Cuộc tấn công ồn ào này không phải do Mục Tân chủ trì, ông ta thậm chí không hạ bất kỳ mệnh lệnh tấn công nào, sở dĩ xuất hiện chuyện này là do ông ta và đám võ sĩ Đại Thực, Ba Tư thông tin không tốt, thêm vào Nhất Phiến Vân ở sau xúi bẩy, liền xảy ra chuyện ngoài dự liệu.
Từ khi Thanh Hương thành bốc cháy, Mục Tân trở về tiểu viện, đóng cửa lại không để ý tới chuyện bên ngoài nữa.
Tên đã rời cung, nói gì cũng vô ích.
Mục Tân có thể bình tĩnh, A Đạt Tây Nhi thì không, hắn nhìn thấy đám huynh đệ xông về phía Hang Sói, về phía phủ thành chủ, lửa lớn bốc lên, nhưng Thanh Hương thành chẳng hề có sự hoảng loạn nào, tù và vang lên là vô số bộ khoái nhanh chóng triển khai khắp đường phố, thúc giục người dân mau chóng về nhà đóng cửa.
Quân đội từ các nơi đổ tới, không vội đi cứu hỏa mà thành những vòng vây vững chắc.
Hắn nhìn thấy những kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc còn chưa kịp có bất kỳ cơ hội chiến đấu nào đã bị những tấm lưới lớn giăng kín.
Không nhìn thấy chiến đấu xa hơn, nhưng tim A Đạt Tây Nhi như vỡ nát, bò dưới chân Mục Tân kêu lớn:” Trưởng lão.”
Mục Tân thở dài:” Lần này bao nhiêu võ sĩ theo Nhất Phiến Vân xuất kích?”
“ Ba đội lạc đà, một trăm mười sáu người, trưởng lão hãy cứu họ đi.”
“ Bọn họ không thể nhẫn nại được nữa nên mới bị Nhất Phiến Vân lợi dụng, quên đi lời giáo huấn của ta, quên giáo huấn của thần, chết không có chỗ chôn.”
Nghe nói thế A Đạt Tây Nhi thống khổ nhắm mắt lại, muốn một đám võ sĩ cao ngạo cam tâm sống chui nhủi như chuột, với họ mà nói là một loại sỉ nhục.
“ Không lâu nữa ta cũng chết ở đây, nhưng ngươi, A Đạt Tây Nhi, người không thể.”
“ Trưởng lão.” A Đạt Tây Nhi kinh hãi thốt lên:
“ Những thứ này giá trị hơn cả sinh mạng của ta.” Mục Tân vuốt ve cái rương gỗ:
“ Một quốc gia cường thịnh vẻn vẹn dựa vào vũ lực là không đủ, lưu vực Lưỡng Hà đã sinh ra không biết bao nhiêu quốc gia hùng mạnh, giờ họ đâu rồi? Thậm chí không có chút di sản nảo để lại, mỗi vương triều bị lật đổ, mọi người đều phải làm lại từ đầu.”
“ Quyền thế chỉ là mây khói, gió thổi một cái là tan, chỉ có trí tuệ sáng lạn mới lưu truyền vĩnh hằng.”
Hôm nay Địch Y Tư một thân trang phục quý phụ, vì tuổi cao, bà ta không đeo khăn che mặt, mái tóc trắng búi cao, cắm đầy các loại bảo thạch, váy tím sát đất, đôi tay rửa sạch sẽ, chẳng có bóng dáng của vu bà nham hiểm trước kia.
Trước khi thành vu bà, bà ta vốn là mỹ nữ có tiếng, dù tuổi đã cao, nhưng vẫn nhìn ra sự ung dung đẹp đẽ ngày nào.
Lúc này Địch Y Tư đứng ở cửa sổ tầng ba Nghênh Tân quán, từ đây có thể nhìn thấy nửa Thanh Hương cốc.
Đường phố vừa rồi còn huyên náo tấp nập, chỉ sau một hồi tù và dài, đường phố không còn ai nữa, để lại đống hàng hóa chất cao như núi, gia súc nhìn khắp nơi tìm chủ nhân và đám khách thương bên ngoài tới ngơ ngơ ngác ngác.
Thương cổ đường dài ở Tây Vực có ai không phải là võ sĩ thân kinh bách chiến, bọn họ lập tức kết đội nâng sự cảnh giác lên cao nhất, khi đám võ sĩ Ba Tư bống tử đâu xông tới, bọn họ trấn tĩnh vung đao đón đỡ.
Những đám võ sĩ Ba Tư chỉ chém bừa vài cái rồi lao tới mục tiêu dự định.
Nghênh Tấn quán ở bên quảng trường Thác Nước, cách phủ thành chủ nửa quảng trường, Địch Y Tư nhìn thấy đám võ sĩ thân thủ cao cường đó xông vào phủ thành chủ rồi nhanh chóng biến mất.
Bà ta cực kỳ quen thuộc bọn họ, một vài người thậm chí chỉ nhìn bóng lưng bà ta cũng có thể gọi ra được tên, bọn họ đều là võ sĩ lừng danh Phi Ưng sơn và Khách Lạt Hãn, mỗi người đều là báu vật.
Nhìn những võ sĩ đó như những con thú cùng đường lồng lộn giữa những bức tường tháp thuẫn của quân Cáp Mật, bà ta quay đầu đi.
Thiết Tâm Nguyên không có ở trong Thanh Hương thành, chuyện này ai cũng biết, vậy đám người này liều mạng như thế vì cái gì?
Ở phủ thành chủ có một đống lửa rất lớn, khói bốc lên cuồn cuộn, có người còn thêm củi ướt vào ... khói đen như bao phủ cả bầu trời.
“ Không được tới đó.” Đám tùy tòng của Địch Y Tư nhìn các võ sĩ vẫn không ngừng xông tới chỗ khói bốc lên, không kìm được hét lớn:
Đám võ sĩ kia quay đầu cười với họ, bước chân không dừng lại.
Từng kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc vùng vẫy trong lưới bị lôi ra từ những con ngõ nhỏ, người bị móc câu vóc vào khiến máu tươi đầm đìa, Địch Y Tư quỳ xuống ...
“ Thiên Bất Lôi, ước thúc võ sĩ của chúng ta, không được phép rời Nghênh Tân quán.”
Thủ lĩnh hộ vệ áp chế kích động xuống, khom người nói:” Như mong muốn của người.”
Chiến sự chẳng mấy chốc đã kết thúc, đám quân tốt Cáp Mật vẫn hò hét rung trời, dùng vũ khí đập vào nhau.
Biện pháp này rất hữu dụng, thi thoảng lại có những tên võ sĩ cô độc hoặc người Tây Hạ, hoặc người Khiết Đan, Tây Vực tuốt đao la hét xông qua màn khói đặc.
Nửa canh giờ sau không còn thêm kẻ nào xuất hiện nữa, những chiếc xe thủy long xuất hiện phun nước vào đống lửa cùng với mấy căn nhà nát đang cháy.
Một số người đẩy xe nhặt nhạnh những thứ rơi vãi trên quảng tường, vận chuyển ra hậu sơn.
Khói đen biến mất, tiếng tù và truyền khắp thành, người dân Cáp Mật lục tục từ chỗ nấp đi ra, vươn dài cổ nhìn phủ thành chủ bình an vô sự, quảng trưởng sạch sẽ như cũ, ra đường nhặt lại hàng hóa, sau đó quay sang chủ đề công việc hàng ngày.
Phố xá náo nhiệt như chưa từng có chuyện gì khiến đám ngoại thương lại phen nữa ngơ ngác, vội vàng tìm vài người Cáp Mật hỏi chuyện, họ chỉ cười quỷ dị chẳng giải thích.
“ Nhất Phiền Vân, Nhất Phiến Vân!” Bên ngoài phố xá rộn ràng nói cười, trong tiểu viện tử A Đạt Tây Nhi gục trên mặt đất, hai tay nắm chặt đấm đất liên hồi:
“ Ta sẽ giết lão già đó, nhiệm vụ của ngươi là mang thứ này về A Lạp Mục Đặc, giao cho trưởng lão công chính, chỉ ông ấy mới hiểu được tầm quan trọng của nó.” Mục Tân nói:
A Đạt Tây Nhi lệt xệt bò tới:” Trưởng lão, phải là người mang những kinh sách này về mới đúng.”
Mục Tân vỗ vỗ đầu A Đạt Tây Nhi cười:” Lần này đông chinh khiến không biết bao nhiêu dũng sĩ bỏ mình, nếu ta không có câu trả lời thỏa đáng, sẽ ảnh hưởng tới danh dự của thiên thần.”
“ Thứ họa hại Thiết Tâm Nguyên cũng là do ta mang tới, phải do đích thân ta kết thúc y, chỉ tiếc mười mấy năm bố trí, mười mấy năm du lịch, lại trở về điểm khởi đầu.”
“ Đi đi A Đạt Tây Nhi, lập tức rời Cáp Mật, khi các ngươi rời Cáp Mật, chính là lúc ta ra tay.”
A Đạt Tây Nhi bò tới hôn chân Mục Tân liên hồi, thu lại tình cảm, vác rương rời khỏi tiểu viện.
.....
"Đừng bao giờ giết chó của người khác" Dôn Uých tiên sinh: