Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ không cam lòng, tất nhiên rồi, với hắn mà nói, Thiết Tâm Nguyên không khác gì thanh gươm treo lơ hửng trên đầu, hắn tất nhiên sẽ tìm cách hủy thanh gươm đó.
Đơn Viễn Hành cười nhat:” Đừng cho rằng cưới nữ tử Đại Tống, kiếm được hộ tịch là thành người Đại Tống, không đủ, mãi mãi không đủ, kệ ngươi nỗ lực ra sao, hi sinh bao nhiêu, ngươi vẫn là người Hồ, trong mắt tất cả người Đại Tống, ngươi vẫn là tên man di.”
“ Ngươi có tin người mong ngươi chết nhất là lão trượng nhân và lão bà của ngươi không? Chẳng qua là hiện tại họ chưa đủ gan giết ngươi, một khi mượn tiền tái của ngươi cường đại rồi, bọn họ nhất định sẽ giết ngươi.”
“ Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ, ngươi là người thông minh, chắc chắn biết chuyện này rồi sẽ xảy ra đúng không? Thế nên ngươi mới vì một lời hứa của Thiết Tâm Nguyên mà cam tâm bôn ba, đã thế rồi sao không bỏ sĩ diện xuống, hoàn toàn thần phục y, vậy mới có đường sống.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ không vì những lời này mà tức giận, ngược lại ngồi phệt xuống bậc thềm tu rượu:” Lão già, ông nghĩ Thiết Tâm Nguyên thì đáng tin hơn chắc?”
Đơn Viễn Hành gật đầu nói chắc nịch:” Đúng!”
“ Vì sao?”
“ Y là người giữ lời, đừng thấy y thủ đoạn tàn nhẫn, vô sỉ, nhưng y là kẻ cực kỳ kiêu ngạo, đã hứa là không bao giờ nuốt lời, cả chuyện ngươi là người Hồ cũng không phải vấn đề. Chẳng phải cái tên suốt ngày ôm cung ngồi ngoài tiểu viện nhà y là người Hồ đấy à?””
“ Còn về đám sĩ đại phu kia, chớ tin lời ngon ngọt của chúng, bất kể chúng tỏ ra quân tử đường hoàng thế nào, khi ra tay với ngươi có trăm cách biện minh cho bản thân, đừng đứng núi này trông núi nọ nữa, những kẻ như thế đến cuối dù bên nào thắng cũng không có kết quả tốt.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ thở dài chỉ sáu cỗ thi thể nằm ngoài cùng:” Bọn chúng đều là thủ hạ của Nhữ Dương vương.”
Đơn Viễn Hành phất tay, lập tức có mười mấy đại hán từ trong phòng đi ra, kéo mấy thi thể đi.
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ nghe tiếng băm vằm thi thể, nhíu mày:” Làm gì vậy, thái hậu Cáp Mật còn dùng đàm phán thì sao?”
“ Đàm phán gì? Hoàng vị chỉ có một thôi, có gì để đàm phán nữa, trả cho Nhữ Dương vương bao thịt nát, lần sau lão còn phái thích khách gì giết người ra lệnh, lần sau nữa thì giết nhi tử lão, nếu không chịu dừng thì giết lão, thế thôi.”
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ nhìn đám đại hán xách bao tải thịt nhỏ máu, trầm ngâm một chút đẩy cửa ngầm đi ra ngoài.
Bên ngoài chính là ngõ Trúc Can náo nhiệt, cho dù đêm khuya vẫn người qua kẻ lại tấp nập.
Đơn Viễn Hành vẫn ở trong viện tử uống rượu, bỗng nhiên trước mắt xuất hiện hai người, mặt mày âm u như hắc bạch vô thường, ông ta không tỏ ra sợ hãi, chắp tay một cái:” Đã xử lý rồi, thi thể sẽ ném vào hậu hoa viên nhà Nhữ Dương vương.”
Hai hoạn quan không nhúc nhích, tay giống trong ống tay áo tựa hồ có tiếng kim loại va chạm.
“ Theo đăng ký của quan phủ, người nhà các ngươi bị đầy đi Vĩnh Châu, lão phu đã phái người tìm kiếm, nếu may mắn tìm được, sẽ cứu họ khỏi nơi man hoang đầy độc trùng đó, đưa tới Cáp Mật.”
“ Thế còn chưa đủ ra lệnh cho bọn ta.” Một người khàn khàn nói:
“ Các ngươi còn chưa biết, cả thiên hạ này chỉ mỗi Cáp Mật là nơi tội tù có khả năng làm quan, tất nhiên nếu con cháu các ngươi có bản lĩnh, một khi thế tử thuận lợi đăng cơ, bọn họ sẽ là người sạch sẽ, khi đó muốn về Đại Tống cũng được.”
“ Vậy cần bọn ta làm gì?”
“ Dùng mạng của các ngươi đảo bảo an toàn cho thái hậu, vương hậu và thế tử, ngoài ra không cần gì hết, như thế mới không phụ năm xưa các ngươi chấp nhận cung hình bảo vệ gia quyến.”
Một hoạn quan ngần ngừ rồi nói:” Được, chỉ cần con ta tới được Cáp Mật, mạng này bán cho Cáp Mật vương.”
Đơn Viễn Hành thấy người kia còn do dự, nói thêm:” Cáp Mật là tiên cảnh nhân gian, không phải nơi nghèo khó, gia quyến của ngươi sinh sống ở đó sẽ không khác gì Đông Kinh.”
“ Hừ, đế vương là vô tình nhất, lão phu làm sao yên tâm, bệ hạ khống chế gia quyến bọn ta, nay đến Cáp Mật, rời hang hổ vào ổ sói thôi. Lão phu thà đế bọn họ làm bạn với rắn rết ở Vĩnh Châu còn hơn quan hệ với hoàng gia, vì thế lão phu muốn vàng.”
Đơn Viễn Hành cười lớn:” Vàng ư? Thế thì dễ rồi.”
Rồi cởi ngọc bội đeo bên hông đưa cho hoạn quan già:” Thứ này do noãn ngọc Côn Lôn khắc thành, thế gian chỉ có một, đáng giá tới hai trăm lượng hoàng kim đó.”
Ngọc bội trong đêm tối phát ánh sáng lờ mờ, khiến người ta nhìn thấy lòng yên bình.
Một lúc lâu sau viên hoạn quan già gật đầu:” Lão phu cũng yêu cầu giống Tả huynh, mong trời thương xót bọn ta ...”
Thiết Hỉ đã tham gia tranh đoạt thì phải thu mua lòng người, đây là một quá trình là một quá trình lâu dài.
Đối tượng có từ thị vệ tới hoạn quan, cung nữ, hậu phi, tất nhiên không thiếu Đới ngự khí giới, lập nên nền vây cánh của mình trong cung, còn quan viên thì Đơn Viễn Hành không mua chuộc.
Những quan viên có quyền lên tiếng ở sự kiện tranh đoạt này chẳng có ai là dùng tiền mà mua được, còn mua chuộc quan viên cấp thấp thì chẳng có tác dụng gì.
Đơn Viễn Hành thả bỏ tiền ra mua chuộc đám võ quan cấp thấp như quan trông thành, bộ đầu chứ không muốn tốn thời gian với đám đại lão, không thể có quan hệ quá tốt với họ nếu không hoàng đế không vui.
Xung đột giữa Thiết Đản và Hàn Kỳ lọt vào tai hoàng đế là điều tốt, đó là điều hoàng đế thích nghe.
Câu nói cùng sĩ đại phu cai trị thiên hạ ít nhiều mang nước mắt hoàng đế, chẳng ai muốn chia sẽ quyền lực tối cao của mình hết.
Triệu Uyển vào cung đón nhi tử, dù sao con còn nhỏ, không thể rời mẹ lâu, lần này nàng vào cung không gặp phụ hoàng.
Phùng quý phi khuyên mãi, muốn giữ Thiết Hỉ ở trong cung, nhưng Triệu Uyển kiên quyết từ chối, nàng phải thể hiện một mặt cứng rắn, hoàng vị Đại Tống không phải lựa chọn duy nhất của nhi tử.
“ Hỉ Nhi ở lại trong cung mới có cơ hội được.” Phùng quý phi nói trắng ra luôn:
“ Không được, Hỉ Nhi ở lại trong cung nữa thì nó không phải là con của con và Nguyên ca nhi nữa.”
“ Vì vị trí đó, có gì không vứt bỏ được.”
Triệu Uyển cùng nhi tử dụi đầu vào nhau:” Hỉ Nhi thành hoàng đế Đại Tống là chuyện xa vời, nhưng nó thành Cáp Mật vương là chắc chắn, có đất đai vạn dặm cho nó rong ruổi, có trăm vạn con dân cho nó ra lệnh, có thứ khác chỉ là thêm vào thôi.”