“ Trương Thông, giao lại cho ngươi, tiến lên, phá máy bắn đá.” Mạnh Nguyên Trực chỉ một chiêu nhận ra đường lối võ thuật đám người này giống hệt đám Thiết Nhất, vừa xong một chiêu loại bỏ địch không phải do may mắn. Nhưng không phải lúc nào cũng có được cơ hội tốt như vậy, nếu dây dưa với đám người này để địch tăng cường quân tới thì kế hoạch hỏng ngay, thúc ngựa dẫn một đội ngũ, tiếp tục xông lên:
Võ công Trương Thông không cao, không bằng sáu người Thiết Nhất, chẳng bằng Lạp Hách Mạn, Thiết Tam Bạch, còn Mạnh Nguyên Trực thì hắn chưa một lần có ý nghĩ thử sức.
Nhưng hắn cực kỳ trung thành, nhiệm vụ Mạnh Nguyên Trực giao cho, bất kể khó khăn ra sao cũng nghĩ cách hoàn thành.
Liên tục chỉ huy đội ngũ thân binh cố sức bám theo Mạnh Nguyên Trực, còn mình chỉ huy hơn trăm người ở lại, hoàn toàn bỏ phía trước, chuyên tâm đối phó với đám kỵ sĩ trắng như lưỡi dao sắc bén cắt qua đội ngũ, mưu đồ phá nát thế trận của họ.
Uỳnh!
Một thân binh bị loan đao chém lòi ruột, buông vũ khí liều mạng ôm lấy người kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc, chiến mã lao đi một quãng liền giật chốt đạn thuốc nổ, đồng quy vu tận.
Mạnh Nguyên Trực gạt đao của hai kỵ sĩ Ma Mộc Lưu Khắc, nhắm thẳng về phía A Lạp Đinh đang chỉ huy tác chiến phía sau, năm xưa hắn tập kích kẻ này thất bại, giờ phải bù đắp lại sai lầm của mình.
Các giáo úy kỵ binh khác thống lĩnh thuộc hạ tấn công từng cái máy ném đá, không ai để ý tới một góc nhỏ tụt lại đội ngũ.
Loan đao kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc dưới ánh mặt trời như từng vằng trăng tỏa ánh sáng lạnh lẽo, chém xuống xối xả làm người ta hoa mắt chóng mặt.
“ Đúng lúc rồi!”
Trương Thông hét một tiếng, đại đao va chạm, cổ tay chấn động, thấy không còn tri giác nữa, cắn răng vung tay ra, một cái lưới cá bắn tới kỵ sĩ Mã Mộc Lưu khắc. Đám thân binh cũng hành động tương tự, đã chiến đấu với Mục Tân, bọn họ tất nhiên chuẩn bị kỹ càng đối phó đám kỵ sĩ đáng sợ này.
Thậm chí là sẵn sàng hi sinh.
Sau lưng có hai tiếng nổ lớn, không biết là huynh đệ nào lại hi sinh thân mình giết địch rồi, Trương Thông chỉ thấy lưng như trúng cú đấm mạnh, phun ra ngụm máu, cắn răng giật mạnh cơ quan ở vai, uỳnh một phát, nõ cung sau lưng bắn ra.
Lưng lúc đó đã cúi rạp xuống ngựa, chẳng biết có trúng tên kỵ sĩ tuấn mỹ tới phát ghét kia không, khi nỗ lực ngồi thẳng lên, phát hiện trước mắt chi chít máy ném đá, không thấy cả chủ tướng đâu nữa.
Người Đại Thực đang điều khiển máy bắn đá thấy địch tới, bỏ những tảng băng lớn trên tay xuống, cầm đao la hét xông tới.
Nhìn quanh một trăm huynh đệ đi theo chỉ chưa tới chục người lại còn thương tích đầy mình, Trương Thông ngửa mặt lên trời hét lớn:” Con bà nó, lão tử chết ở nơi này rồi.”
Mục tiêu ở trước mắt, không có lý do gì để hối hận.
Kỵ binh lao đi với tốc độ cao có ưu thế quá lớn so với bộ binh, chiến mã cuồng bạo hất văng hai tên, trường đao chém gục hai tên đang cuống cuồng rút vũ khí, trúng thêm một đao vào vai, tuy không thương tổn tới da thịt, nhưng đau đớn vô cùng.
Liên tục xung sát mấy chục tên địch, Trương Thông thấy đầu choàng mắt hoa, đó là hiện tượng mất máu quá nhiều, trước mắt có thêm hai bóng trắng, nhưng không còn sức ứng phó, thở dài mặc chiến mã đưa đi.
Cheng! Hai ngựa lướt qua nhau, Trương Thông thấy sườn mát lạnh, đó là cảm giác trúng đao, chân muốn dẫm bàn đạp ngồi vững, hẫng một cái, người ngả sang bên ngã xuống ngựa.
Nhắm mắt lại chuẩn bị tiếp nhận thời khắc của vận mệnh, đợi mãi không thấy đao kết liễu chém xuống, lắc mạnh đầu mở mắt ra, phát hiện ra mình thần kỳ thế nào đang ngồi trên con chiến mã.
“ Không tệ, ngươi lập công đầu rồi, đợi ta hủy máy ném đá rồi chúng ta trở về.” Mạnh Nguyên Trực cười sang sảng nói:
Trương Trực nhìn quanh thấy một huynh đệ đang ở bên giữ thân thể mình, chủ tướng dẫn mười mấy huynh đệ khác xông tới rưới dấu lên máy ném đá gần đó, xa hơn một chút là hai tên kỵ sĩ trắng bị lưới chùm kín, toàn thân bốc cháy như ngọn đuốc.
Càng ngày càng có nhiều kỵ binh Cáp Mật vượt qua trước mặt Vương Thông, bọn họ đều cầm túi dầu hỏa trong tay.
Từng cột khói lớn bốc lên làm mặt Mục Tân co giật, ra hiệu hợp vây, quân đội đang đánh thành lui về, chặt đường lui của Mạnh Nguyên Trực.
Thế nhưng Mạnh Nguyên Trực không theo đường cũ trở về mà dẫn tàn quân vừa phá phách vừa chạy về phía tây.
Thiết Tam đứng trên tiễn lâu, nâng cái ống nhòm thô sơ quan sát toàn bộ chiến trường, lập tức phất cờ ra lệnh Thiết Ngũ dẫn năm nghìn kỵ binh còn lại ra thành tây tiếp ứng, hoàn toàn không để lại chút nào.
Phá hủy được máy ném đá của đối phương là bọn họ đã chiến thắng tám phần rồi. Ở nơi cỏ cây chẳng mọc nổi này, Mục Tân không cách nào chế tạo máy ném đá nữa, muốn vận chuyển từ Yên Kỳ hoặc Thiện Thiện tới cũng không thể, đường tiếp tế từ hai nơi đó đang bị A Đại và Lãnh Bình dốc sức phá hoại.
Trước ngực máu tươi đầm đìa, A Lạp Đinh càng thêm cuồng nộ, mắt rừng rực cháy như những chiếc máy ném đá đằng kia, múa song đao chặn Mạnh Nguyên Trực.
Mục đích đã hoàn thành, Mạnh Nguyên Trực không ham đánh làm gì, tay cầm đao chém lui A Lạp Đinh, tay cầm thương đâm xuyên họng một kẻ địch, một đường chém giết về phía tây.
Thiết Ngũ dẫn kỵ binh tiếp ứng, lúc này bên cạnh Mạnh Nguyên Trực chỉ còn chừng một hai nghìn người, tổn thất tới bảy tám phần, người Đại Thực thì bám sát, chiến đấu diễn ra vô cùng khốc liệt.
Khi nỏ tiễn hết, đạn thuốc nổ không còn, chênh lệch thực sự giữa kỵ binh và quân sĩ biết cưỡi ngựa đã thể hiện rõ ràng. Kỵ binh Cáp Mật hai năm khổ luyện vẫn kém quá xa người Đại Thực, cho dù người Cáp Mật đa phần cường tráng kiện hơn người Đại Thực, nhưng không chỉ sức khỏe không áp đảo được đối phương nhỏ bé hơn, về sự linh hoạt càng thua kém, người ta dùng tay không cũng tóm cổ ném xuống ngựa.
Mắt thấy sắp bắt được chủ tướng địch, đột nhiên có quân tiếp viện tràn trề sinh lực ập tới đánh tan tác đội ngũ, một kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc phát hiện Thiết Ngũ mặc giáp đen dùng đao pháp quen thuộc, xoay đầu ngựa xông tới, ánh mắt càng điên cuồng, dùng tay ra hiệu.
Kẻ đọa lạc.
Thiết Ngũ há cái mồm trống không cười, từ một kỵ sĩ sống chỉ biết chiến đấu, gần như vô cảm, giờ thích ăn ngon, thích nghe nhạc, thích xem trẻ con chơi đùa, thích ngồi uống rượu nhìn mặt trời mọc ở Thiên Sơn.
“ Đọa lạc có gì không tốt?”
Thiết Ngũ dùng ký hiệu trả lời, hai thanh loan đao chạm vào nhau, thúc nhanh ngựa tới, ánh đao xẹt qua nhanh như chớp, khải giáp Thiết Ngũ tóe lửa, dù là giữa ban ngày cũng nhìn thấy rõ ràng.
Võ thuật hai người không chênh nhau là bao, chỉ là loan đao của Thiết Ngũ có một đoạn răng cưa, cắt đứt khải giáp kiên cố, tiếp đó lưỡi đao nhọn hoắt làm phần việc còn lại, tên cuồng tín vẫn ngồi trên lưng ngựa, đầu cúi xuống, nội tạng đổ ra ồng ộc ..