Úy Trì Chước Chước nghe đệ đệ nói thế đôi mắt đỏ hoe, đệ đệ trưởng thành rồi đã có tư tưởng riêng, theo đuổi riêng rồi, môi mím chặt:” Đệ nói hết đi.”
“ Tỷ tỷ, Cửu thúc đại khai sát giới ở Vu Điền không phải nhất thời kích động đâu. Nhưng Vu Điền hết rồi, ba mươi năm trước đã hết rồi, bây giờ càng không có hi vọng nữa.”
“ Trước đó Cửu thúc có thử lôi kéo một số gia tộc cũ từng đi theo nhà chúng ta năm xưa, bọn họ chỉ ứng phó qua loa, không ngả theo chúng ta, nên Cửu thúc mới giết người từng tiếp xúc để bịt miệng, kết quả là khống chế không tốt, tạo thành đại đồ sát.”
“ Tỷ tỷ, người Vu Điền cùng chúng ta chiến đấu với Khách Lạt Hãn hai trăm năm, đã trọn tình nghĩa rồi. Không phải họ thay đổi, mà là chúng ta, một hoàng tộc chỉ mang tới chiến tranh và tổn thương cho bách tính, vì sao họ phải đi theo? Lý do gì chúng ta bắt họ đi theo?”
“ Chuyện này trước kia đệ không hiểu, nhưng theo đại vương từng bước lập nên Cáp Mật, đệ nhìn ra chân tướng rồi. Vậy mà chúng ta còn giết họ, đệ thấy rất quá đáng, Cửu thúc đàm phán với họ không thành liền giết người bịt miệng, đệ càng không chấp nhận được.”
“ Ha ha ha, Cửu thúc ra tay, tôn nghiêm cuối cùng của hoàng tộc Vu Điền bị ông ấy hủy hết rồi.”
"Bốp!"
“ Im ngay, đệ còn nhỏ thì biết cái gì chứ?” Úy Trì Chước Chước vung tay tát Úy Trì Văn, thấy đệ đệ không né tránh, mặt không có gì thay đổi, kiên định đứng đó đợi mình tát tiếp, ôm lấy đệ đệ bật khóc:
Úy Trì Văn thở dài, vuốt tóc tỷ tỷ:” Cửu thúc cho rằng mình che dấu rất tốt, chỉ cần dùng thi họa sẽ không ai nhận ra dã tâm, nhưng A Đại tướng quân vì sao bắt ông ấy phải chôn sống tù binh Vu Điền?”
“ Tỷ nghĩ đại vương không biết à? Đại vương thích tỷ, biết toan tính nhỏ của tỷ, nên mới không chấp thôi. Tỷ đã gả đi rồi, sau này đừng quản chuyện Úy Trì tộc nữa, cùng đại vương sống thật tốt là được, đối phó với vương hậu đủ cho tỷ mệt nhoài rồi, đừng vì Úy Trì tộc mà lo lắng thêm nữa.”
Úy Trì Chước Chước thấy rất ủy khuất, đưa tay sờ gò má đệ đệ bị mình tát tới đỏ rực.
“ Mặt đệ dày lắm, tỷ tát chưa đau đâu, tỷ về rửa mặt đi, đại vương hôm nay sẽ kết thúc tế điện trở về, hẳn là đói bụng lắm, nên làm cho đại vương nồi cháo mới được.”
Thiết Tâm Nguyên lần nữa cảm giác sự thật tàn khốc bên cạnh mình toàn bọn ngốc.
Mạnh Nguyên Trực từ Lâu Lan thành trở về, vén rèm lên nhìn Thiết Tâm Nguyên đói sắp chết cười ha hả rồi chạy, theo hắn nói, lão bà hắn vì hắn đi quá lâu, đã nóng ruột lắm rồi, phải đi an ủi, mấy ngày tới đừng quấy rầy họ phu thê ân ái.
Chỉ là hắn lại nhét nhi tử cho Thiết Tâm Nguyên, muốn an bài cho một chức vụ, tốt nhất là chức vụ mệt chết người để cảm thụ một chút.
Thiết Tâm Nguyên đói mờ mắt uống ngụm nước nói:” Cha ngươi lần này lập công lao rất lớn, sợ ta nhắc tới nên chạy mất, nghĩ xem muốn đi đâu làm quan?”
Mạnh Hổ mừng rỡ:” Đại vương, thần muốn tới Lang kỵ binh”
Thiết Tâm Nguyên đột ngột ném cốc tới, Mạnh Hổ bắt ngay, thân thủ cực tốt.
Lang kỵ binh là binh chủng mới của Cáp Mật, tinh nhuệ nhất, được trang bị tốt nhất, toàn quân một vạn hai nghìn người, mỗi kỵ binh ba chiến mã, trong đó hai con chiến đấu, một con chờ đồ, toàn quân không có hậu cần.
Trang bị như thế là để phát huy hết mức tính cơ động của kỵ binh, dù trong điều kiện không có tiếp tế, phối hợp với sữa ngựa có thể tác chiến hai tháng.
Đây có thể nói là đội quân thực sự đầu tiên của Cáp Mật, toàn bộ binh sĩ là người từng tham gia các trận chiến Vu Điền, Lâu Lan, được Thiết Tâm Nguyên gửi gắm kỳ vọng lớn.
“ Thần nhất định muốn tới Lang kỵ binh.” Mạnh Hổ đặt cốc nước xuống, chắp tay nói cực kỳ kiên quyết.
Thiết Tâm Nguyên vẫn cân nhắc, Lang kỵ binh vẫn là quân đội mang tính thì nghiệm, đã là thí nghiệm thì tất nhiên có thiếu sót, mà thiếu sót đó phải dùng mạng bù vào trên chiến trường.
Cả Cạc Cạc và Mạnh Hổ đều là hạt nhân tướng quân đời hai của Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên vốn định đợi Lang kỵ binh hoàn thành nghiệm chứng giao cho họ.
Khi đó là mới là lúc hai người họ xuất sơn.
“ Ngươi và Cạc Cạc có thể tới Lang kỵ binh tham gia huấn luyện, nhưng không được lên chiến trường. Nếu đồng ý thì ta cho tới đó làm giáo úy, nếu không thì lát nữa ta nói với cha ngươi, để ông ấy bàn bạc với ngươi.”
Gia giáo Mạnh gia rất đơn giản, hoặc nghe lời hoặc ăn đòn chả có lý lẽ gì để nói, Mạnh Hổ tất nhiên biết hậu quả trò chuyện với cha mình.
Tuy giao thiệp với đại vương không đạt được mục đích, nhưng cuối cùng Mạnh Hổ đành phải đồng ý.
Thiết Tâm Nguyên đói ba ngày rồi, hai ngày đầu lòng bi thương ít nhiều che dấu cảm giác đói, tới ngày thứ ba dạ dày luôn nhắc nhở y sự thực.
Đến cả Thiết Nhất và Thiết Nhị cũng không dám ăn thịt dê ở gần Thiết Tâm Nguyên nữa, bọn họ biết mình chỉ cần để đại vương ngửi thấy tí mùi thức ăn, y nhất định xông tới cướp hết.
Khi Úy Trì Chước Chước mang thức ăn tới, Thiết Tâm Nguyên ăn ngấu nghiến vừa quan sát nàng.
Úy Trì Chước Chước hôm nay rất cổ quái, từ lúc vào cửa biểu hiện như tiểu tức phụ, cúi đầu hầu hạ cực kỳ chu đáo, còn giúp y xé thịt gà đặt từng chút một vào bát.
Nghĩ không ra manh mối gì, y cắm mặt vào bát cơm.
Ba ngày không tắm rửa với Thiết Tâm Nguyên mà nói là sự dày vò nghiêm trọng, lần này tắm rửa tuyệt đối không thể qua loa được.
Vương An Thạch đang khoái hoạt ở Ôn Tuyền quán, Thiết Tâm Nguyên chẳng muốn tới đó cho phiền, nhảy vào cái thùng gỗ lớn chứa đầy nước nóng, thoải mái rên hừ hừ như mèo bệnh.
Úy Trì Chước Chước cầm gáo gổ cho thêm nước vào thùng, nàng không quen mấy việc chân tay này, có lần thậm chí đổ nước lên mặt y, rõ ràng là tâm trí để đâu đâu, làm Thiết Tâm Nguyên phải lặng lẽ đẩy tay nàng ra.
Đột nhiên Úy Trì Chước Chước ngồi sụp xuống khóc thút thít.
“ Ai bắt nạt nàng, ta đi đánh gãy chân.” Thiết Tâm Nguyên bám vào mép thùng hỏi:
“ Thiếp vô dụng lắm phải không?”
“ Vớ vẩn, làm sao vô dụng được, nếu không có nàng, ta thậm chí chẳng biết văn thư mình phê duyệt hôm qua ở đâu. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói mau, không có tâm tư đoán.”
Úy Trì Chước Chước lau nước mắt đỡ y nằm thoải mái trở lại, xoa bóp huyệt thái dương cho y:” Hôm nay đại vương ngâm lâu một chút, thiếp có lời muốn nói.”
Thiết Tâm Nguyên véo cằm nàng một cái, không muốn nàng quá nặng nề, đùa:” Nhân lúc ta chưa ngủ nói đi, ngắn gọn thôi.”
Nói vậy nhắm mặt lại đổi tư thế dễ chịu hơn, chuẩn bị lắng nghe: