Trên bàn của Thiết Tâm Nguyên cũng có một bản ( Thập nhật đàm).
Sau khi phê duyệt xong tấu thỉnh tài chính của Hứa Đông Thăng, y lại cầm Thập nhật đàm lên tiếp tục đọc.
Cái khác không bàn, chỉ riêng văn tự ưu mỹ như thi ca làm y đọc say sưa, bất giác đọc thành tiếng:” Ôi thiên thần của ta, sao ngài lại keo kiệt với kẻ hầu của ngài như thế, lại khảng khái với dị giáo đồ như thế. Mặt đất bao la, hoa dại đua nở, cũng là thiên đường của dị giáo đồ ...”
“ Đại vương đọc cái gì thế, nghe chẳng ra sao cả.” Úy Trì Chước Chước từ ngoài đi vào lắng nghe một lúc, bĩu môi chê bai:
“ À, phiên dịch ra nó thành chán vậy đấy, nếu đọc bằng tiếng Đại Thực mới thấy thần vận tuyệt vời của nó, tác phẩm của lão sư ta, rất tuyệt vời.” Thiết Tâm Nguyên khen không ngớt:
Úy Trì Chước Chước đặt chồng văn thư lên bàn:” Nếu đại vương rảnh rỗi như thế thì xem ( Chế độ truy vấn tiến độ đi), tướng quốc phủ đã dựa theo chế độ mới này, yêu cầu truy vấn tiến độ Lãnh Bình, Vương Trụ.”
Thiết Tâm Nguyên đành đặt cuốn sách của Mục Tân xuống, uể oải mở văn thư xem lướt qua một lượt. Hoắc Hiền là người làm việc nghiêm túc, chẳng biết nghỉ ngơi gì hết, làm y muốn lơi lỏng cũng chẳng được, lắm lúc chỉ muốn cầm dấu đóng bừa một cái cho rồi.
Úy Trì Chước Chước làm thư ký cho y rất lâu rồi, rõ ràng nhìn ra ý đồ làm biếng này:” Đại vương, nhất định phải xem kỹ, cho dù là thần tử mà ngài tin cậy nhất cũng phải xem, đây không phải vấn đề có thể tin tưởng hay không mà là trách nhiệm của quân vương, câu nghiệp tinh vu cần sơ vu hi là thế.”
( Nghiệp học tinh thông đối với người cần cù, nhưng lại hoang phế nếu chơi đùa)
Ngay cả thư ký cũng tận chức như thế, Thiết Tâm Nguyên đành ngồi thẳng dậy chuyên tâm xem văn thư, nhanh chóng quên đi cuốn sách của Mục Tân, dù kiến thức trong đó đều là thật, nhưng nó nhanh chóng lỗi thời thôi.
Úy Trì Chước Chước gọi thị nữ mang vào đĩa dưa Cáp Mật cắt gọt thành từng miếng nhỏ vừa vặn xiên tăm bên trên, sau đó ra ngoài đóng cửa lại.
…
Cạc Cạc dùng ngón tay run run đánh móc lên tờ giấy, dưới chân hắn máu nhuộm đỏ cát, ruồi không biết ở đâu bay tới bâu dầy như tấm thảm.
Bành Lương mệt mỏi đi tới bỏ mũ trụ ra ngồi bịch xuống:” Một trăm sáu bảy tên.”
Cạc Cạc gật đầu, nhẩm tính một chút rồi viết lên giấy.
“ Giáo úy, đã ba canh giờ rồi chúng ta không phát hiện kẻ địch nữa, thi thể một phần sẽ đem đi phá hủy nguồn nước, phần còn lại tẩm dầu đốt.”
Cạc Cạc đá đống ruồi dưới chân, chúng bay ù ù, chẳng được bao lâu lại đáp xuống:” Đợi thêm một ngày, nếu không có cá lọt lưới thì chúng ta bắc thượng hội hợp với tướng quân.”
Bành Lương dùng nước súc miệng phun ra:” Ngài là giáo úy, ngài định đoạt, nhưng nếu là ti chức thì sẽ đi về phía đông một trăm dặm, tới Mạc Cách bộ rồi mới đi về phía bắc, đảm bảm nhiệm vụ hoàn thành viên mãn. Giáo úy, ở trong quân, không mắc sai lầm là công lao rồi.”
Thực sự mà nói Bành Lương rất thích vị cấp trên trẻ con này, thân phận cao quý nhưng không làm cao, quân lương ăn ngon lành, không biết biến thông, nhưng từng công lao của huynh đệ đều ghi chép rõ ràng.
Chỉ là chú nhóc này cứ muốn lập công, còn là lập công lớn, đợi đánh một trận thành danh, hận dã nhân Khiết Đan không tới để chém giết, tâm thái này không được.
Phải khuyên răn một chút.
“ Giáo úy, ta mười tám tuổi đã đi làm lính, trên đầu có vô số thượng ti, giờ người có quan chức cao nhất, chính là người nhát gan nhất. Tất cả những người muốn làm tướng quân, dũng mãnh giết địch đều chôn dưới ba thước đất rồi, không cần biết võ công cao cường thế nào, kết cục những người này đều như nhau.”
“ Muốn làm tướng quân thì cần quân công, nhưng quan trọng hơn là sống đủ lâu, còn không thể phạm sai lầm, đám quan văn thi thoảng phạm sai lầm không sao, còn đám người chém giết chúng ta, sai lầm một lần không chỉ mất mạng, còn liên lụy tới toàn bộ huynh đệ ...”
Cạc Cạc gật đầu liên hồi, hắn thích nghe Bành Lương lảm nhảm, đại vương hình như cũng nói mấy câu này rồi. Cơ mà khẩu khí đại vương rất khó nghe, khó hiểu, còn nhìn hắn như nhìn cục phân chó, không bình hòa bằng vị lão đội trưởng này.
Lão đội trưởng cả đời chinh chiến, tư lịch cao hơn tất cả mọi người trong quân, mỗi kiến nghị đều đơn giản, thiết thực, Cạc Cạc nghe theo lời hắn, tiếp tục ở lại Dã Mã cốc một ngày sau đó tiến về phía đông.
Một ngày sau năm trăm kỵ binh phân tán đội hình hướng về phía kền kền xoay vần mà tiến.
Kền kền tụ tập ở đây là có xác chết, toàn bộ động văn ăn thịt đều hiểu, nên binh lực phân tán không phải xua đuổi người, mà là các loại dã thú, dùng chúng làm tiền quân, có chúng, những kẻ lẩn trốn trong những bụi cỏ hay khe núi đều phải lộ diện.
Chập tối đội kỵ binh tới được doanh trại của Mạc Cách bộ, nơi này là thiên hạ của dã thú.
Cạc Cạc an bài doanh trại trên một ngọn núi nhỏ, để mai lần nữa đi thăm dò tình hình, ai cũng có chuẩn bị tâm lý rồi, cái danh tiếng đồ tể của Lãnh Bình khiến trẻ con ở Bắc Thiên Sơn nín khóc.
Bộ tộc bị diệt vong trong tay hắn không tới mười cái, Cáp Mật đã không cần người nữa.
Sau sáu năm lập quốc, Cáp Mật nghênh đón một làn sóng sinh đẻ lớn, gần như mỗi nhà đều có trẻ con sinh ra.
Xưa nay người Tây Vực nuôi con rất tùy ý, đẻ ra là kệ đứa bé sinh trưởng, không khác gì dã thú, đứa khỏe tất nhiên là sống sót, đứa yếu thì bị tự nhiên đào thải, nguyên nhân chủ yếu vì thiếu lương thực, thậm chí cố ý vứt bỏ con gái.
Tuy Cáp Mật giờ dư dả hơn, nhưng quen khó bỏ trong một sớm một chiều, vì thế Thiết Tâm Nguyên ban lệnh, mỗi đứa bé sinh ra đều được lập hộ tịch, phân phối đất đai, mỗi năm thẩm tra một lần, nếu đứa bé không còn, đất đai bị thu thồi, quan phủ còn phạt tiền hoặc là lao dịch.
Kết quả rõ ràng là tỉ lệ trẻ con chết non giảm xuống, đây mới chính là bách tính Cáp Mật ngay từ khi sinh, Thiết Tâm Nguyên vì thế để giành đất đai cho chúng.
Bắc Thiên Sơn có vô số dòng sông cùng suối nhỏ, nơi này ánh sáng đầy đủ, nếu khai phát tốt, còn là đất trồng lương thực tốt hơn cả Cáp Mật.
Dã thú gào rú suốt cả đêm, đàn sói hú trăng càng ầm ĩ, lính gác đứng trên cao nhìn sói hoang di cư suốt đêm, may mà chúng hứng thú với trại của Mạc Cách bộ hơn, nếu không chúng tụ tập lại tấn công doanh trại rồi.
Mặt trời lên, Mạc Cách bộ cách đó hai dặm im ắng như bãi tha ma, trừ vài một hai con sói đơn độc qua lại, đàn dã thú đã biến mất tăm tích, kền kền không bay vòng quanh không trung nữa.
Thân là chủ tướng, Cạc Cạc vẫn dẫn thuộc hạ đi một chuyến, nơi đó có chuồng gia súc tan hoang, nhưng cái lều nghiêng ngả không người, những đồ đạc dính máu bị dã thú dẫm đạp không còn ra hình dạng gì.
Phân gấu, phân sói chất thành đống, lẫn trong đó là rất nhiều tóc, màu hạt dẻ hoặc là đỏ sậm ...
Bành Lương dùng trường đao khều một cái áo rách lên:” Không còn ai nữa, xương cũng bị ăn xạch rồi.”
Thấy bộ hạ đi kiểm tra đều về đầy đủ, Cạc Cạc nhảy lên chiến mã:” Đi thôi, tướng quân đã xử lý sạch sẽ nơi này rồi.”
Bành Lương và một đội chính thương lượng xong, báo với Cạc Cạc:” Tướng quân mang theo vật tư khó đi nhanh được, nếu chúng ta tăng tốc tới Hắc Vân Sơn có thể mai phục trước, đánh Xương Đạt bộ trở tay không kịp.”
“ Mạc Cách bộ không còn, Xương Đạt bộ khả năng sẽ phát giác ra, chúng nhất định lui vào Hắc Vân sơn trốn tướng quân, chúng ta mai phục chặn đường, đợi tướng quân tới diệt cả mẻ.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.