Thiết Tâm Nguyên quay đầu lại, nhìn thấy phía dưới thành có đám đông lố nhố nhìn về phía mình, Úy Trì Văn môi cũng tím lại vì lạnh, đành gật đầu trở về phủ thành phủ.
Nhưng đầu óc vẫn xoay chuyển không ngừng, Mục Tân có ý đồ gì?
Mưu tính người khác thì phải trả giá, búng tay một cái khiến địch tan thành mây khói chỉ xuất hiện trong cái đầu lãng mạn của Tô Thức.
Trong hiện thực, muốn lừa của người ta một miếng ăn cũng phải vắt óc.
Thiết Tâm Nguyên không tin Mục Tân tới Cáp Mật nạp mạng.
Hồ lớn, sa mạc, thời tiết, kiên thành tất cả yếu tố có lợi cho Lâu Lan thành, có lợi cho phòng thủ, tóm lại thiên thời địa lợi thuộc về phe mình, ngay cả nhân hòa Mục Tân cũng không có.
Mà ngoài thành không có gì cả, Hoàng Nguyên Thọ đã phát động bách tính toàn thành chặt cây đem vào thành rồi, cả cục đá to hơn nắm đấm cũng chuyển đi hết.
Như thế đại quân Mục Tân chỉ còn lại cái hồ đóng băng và cát, chẳng có gì để lợi dụng, muốn đốt ít lửa sưởi ấm cũng khó khăn, nói gì tới công phá Lâu Lan thành?
Bình thường Thiết Tâm Nguyên quá lo, nhưng gần đây chuyện xấu dồn dập, đầu tiên là Tát Già qua đời, hồ ly bị cháy lông, A Đại, Lãnh Bình liên tục thất bại, cho dù là người kiên cường đến mấy cũng có lúc yếu lòng, chẳng lẽ vận đen của mình đang tới?
Nằm trên giường trằn trọc rất lâu, không ngừng an ủi bản thân, sau đó chìm vào giấc ngủ, ngủ tới nửa đêm toàn thân toát mồ hôi bật dậy.
Y gặp phải giấc mơ cực kỳ không tốt.
Mơ thấy Lâu Lan thành bị công phá, mơ thấy tòa thành hùng vĩ đó khắp nơi bốc cháy, bách tính bỏ chạy, la hét, rồi bị kỵ binh hung dữ chặt đầu.
Thấy Hoàng Nguyên Thọ cô độc ngồi trong phủ nha, rơi lệ nhìn người Đại Thực cướp bóc chém giết mà không làm gì được, thi thể Thiết Tam, Thiết Tứ chi chít tên, Mạnh Nguyên Trực trong lửa lớn tả xung hữu đột, gào thét như thú dữ, nhưng bất kể vượt qua bao nhiêu vòng vây, vẫn có kẻ địch đợi sẵn.
Cuối cùng thành Lâu Lan yên tĩnh, án trăng nhợt nhạt chiếu lên từng cỗ thi thể ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Đó là lúc Thiết Tâm Nguyên kinh hoàng thức tỉnh.
“ Nhất định là có chỗ nào đó không ổn rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nóng nảy xé toạc áo ngủ trên người, trần truồng đi vào phòng tắm, rút nút gỗ ra, nước từ ống đồng ào ào chảy xuống.
Đêm lạnh làm nước dẫn từ suối nước nóng tới bị nguội hết rồi, nước lạnh rưới lên người vẫn không thể khiến Thiết Tâm Nguyên bình tĩnh lại.
"Rầm!"
Thiết Tâm Nguyên đấm vào tường, đau tái mặt, từ từ thu tay lại, vỗ trán không ngừng tự nhủ:” Mình sẽ nghĩ ra, mình sẽ nghỉ ra thôi, phải bình tĩnh lại.”
Nước lạnh đột nhiên nóng lên.
Không có gì lạ, nước lạnh trong ống chảy hết, nước nóng sẽ chảy vào.
Thưởng ngày Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển đều thích dùng loại nước hơi bỏng da này để tắm, nhưng hôm nay y càng cần nước lạnh hơn.
“ Ta cần nước lạnh.”
Tiếng quát của Thiết Tâm Nguyên như cú đêm vang vọng phủ thành chủ.
Úy Trì Chước Chước nghe thị nữ bẩm báo từ trước rồi, vội vàng tới nơi, đứng ngoài phòng tắm, nhìn đại vương thường ngày nho nhã lúc này la hét như lên cơn.
Đại vương mất kiểm soát rồi, đang lúc rối ren không thể để người khác nhìn thấy, Úy Trì Chước Chước lập tức đuổi hết người khác đi, đóng chặt cửa, cầm cái khăn tắm, đợi Thiết Tâm Nguyên yên tĩnh lại.
“ Nước lạnh ta cần đâu?”
Thiết Tâm Nguyên đầu tóc ướt sũng đi ra, không ngờ nhìn thấy Úy Trì Chước Chước đứng đó, do tới vội vàng trên người chỉ khoác tạm một cái áo choàng, phía dưới lấp ló mảng yếm đào, bầu ngực không ngừng nhấp nhô theo nhịp thở, cực kỳ mời gọi.
“ Đại vương, không thể như thế, nếu không sẽ bị lạnh đấy.”
Úy Trì Chước Chước đi nhanh tới dùng khăn lông choàng lên người Thiết Tâm Nguyên, định lau tóc ướt cho y, đột nhiên thấy người man mát, chiếc áo ngủ mỏng manh đã không cánh mà bay.
Thiết Tâm Nguyên tà ác cầm áo đưa lên mũi ngửi, Úy Trì Chước Chước đột nhiên cảm giác nguy hiểm, vừa mới xoay người định chạy thì bị một cánh tay giữ lấy, sau đó kéo mạnh nàng vào lòng, ôm rất chặt, khiến nàng cảm giác rõ ràng nhịp tim đập kích động của y.
“ Tại cô dâng tới tận miệng đấy nhé.”
Úy Trì Chước Chước chờ đợi ngày này rất lâu rồi, thậm chí nàng từng tưởng tượng ra vô số cảnh thân mật cùng Thiết Tâm Nguyên, nhưng không lần nào giống thế này.
Thiết Tâm Nguyên áp cả người lên lưng nàng, hai tay luồn ra phía trước nắm lấy bầu ngực, vân vê núm vú non nớt, thực tình mà nói ngực Úy Trì Chước Chước hơi nhỏ, không mang lại nhiều kích thích cho nam nhân, nhưng lúc này tâm lý y có chút bất thương, thích thù nhìn nàng sự phản kháng cuàng nàng dân yếu ớt, thích nghe nàng không chịu nổi dục vọng dày vò mà rên rỉ, rất có khoải cảm chinh phục.
Đến khi bị Thiết Tâm Nguyên ném xuống giường, Úy Trì Chước Chược mới sực tỉnh, phát hiện ra cái yếm đã chẳng còn, khoanh tay ôm ngực, khẩn thiết nói:” Đại vương, hôm nay người không được bình thường, mai được không, thiếp sẽ không từ chối ngài.”
Thiết Tâm Nguyên không trả lời, nhãn thần tỏa ra ánh sáng như mắt sói, thong thả giải trừ toàn bộ vũ trang trên người Úy Trì Chước Chước, quét một lượt từ trên xuống dưới, nhìn gò má nàng chuyển sang màu đỏ du hoặc, vươn tay ra, từ từ gỡ hai cánh tay nàng, bóp mạnh bầu vú trắng trẻo như búp măng mới mọc, áp tới như ngọn núi.
“ Đợi đợi, người ta chưa .. Á ...”
Mấy độ hoa nở hoa tàn, thân thể Úy Trì Chước Chước lên xuống như sóng cồn, vượt qua chướng ngại ban đầu, nàng biết dần dần biết thả mình trôi theo đợt sóng khoái cảm, mỗi lần được đưa tới đỉnh sóng lại bám chặt lấy vai y.
Thiết Tâm Nguyên cuối cùng cũng mệt rồi, hét một tiếng lớn thỏa mãn, gục xuống người Úy Trì Chước Chước thở hồng hộc, nàng vẫn nhắm chặt hai mắt ngả vào lòng y, thân thể lâu lâu lại run khẽ, hiển nhiên là dư âm cao trào chưa hoàn toàn tan đi.
Thở hắt ra hơi dài khoan khoái, liên tục phát tiết giúp y lấy lại trấn tĩnh thường ngày, có lẽ mấy ngày qua nôn nóng lo âu thái quá cũng một phần vì tình dục thiếu điều hòa mà ra, cúi đầu xuống khẽ hôn lên trán Úy Trì Chước Chước:” Ta biết mình đang làm cái gì.”
Úy Trì Chước Chước cắn môi, có chút ủy khuất:” Thiếp biết, không phải lỗi của ngài.”
Không ngờ Thiết Tâm Nguyên gật đầu, trắng trợn nói:” Tất nhiên không phải lỗi của ta, là nàng chiều hư ta, có trách chỉ trách nàng thôi.”
Úy Trì Chước Chước giận không để đâu cho hết, nhổm dậy ngoạm vai y, cuối cùng không nỡ cắn, hậm hực nói:” Được rồi, ít nhất bây giờ thiếp có thể nói với tộc nhân, thiếp đã là nữ nhân của ngài, bọn họ có thể yên tâm sống, không lo bị vứt bỏ nữa.”