn ra tay.”
“ Nhưng cách này chỉ đối phó được với người thường thôi, với Thiết Tâm Nguyên mà nói, kéo dài thời gian quá có lợi cho y, A Y Toa và A Đan tiến một bước thì y đã tiến ba bước rồi.”
Thiết Tâm Nguyên chưa tiếp kiến Địch Y Tư vì hôm nay là ngày mai táng tướng sĩ trận vong, cả Thất Lý pha đã biến thành hải dương màu trắng.
Hơn ba trăm cao tăng Đại Lôi Âm tự ngồi khoanh chân dưới đất, không biết là bày trận pháp gì, chỉ biết tiếng tụng kinh vang vọng bốn phía.
Toàn bộ cao tầng Cáp Mật đều xuất hiện, cùng thân quyến tướng sĩ, lặng lẽ cúi đầu.
Lễ quan hạ lệnh, tiếng kèn chói tai vang lên, năm nghìn quân tốt giáp trụ áo choàng uy phong, mang năm nghìn hũ tro cốt, cẩn thận đặt xuống mộ.
Hai quân sĩ khác dùng phiến đá đóng lại, dựng một tâm bia cao hai thước có khắc tên tướng sĩ chiến tử xuống, cuối cùng dùng đất vàng lấp lên.
Quá trình đó lặp đi lặp lại tới năm lần, toàn bộ tro cốt của tướng sĩ được an táng xong.
Thiết Tâm Nguyên mặc vương bào đen đi tới chiếc bàn cúng lớn, bên trên có hoa quả, tam sinh, dâng hương, tế bái thiên địa, sau đó bốt biểu.
Trong biểu chương dâng lên trời cao, Thiết Tâm Nguyên tán tụng sự dũng cảm vô úy của họ, cảm tạ trời cao ban tướng sĩ trung thành cho y, cầu nguyện bọn họ được thiên đế ân sủng.
Nghi thức tiến hành tới chiều, đột nhiên phía Thanh Hương thành lửa đỏ ngút trời, khói đen cuồn cuộn, cho dù ở Thất Lý pha cách tới năm sáu dặm cũng nhìn rõ ràng.
Thiết Tâm Nguyên chỉ nhíu mày một cái, tiếp tục hoàn thành nghi thức.
Đám Hoắc Huyền, Lưu Phân, Mạnh Nguyên Trực cũng không ai rời vị trí, thành kính quỳ phía sau lưng Thiết Tâm Nguyên.
Bách tính náo loạn nhìn thấy đại vương và các vị trọng thần đều trấn tĩnh như thường, dần dần ổn định lại, cùng đại vương tiếp tục nghi lễ.
Chủ yếu là có năm nghìn Lang kỵ binh vào thành, có bọn họ, dù hỏa hoạn lớn tới mấy cũng nhanh chóng được dập tắt.
Thiết Tâm Nguyên rải chén rượu xuống đất, lòng dâng lên cảm giác kiêu ngạo.
Nếu như là trước kia thì y đã cuống cuồng về thành điều binh khiển tưởng, giờ đây y có thể lờ đi, chuyên tâm công việc của mình, Cấp Mật đã có cơ sở nhất định rồi, chẳng phải vài sự cố nho nhỏ có thể dao động được.
Trong thành còn có quan phủ, bộ khoái, có quân sĩ, không cần phiền tới đại vương như y.
Một canh giờ sau lửa ở Thanh Hương thành càng mãnh liệt, kỵ binh quay lại báo cáo, có đám võ sĩ cực kỳ hung hãn đang tấn công phủ thành chủ.
Hồ ly, Úy Trì Chước Chước, Thiết Tiểu Muội đều ở bên cạnh, Thiết Tâm Nguyên gật đầu ra lệnh:” Giết hết, không cần để lại tù binh.”
Hoắc Hiền đi tới chắp tay:” Đại vương, hay là kết thúc nghi lễ tế điện thôi.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Hứa Đông Thăng sẽ xử lý tốt, ngày hôm nay toàn bộ chúng ta rời thành, kẻ địch không lợi dụng mới lạ, yên tâm mọi chuyện đều trong tầm khống chế.”
“ Vậy là đại vương đã biết!?” Hoắc Hiền thoáng ngớ người buông một tiếng thở dài:” Vậy mà thần không biết gì, nói cho cùng là đại vương không tin tưởng thần tử người Tống.”
Thiết Tâm Nguyên ngăn Mạnh Nguyên Trực đang định nói lại, đàng hoàng đáp lời:” Hoàn toàn không có chuyện tin tưởng hay không tin tưởng ở đây, chức trách khác nhau mà thôi, thời gian sẽ chứng minh tất cả.”
Lưu Phân rất hài lòng về câu trả lời này của Thiết Tâm Nguyên, vừa đầy đủ lý lẽ, vừa không mất uy nghiêm của đại vương, còn thực tế ra sao lòng mỗi người tự có một cái cán cân, đám Hoắc Hiền lúc mới đầu tới Cáp Mật đâu có ý đồ gì tốt đẹp.
Kỳ thực bố trí này do Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng thảo luận với nhau, bọn họ báo cho Thiết Tâm Nguyên biết sẽ tận dụng thời cơ, còn không nói chi tiết kế hoạch, Thiết Tâm Nguyên cũng không hỏi.
Đến khi mọi lễ nghi hoàn thành, không ai thấy có chút nóng nảy hay qua loa nào ở Thiết Tâm Nguyên.
Cuối cùng Thiết Tâm Nguyên cùng Mạnh Nguyên Trực, Hoắc Hiền rút tấm lụa đỏ lớn, một tấm bia đá cực lớn màu đen dài mười trượng, bên trên khắc chi chít danh tính.
Thiết Tâm Nguyên vuốt vê tấm bia, quay lại nói lớn với tất cả mọi người nói lớn:” Tất cả yêu ma quỷ quái trước mặt chiến sĩ thiết huyết của Cáp Mật ta chỉ là trò cười mà thôi.”
“ Đại vương vạn thắng! Cáp Mật vạn thắng.” Võ sĩ vỗ ngực hô lớn, tiếp đó là bách tính bốn xung quanh hô theo, tức thì tiếng hô hào chấn động đất trời, xa xa từ phía Thanh Hương thành cũng có tiếng hưởng ứng.
Thiết Tâm Nguyên nhìn bách tính kích động, tuốt kiếm lệnh chỉ về phía Thanh Hương thành:” Giờ chúng ta trở về, bóp chết thứ sâu bọ xâm phạm Cáp Mật ta.”
“ Giết! Giết! Giết!” Bách tính hô vang, hừng hực khí thế chạy về thành: